Cố Tổng, Ngài Nhận Nhầm Người Rồi, Đây Là Phu Nhân Mà Anh Trai Ngài Nâng Niu Trên Tay - Chương 343: Tưởng Hằng Muốn Tranh Giành Hứa Nghiên Với Cố Thần Ngạn
Cập nhật lúc: 2026-04-23 04:19:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vài ngày nữa sẽ cùng Cố Thần Ngạn ly hôn." Hứa Nghiên nhỏ giọng .
Ngón tay cầm vô lăng của Tưởng Hằng siết chặt hơn một chút.
"Được..." Tưởng Hằng lên tiếng, thôi.
"Ông nội nhớ Hạ Hạ ... Sức khỏe của ông , vẫn luôn dám để ông Hạ Hạ là con của ." Tưởng Hằng nhỏ giọng lên tiếng.
Hứa Nghiên trầm mặc, hồi lâu mới lên tiếng."Hạ Hạ là con trai của Thần Ngạn, nếu đưa thằng bé gặp ông nội , thì hãy bàn bạc với , quyền nuôi dưỡng đứa trẻ trong tay , quyền."
Tưởng Hằng nhắc đến A Hổ nữa.
Hai tương đối trầm mặc, ai lên tiếng nữa.
Xe dừng ở cửa Nhà hàng Minh Châu, nhân viên đỗ xe nhận lấy chìa khóa xe đỗ.
"Tưởng tổng, trùng hợp quá." Chung Uyển Đồng cũng ở đó, cùng mấy chị em trong giới danh viện tới ăn chiều.
Tưởng Hằng lạnh nhạt gật đầu, đưa tay che chở Hứa Nghiên nhà hàng.
Chung Uyển Đồng ở cửa, Hứa Nghiên."Cùng Tưởng tổng tới ăn cơm, Thần Ngạn ca nhỉ?"
"Cô Chung khi trở về nhà họ Lệ, rảnh rỗi lắm ?" Sắc mặt Tưởng Hằng trầm xuống, ánh mắt Chung Uyển Đồng lộ vẻ cảnh cáo.
Chung Uyển Đồng hừ một tiếng, gì nữa.
Tưởng Hằng ở đây, cô quả thực thể làm gì Hứa Nghiên.
Bất quá, ngày mai Cảng Thành ...
Cô nghĩ cách khiến Cố Thần Ngạn và Hứa Nghiên .
"Bên Tập đoàn Lệ Thế, đều sắp xếp thỏa chứ?" Chung Uyển Đồng hỏi một câu.
Người phụ nữ bên cạnh ."Yên tâm , đều sắp xếp thỏa , tối nay cô cứ chờ xem kịch ."
Chung Uyển Đồng nhếch khóe miệng.
Đây chính là do Hứa Nghiên tự chuốc lấy.
...
Nhà hàng.
Hứa Nghiên khẩu vị gì, cầm d.a.o nĩa nửa ngày.
"Không hợp khẩu vị ?" Tưởng Hằng hỏi một câu.
Hứa Nghiên lắc đầu.
"Hứa Nghiên, ly hôn với Cố Thần Ngạn, em dự định gì ?" Tưởng Hằng Hứa Nghiên.
Hứa Nghiên gì.
"Em... còn nguyện ý ở bên ? Cố Thần Ngạn bây giờ hai bàn tay trắng, bảo vệ em, đông sơn tái khởi, khó... thể giúp ." Tưởng Hằng Hứa Nghiên, thăm dò hỏi.
Hắn đây là đang dùng việc giúp Cố Thần Ngạn làm thẻ đ.á.n.h bạc để đổi lấy việc Hứa Nghiên ở bên .
dám giống như uy h.i.ế.p Hứa Nghiên nữa.
"Tôi , Tưởng gia gia đang tìm đối tượng liên hôn cho , chắc hẳn tìm vài nhà tồi, là thích hợp để kết hôn nhỉ?" Hứa Nghiên Tưởng Hằng.
Tưởng Hằng trầm mặc."Bên phía ông nội thể kéo dài, sức khỏe ông nội , bác sĩ trụ mấy năm nữa , nếu em nguyện ý ở bên ... nhất định sẽ cưới em."
Hứa Nghiên .
Tưởng Hằng vẫn giống như , cái gọi là cho cô một danh phận, chính là làm tình thể lộ sáng của vài năm , hứa hẹn cho cô một tương lai chắc chắn.
Bắt cô đợi, đợi Tưởng gia gia qua đời, cưới cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-tong-ngai-nhan-nham-nguoi-roi-day-la-phu-nhan-ma-anh-trai-ngai-nang-niu-tren-tay/chuong-343-tuong-hang-muon-tranh-gianh-hua-nghien-voi-co-than-ngan.html.]
"Anh tại chọn Cố Thần Ngạn ?" Hứa Nghiên Tưởng Hằng."Ở bên , chỉ cảm thấy là một món đồ đính kèm cũng mà cũng chẳng , thể lộ ngoài ánh sáng, luôn bắt đợi, luôn cho một câu chuyện cổ tích chắc chắn..."
Trầm mặc một lát, Hứa Nghiên lên tiếng." Cố Thần Ngạn sẽ như , sẽ cho đủ cảm giác an , đưa nhận giấy chứng nhận kết hôn, cho tất cả những thứ , đưa ngắm bầu trời rộng lớn, đưa qua những bãi biển vô tận. Anh sẽ đưa học múa , để ánh mặt trời."
