Vào lúc , điện thoại Chung Minh Thành đột ngột vang lên, ông vô thức bắt máy, đó sắc mặt liền trở nên trắng toát.
Là bên cảnh sát gọi đến.
Nửa giờ , t.h.i t.h.ể của Chung Vũ Thành một lang thang ngủ ngoài công viên phát hiện. Người đó sợ hãi lập tức báo cảnh sát. Sau khi xác nhận danh tính, cảnh sát liền gọi điện thoại thông báo cho gia đình.
Chung Minh Thành và Diệp Phi Nguyệt kinh hoàng dám tin. Cho đến khi đến đồn cảnh sát mới nhận t.h.i t.h.ể bắt đầu phân hủy đích thực là con trai của họ, Chung Vũ Trạch.
Hai vợ chồng vốn luôn thanh lịch đắn lập tức sụp đổ. Nhất là Diệp Phi Nguyệt, bà ngã , suýt nữa ngất .
“Sao thể... Sao thể như ? Rõ ràng mấy hôm A Trạch còn gọi điện thoại cho mà...”
Bà mấy hôm Chung Vũ Trạch còn gọi cho bà, nhưng khi mở nhật ký cuộc gọi xem thì thấy cái gọi là “mấy hôm” của bà là nửa tháng .
Diệp Phi Nguyệt ngơ ngẩn cả .
Một chỉ chăm chú đến sự nghiệp, đuổi theo giấc mơ vũ công như bà đầu tiên rõ rệt nhận thời gian trôi nhanh đến , nhanh hơn bà tưởng nhiều.
Nhanh đến mức bà còn kịp phản ứng thì con trai bà lớn , trưởng thành , đó... rời .
Diệp Phi Nguyệt lao vòng tay Chung Minh Thành ôm đầu thất thanh rống.
Chung Minh Thành cũng ân hận đỏ hoe mắt.
đời làm gì chuyện hối hận, vài thứ một khi mất là vĩnh viễn sẽ .
Từ phía xa, Chung Vũ Thành bọn họ một cái cuối cùng, còn luyến tiếc mà xoay : “Đi thôi!”
Lúc Triệu Hà Xuyên bình tĩnh , cảnh mà chua xót trong lòng, nhỏ giọng một câu: “Bọn họ thương đó.”
“Tôi .” - Chung Vũ Trạch cố nén đắng chát trong cổ họng mỉm với : “ mà bọn họ càng yêu bản , yêu sự nghiệp và đam mê của bọn họ hơn. Chỉ là còn trách họ nữa , ai bắt buộc rằng làm cha làm thì tâm ý yêu thương con của . Hơn nữa như cha đấy, những gì bọn họ thể cho đều cho cả . Mặc dù thời gian bên cạnh , nhưng từ nhỏ đến lớn, những thứ ăn mặc dùng đều là thứ nhất, cũng từng lo sầu vì chuyện sinh hoạt, như thế là may mắn hơn nhiều . Chỉ là...”
Cậu khựng Triệu Hà Xuyên, ánh mắt thoáng qua một chút ngưỡng mộ. “Chỉ là nếu như thể, vẫn đầu t.h.a.i thành một như . Dù cuộc sống cơ hàn một chút, nhưng ít nhất vẫn khác tâm ý yêu thương là cảm giác thế nào, đời sống tinh thần sung túc, như , cả đời nghèo đến mức chỉ còn tiền thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-tin-ta-an-thit-nguoi-khong/chuong-49-1.html.]
Triệu Hà Xuyên: “...Cậu chắc là đang khoe giàu ?”
Thẩm Thanh Từ ở kế bên cũng khỏi một cái: “Còn , bao nhiêu “nghèo đến mức chỉ còn tiền” đấy.”
Yên La cách nào lý giải suy nghĩ của lập tức ném cho một cái trợn trắng mắt.
“Nói cũng đúng.” Chung Vũ Trạch hiểu . “Có lẽ đây là thói thâm căn cố đế của con nhỉ, cái thêm cái , mãi mãi mãn nguyện. thật là trở thành nghèo đấy, chừng sẽ ghen tỵ với tiền nữa.”
Cậu là một tham vọng, cha cũng . Trước sự nghiệp đam mê, bây giờ , đời làm gì lắm chuyện vẹn cả đôi đường đến thế? Kiếp thế gian bao giờ cũng sự trả giá.
Nếu thì xưa cũng sẽ bảo rằng con trân trọng mắt, trân trọng chuyện mặt.
Hiểu thấu việc , nỗi chua xót trong tim Chung Vũ Trạch bỗng tan biến sạch. Cậu nở nụ rạng rỡ : “Được , đây, duyên gặp nhé!”
“Thời gian vẫn còn hai ngày, ...”
“Không , dù gì cũng mà.” Chung Vũ Trạch xong làm động tác ôm Triệu Hà Xuyên một cái: “Tạm biệt nhé, em ngủ ở giường của .”
Khóe mắt Triệu Hà Xuyên đỏ hoe: “Đi đường bình an... em ngủ ở giường của . Còn chuyện của ông thì cảm ơn nhé, chân thành cảm ơn .”
“Khách khí cái quái gì, chỉ tận dụng những điều sẵn thôi, cũng phí sức mấy!” Chung Vũ Trạch ha ha : “ , ví tiền của để trong ngăn kéo phòng ký túc xá, trong đó hai tấm thẻ ngân hàng, một thẻ 100.000 tệ trả cho công sức của đại sư. Thẻ còn 300.000 tệ, để cho nhé Xuyên tử. Mật khẩu đều là 091019, khi nãy ở trong mộng với cha , bọn họ sẽ tìm lấy .”
Họ Triệu hết hồn: “Cái gì! Tôi ...”
“Không cái gì mà , tiền là cho mượn đấy, kiếp nhớ kỹ là .” Chung Vũ Trạch xong mỉm : “Hay là nếu vẫn cảm thấy ngại thì gọi là ông một tiếng . Dù thì với ông của cũng coi như là bạn vong niên với , đó làm trưởng bối của , để cho thằng cháu chút tiền mừng tuổi cũng là chuyện thường tình mà đúng ?”
Triệu Hà Xuyên: “...”
Triệu Hà Xuyên tặng cho một câu: “ cái rắm.”