Yến Úc thất hồn lạc phách trở về biệt thự Long Đình.
Suốt dọc đường vẫn luôn ngừng suy nghĩ, nhưng vẫn thể nào nghĩ thông suốt rốt cuộc vấn đề xảy ở chỗ nào.
Phương Kiến Vi thấy trở về với sắc mặt cho lắm, liền vô cùng cẩn thận dè dặt sáp gần, "Anh hai, là vì em, nên và chị dâu mới xảy mâu thuẫn cãi vã ?"
Yến Úc gì, coi như là ngầm thừa nhận.
Chuyện , thực chất lầm ở , liên quan đến cô .
Anh chỉ là , làm thế nào để vãn hồi níu kéo chuyện mà thôi.
Sự áy náy đáy mắt Phương Kiến Vi càng sâu thêm. "Hay là thế , ngày mai chúng cùng đến trung tâm thương mại, đích lựa chọn một món quà cho chị dâu, dỗ dành chị một chút xem ?"
Yến Úc cũng chẳng còn cách nào khác hơn, đành gật đầu đồng ý.
Phương Kiến Vi vô cùng ngoan ngoãn trở về phòng của .
Cô lấy điện thoại , ngón tay thoăn thoắt gõ phím màn hình.
[Dì Lâm, hai đồng ý ngày mai đến trung tâm thương mại cùng con .]
Tin nhắn gửi .
Bên phía Phương Lâm cũng nhanh tin nhắn phản hồi.
[Làm lắm, những việc tiếp theo cứ nhất định làm theo đúng như kế hoạch sắp xếp.]
Cái liên kế .
Bà tin là thể chia rẽ (sách tán) Yến Úc và Thẩm Thư Nghiên.
...
Ngày hôm , Yến Úc từ sáng sớm đưa Phương Kiến Vi ngoài.
Hai dạo quanh một lát, liền bước một cửa hàng trang sức xa xỉ bậc nhất (đỉnh xa).
Phương Kiến Vi tùy ý lựa chọn ngắm nghía, cuối cùng tầm dừng một sợi dây chuyền đá quý, "Anh hai, cái quá."
Yến Úc nương theo hướng của cô mà liếc mắt sang.
Đó là một sợi dây chuyền đá quý với vô những viên kim cương nhỏ vụn lấp lánh nạm vây quanh một viên đá Sapphire màu xanh lam khổng lồ (lam bảo thạch), ánh sáng rực rỡ chói lóa, quả thực tôn lên khí chất thanh tao của Nghiên Nghiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-vo-be-bong-cua-yen-gia-sieu-ngau/chuong-328-trung-ke-bi-chup-len.html.]
Nhân viên cửa hàng thấy , lập tức nhiệt tình tới đón tiếp, "Vị tiểu thư quả là con mắt tinh đời, đây chính là bảo vật trấn điếm của cửa hàng chúng - Trái Tim
Biển Sâu (Thâm Hải Chi Tâm)."
Cô cẩn thận lấy sợi dây chuyền , làm vẻ như vô tình hỏi một câu: "Là vị tiểu thư đeo ạ?"
Phương Kiến Vi vội vàng xua tay.
"Không , là chị dâu của ."
Cô nhân viên giả vờ tỏ khó xử : "Vậy cô đo vòng cổ của cô ạ, để chúng tiện tiến hành điều chỉnh một chút cho vặn."
Phương Kiến Vi khẽ ngẩn , "Chắc là cũng xấp xỉ tương đương với thôi."
Nhân viên cửa hàng thấy , liền mang theo ánh mắt thăm dò trưng cầu ý kiến sang Yến Úc.
"Thưa ngài, nếu như phiền, thể để vị tiểu thư đeo thử một chút, chúng sẽ căn cứ theo đó mà điều chỉnh kích cỡ."
Yến Úc cũng suy nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý.
Nhân viên cửa hàng nhận sự cho phép, liền vô cùng cẩn thận từng li từng tí đeo sợi "Trái Tim Biển Sâu" đó lên cổ Phương Kiến Vi.
Quả thực .
Trong tâm trí Yến Úc, vô thức hiện lên cái cảnh tượng khi Nghiên Nghiên đeo sợi dây chuyền chiếc cổ thiên nga trắng ngần của cô .
Chắc chắn, sẽ còn hơn thế gấp trăm ngàn .
"Gói ."
Anh rút chiếc thẻ đen (hắc kim tạp), đưa qua.
"Quẹt thẻ."
Tuyệt nhiên hề rằng (thù bất tri), bộ cái cảnh tượng rơi trong mắt đám phóng viên săn ảnh (tiểu báo ký giả) đang lén lút núp ở cách đó xa, biến chất .
Trong ống kính, đàn ông tuấn kiêu ngạo cao quý, đang dùng ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng nhu tình ngắm cô gái nhỏ nhắn mỏng manh yếu đuối bên cạnh.
Anh đích lựa chọn món trang sức xa xỉ giá trời (thiên giá) cho cô , mảy may do dự mà vung tiền như rác (nhất trịch thiên kim).
Tách. Tách.
Tiếng bấm máy ảnh giòn giã nhấn chìm trong tiếng ồn ào huyên náo của trung tâm thương mại.
Từng bức, từng bức ảnh thừa sức để dấy lên một trận sóng to gió lớn kinh thiên động địa (hiên nhiên đại ba), cứ như mà định hình .