Yến Úc bận rộn công việc ở công ty xong xuôi trở về nhà, sắc trời cũng ngả về chiều muộn (hoàng hôn).
Quản gia đang lo lắng sốt sắng cổng, thấy xe của tiến , liền vội vã chạy đón, "Tiên sinh, xong , Vi Vi tiểu thư mất tích !"
Nghe thấy lời , sắc mặt Yến Úc trong nháy mắt sầm xuống.
"Có chuyện gì ?"
Quản gia với tốc độ cực nhanh, "Tôi cũng mới thôi ạ, chiều nay Vi Vi tiểu thư đến bệnh viện tái khám, tài xế đợi ở bên ngoài lâu, mà vẫn thấy . Vào trong bệnh viện tìm một vòng cũng thấy, lúc mới gọi điện thoại cho , vặn ngài cũng về tới."
Yến Úc siết chặt nắm đấm, các khớp xương trắng bệch.
Nếu như Vi Vi xảy chuyện gì may, ăn thế nào với đang ở suối vàng đây.
"Lập tức phái , tìm kiếm khắp xung quanh biệt thự."
Anh trầm giọng dặn dò, bấm gọi điện thoại cho Kiều Sâm, "Lập tức kiểm tra bộ camera giám sát của bệnh viện trung tâm, tra cho rõ tung tích của Vi Vi."
Kiều Sâm ở đầu dây bên nhận sự bất thường trong giọng điệu của .
"Sếp, chuyện gì ạ?"
Trong giọng của Yến Úc lộ một tia căng thẳng.
"Vi Vi mất tích , nhanh lên."
"Rõ!"
Kiều Sâm dám chậm trễ, lập tức hành động.
Chỉ vài phút , tin nhắn của Kiều Sâm gửi tới.
[Sếp, định vị của Vi Vi tiểu thư đang ở Nghĩa trang Vạn Thọ]
Nhìn thấy địa chỉ , Yến Úc bất giác ngẩn .
Đây là nơi an táng của , hơn nữa cũng chỉ là một ngôi mộ gió (y quan trủng - mộ thi hài, chỉ di vật).
Vi Vi đến đó để làm gì?
Yến Úc nghĩ ngợi nhiều thêm nữa, lập tức lái xe chạy thẳng đến đích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-vo-be-bong-cua-yen-gia-sieu-ngau/chuong-323-yen-tam-anh-hai-se-khong-bo-roi-em-dau.html.]
Anh gần như đạp chân ga lút cán, cuối cùng cũng đến nghĩa trang trong thời gian ngắn nhất.
Chiếc xe phanh gấp một cái, dừng cổng nghĩa trang.
Yến Úc vội vã đẩy cửa bước xuống xe, chiếc điện thoại trong túi áo trượt , rơi ghế lái, nhưng hề .
Bên trong gian xe tĩnh mịch, màn hình điện thoại sáng lên tắt, tắt sáng...
Yến Úc đối với chuyện gì.
Anh nóng lòng như lửa đốt (tâm cấp như phần) chạy thẳng đến mộ .
Từ đằng xa, thấy bóng dáng quen thuộc đó.
Phương Kiến Vi mặc một chiếc váy liền mỏng manh, đang tựa tấm bia mộ lạnh lẽo, đứt quãng nức nở .
"Mẹ ơi... con nhớ lắm..."
"Có con dư thừa , lúc nào cũng chỉ gây rắc rối cho hai..."
"Con sợ lắm, sợ hai cũng cần con nữa..."
"Mẹ ơi, con tìm , ở thế giới bên đó sống ?"
Nghe thấy những lời , Yến Úc đột nhiên cảm thấy vô cùng tự trách.
Vi Vi vốn dĩ nhạy cảm và yếu đuối, sự lơ là bỏ bê của trong mấy ngày qua, chắc chắn khiến con bé suy nghĩ lung tung .
Anh chầm chậm bước tới, dừng bên cạnh cô , "Nói bậy bạ gì thế, hai cần em chứ?"
Anh , bức ảnh bia mộ, trịnh trọng đưa lời hứa hẹn.
"Mẹ, yên tâm, con sẽ chăm sóc cho em gái."
Phương Kiến Vi chìm im lặng ôm chầm lấy , giọng rầu rĩ vang lên.
"Anh hai, cảm ơn ."
Yến Úc nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng cô .
"Yên tâm, hai sẽ bỏ rơi em ."
Hai em hề chung dòng m.á.u ruột rà, cứ thế ôm lâu, lâu trong nghĩa trang...