Ngay từ đầu Hồ Học Hải tin lời của Yên La.
Rõ ràng mấy ngày chỉ là mắt tai họa, nháy mắt chuyển thành kiếp nạn sinh t.ử ? Không là cô cố tình hù dọa chứ?
Cho đến khi Yên La phất tay mở thiên nhãn cho , cũng bảo cút soi gương thì mới run lẩy bẩy tin tưởng cô.
“Lớp trưởng thấy cái gì ? Sao dọa thành như thế ?”
“ lớp trưởng, đừng run, với chúng !”
Quần chúng vây xem tò mò, Hồ Học Hải để ý tới bọn họ, sắc mặt trắng bệch sương mù đỏ thẫm bao lấy trong gương, thật lâu mới chu môi một câu: “Cái … luồng sương mù đỏ thẫm là gì?”
“Anh xem?” Yên La lườm một cái: “Đương nhiên là t.ử khí .”
“Tử, t.ử khí?” Hồ Học Hải dọa phịch xuống đất.
“Không thì cho là cái gì?” Yên La thoáng qua, phát hiện Lưu Viện Viện vốn cách đó xa tự lúc nào . Cô nhíu mày nhưng cất bước đuổi theo, dù cũng cần cô giúp gì. Còn luồng khí đen rõ là gì trong bụng cô cũng là linh khí thể bán lấy tiền, Yên La chút hứng thú nào.
Ngược là Thẩm Thanh Từ nhíu mày , nhưng đợi gì, Hồ Học Hải bình tĩnh từ cơn hoảng sợ nhào tới: “Đại sư cứu mạng với!”
“Không cứu.” Yên La đặc biệt thù dai, nghiêng về hướng một chút: “Tôi quên chuyện bắt nạt Thanh Từ nhà .”
Hồ Học Hải: “!”
Hồ Học Hải hổ hoảng hốt, mặt trắng bệch thoáng chốc đỏ bừng lên. Anh , tất cả đều là hiểu lầm nhưng cũng là ai tin, thế nên chỉ thể dùng vẻ mặt cầu xin xin Thẩm Thanh Từ: “Những chuyện đều là lòng tiểu nhân, xin Thẩm ca … đừng chấp nhặt với .”
Anh khó nhọc, hiển nhiên là trong lòng cũng bình tĩnh - là vô cùng cam tâm. Thẩm Thanh Từ so đo với , chỉ mỉm : “Yên tâm, nể mặt Trương lão sư nên sẽ bỏ mặt .”
Hồ Học Hải: “…”
Trong thoáng chốc Hồ Học Hải nên thấy may mắn hơn hổ hơn.
cho dù như thế nào thì cũng xem như qua cửa , Hồ Học Hải lom lom Yên La, cuối cùng đợi một câu của cô: “Cứu mạng thì , đưa tiền .”
Trước mạng sống thì tiền là chi? Hồ Học Hải vội vàng xoa xoa mồ hôi lạnh trán gật đầu : “Phải , đại sư bao nhiêu?”
Yên La: “Năm triệu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-tin-ta-an-thit-nguoi-khong/chuong-60-1.html.]
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải trợn to hai mắt: “Vương Binh ba nghìn, Từ Hiểu Hiểu mười nghìn, ngay cả Dương Khánh cũng chỉ mới một triệu, tới lượt thì…”
“Ai bảo chúng thù làm gì?” Yên La ngắt lời như lẽ đương nhiên: “Hay là cảm thấy cái mạng đáng năm triệu?”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải lời của cô làm tức đau cả n.g.ự.c phản bác , chỉ thể ỉu xìu về hướng Thẩm Thanh Từ: “Tôi… Tôi nhiều tiền như …”
“Lời …” Vương Binh mới tìm Yên La tính một quẻ, giải quyết một vấn đề bức bối thật lâu trong cuộc sống, lập tức khách khí chậc lưỡi: “Không lớp trưởng là ông chủ lớn ? Sao năm triệu chứ?”
Ông chủ lớn cái rắm! Công ty bọn họ mới phát triển, kiếm tiền ? Mà nếu như công ty kiếm tiền thì còn những nhà đầu tư khác nữa, tất cả tiền của một …
Nếu như bình thường, Hồ Học Hải c.h.ế.t vì sĩ diện nhất định bao giờ tình hình thực tế, nhưng chuyện bây giờ liên quan tới sống c.h.ế.t của , thực sự lo nhiều như chỉ thể ấp úng tình trạng thật sự, chứng minh dối.
Mọi : “…”
Ánh mắt từ hâm mộ biến thành xem thường.
Cả nửa ngày hóa một phùng má giả làm mập!
Mặt Hồ Học Hải càng đỏ hơn, trong lòng cũng khó chịu. chút khó chịu so với t.ử vong thì đáng là bao.
“Vậy thì năm trăm nghìn .”
Thẩm Thanh Từ đột nhiên khiến Hồ Học Hải sững sờ. Chỉ trong nháy mắt là nhầm : “Năm… Năm trăm nghìn?”
Nhìn rõ ràng trong tay còn vốn lưu động nhưng bằng lòng bỏ năm trăm ngàn giúp thanh niên Dương Khánh, Thẩm Thanh Từ mỉm , nhiều lời mà chỉ : “Coi như giảm giá vì Trương lão sư .”
Mặc dù thích giả vờ nhưng trong lòng Hồ Học Hải vẫn là , loại hết t.h.u.ố.c chữa. Nếu thì cho dù là ngại mất mặt, cũng cần thiết cho Dương Khánh mượn nhiều tiền như .
Hồ Học Hải ngơ ngác , khi cảm thấy khó xử thì trong lòng cực kì phức tạp.
Anh khách khí với Thẩm Thanh Từ như mà thừa cơ hội lừa một khoản… Vì thế?
Nếu như là , tuyệt đối buông tha cơ hội như . Xem như cứu thì đó cũng nhục nhã một phen trò, đòi tất cả mới …
Lại nghĩ là Thẩm Thanh Từ để bụng hành vi của , bởi vì với mà thì đó chỉ là chút trò mèo thấm tháp gì. Chỉ xem trọng hư vinh và mặt mũi như Hồ Học Hải mới xem đó là vô cùng nhục nhã.