"Anh vĩnh viễn đều sẽ để ý đến cảm nhận của , sẽ cẩn thận dè dặt vuốt ve bộ lông của , l.i.ế.m láp vết thương của , chính là t.h.u.ố.c của ..." Hứa Nghiên đặt d.a.o nĩa xuống."Anh ? Loại như ... bệnh, bệnh nhẹ, bất cứ lúc nào cũng thể phát bệnh và mất khống chế, cần một cảm xúc định ở bên cạnh đến nhường nào."
Trớ trêu , luôn thấy cô và Cố Thần Ngạn sống .
Luôn phá hoại sự bình yên ngắn ngủi mà cô vất vả lắm mới cầu xin .
Điều bảo cô làm oán hận cho ?
Tưởng Hằng hít sâu một , ngước mắt Hứa Nghiên."Những gì thể cho em, cũng thể."
"Vậy thôi, một hôn lễ quang minh chính đại, thể thuyết phục Tưởng gia gia cưới hỏi đàng hoàng rước qua cửa, sẽ gả cho ." Hứa Nghiên Tưởng Hằng.
Thái độ kiên định.
Bởi vì cô , Tưởng Hằng làm .
Cố Thần Ngạn thể vì cô mà quan tâm đến sự tính toán của Cố Hưng Nghiệp và Khúc Mỹ Hồng, vì cô mà cần công ty, vì cô mà hai bàn tay trắng, nhưng Tưởng Hằng thì .
Tính cách của Tưởng Hằng vĩnh viễn đều là cầu thắng trong sự định, sẽ làm những chuyện nắm chắc và bù nổi mất.
Hắn quý trọng đôi cánh của .
Còn Cố Thần Ngạn, nguyện ý bẻ gãy đôi cánh.
"Nghiên Nghiên..." Tưởng Hằng đưa tay day day mi tâm.
Hắn thể hiểu, cũng thể rõ, tại Hứa Nghiên chịu đợi một chút.
Hắn cũng là vì cho cô, tính tình của ông nội hiểu rõ nhất, chọc giận ông sẽ quả ngon để ăn, cũng là vì bảo vệ Hứa Nghiên."Anh là vì bảo vệ em..."
Hắn giấu Hứa Nghiên , là sợ cô tổn thương.
"Bảo vệ , thì bẻ gãy đôi cánh của , bảo vệ thì đ.á.n.h gãy hai chân của , cái gọi là yêu , chính là nhổ sạch lông vũ , trơ mắt những đó ném m.á.u me đầm đìa nhà tù, đó bày tư thế cao ngạo của đấng cứu thế, đợi quỳ xuống, khúm núm cầu xin , cầu xin cứu , cầu xin cứu rỗi , đó trở thành duy nhất của , khiến thể rời xa ..."
"Khiến rời xa giống như cá rời khỏi biển cả, sẽ nghẹt thở."
"Khiến cả đời , đều giống như thú cưng nuôi bên cạnh, vĩnh viễn thể rời xa chủ nhân của nó."
"Tưởng Hằng... Tôi , đây là yêu, đây là d.ụ.c vọng chiếm hữu."
Cảm xúc của Hứa Nghiên chút kích động, đè thấp giọng, hai mắt đỏ ngầu.
"Tưởng Hằng, làm , thì buông tha cho ... Tại chịu buông tha cho ? Nhất định ép đến mức còn gì cả, ép đến mức rơi xuống địa ngục, mới chịu bỏ qua ? Không thể... mỗi tự sống ?" Ánh mắt Hứa Nghiên rực lửa Tưởng Hằng.
Tại nhất định tay với Cố Thần Ngạn.
Tại nhất định làm tổn thương Cố Thần Ngạn, để ép cô.
"Hứa Nghiên, thể cho em tất cả những gì em , cũng thể bảo vệ em, thậm chí thể khi ông nội qua đời cho em một hôn lễ long trọng, cho em danh phận, cái gì cũng ..." Tưởng Hằng cảm thấy nhượng bộ đủ .
"Hứa Nghiên... Em còn làm ? Em Cố Thần Ngạn thể vì em làm nhiều như , nhưng bây giờ thể làm gì cho em? Cậu ốc mang nổi ốc, các ngay cả cuộc sống cũng là vấn đề, cơm no áo ấm đều giải quyết , lúc sớm tối giữ , chuyện tình yêu cái gì? Nói chuyện trăng hoa tuyết nguyệt cái gì? Những thứ đó đều là hư vô."
Tưởng Hằng cảm thấy Hứa Nghiên sống vẫn đủ thực tế.
Những gì thể cho, và những gì Cố Thần Ngạn bây giờ thể cho, khác một trời một vực.
Muốn tình yêu, là bánh mì? Ngồi trong xe sang, là xe đạp, đây là một vấn đề thực tế.
"Vậy thà cùng Cố Thần Ngạn, từng bước bò từ vực sâu, cho dù hết đến khác các giẫm chân... Chúng cũng sẽ nắm tay cùng bò ngoài." Hứa Nghiên dậy, Tưởng Hằng."Chúng sẽ nhận thua."
"Hứa Nghiên... Em vẫn quá ấu trĩ, ở trong tù năm năm... em tách biệt với xã hội , em cảm thấy đối với Cố Thần Ngạn mà , lợi ích công ty và địa vị so với em, cái nào quan trọng hơn?" Tưởng Hằng kéo cổ tay Hứa Nghiên, kéo ."Chúng thể đ.á.n.h cược."
"Anh thể hỗ trợ diện cho Cố Thần Ngạn đông sơn tái khởi, với năng lực của , với thực lực của Tập đoàn Sơn Kiến, lên, chẳng qua cũng chỉ là chuyện một hai năm, nhưng tiền đề là, nhường em cho , em đoán xem, đồng ý ?"
Tưởng Hằng dường như tự tin, vụ giao dịch , Cố Thần Ngạn nhất định sẽ đồng ý.