Có tin ta ăn thịt ngươi không? - Chương 48.2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-29 10:19:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy hôm nay Chung Minh Thành đang bận một dự án cực kỳ quan trọng, trong đầu là những thứ liên quan đến dự án, đến ngủ cũng lơi lỏng. Ông Chung Vũ Trạch cố chấp đến khó hiểu một cái, trong lòng hổ thẹn thêm sốt ruột: “Nếu rảnh rỗi việc gì làm thì cút về sách học hành, đừng kiếm chuyện với cha.”

Tự nhiên hai tên đàn ông với cái gì mà thương với thương, thằng nhóc thối tha, cảm thấy hổ !

mà...

Trông thấy con trai từ bao giờ lớn thành một trai, còn cao hơn ông , Chung Minh Thành cảm thấy bần thần.

Thời gian trôi qua nhanh thật, năm đó bé tí một mẩu, vẫn còn là đứa nhóc đầu củ cải lên cao đến đầu gối ông , chớp mắt một cái trưởng thành thành lớn .

Lại nghĩ đến mấy hôm chuyện thằng nhóc nửa đêm ngủ mà chạy ngoài đua xe, còn suýt chút nữa thương, Chung Minh Thành khựng một chốc, trong lòng tức giận tự trách.

Vì để tập đoàn Chung thị vươn lên một tầng nữa, để bịt miệng cha chú ý đến thừa kế của , những năm nay ông luôn bận bịu với công việc nên chểnh mảng việc giáo d.ụ.c con trẻ dẫn đến việc năm bảy lượt lạc lối, hiển nhiên bây giờ bắt đầu tìm c.h.ế.t

Cũng may mạng lớn, xảy chuyện gì, nếu ông thật sự...

Nghĩ đến ngày hôm đó khi ông cứ ngỡ đứa con trai duy nhất của còn nữa, ông đau đớn hối hận, Chung Minh Thành nghĩ sợ, đồng thời hạ quyết tâm, khi làm xong công đoạn sẽ tìm vợ cũng bận như ông chuyện một chút, cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho con, tránh để cứ làm mãi khéo ngày c.h.ế.t thật.

Trong lòng Chung Minh Thành nghĩ thế nhưng ngoài mặt thể hiện , chỉ nghiêm mặt mấy câu đại loại như bảo tự lo xua tay bảo ngoài.

Chung Vũ Trạch ông gì.

Thật lâu đó, thu nụ thở dài: “Nếu như thương con, tại sinh con ?”

Chung Minh Thành: “...”

Rốt cuộc thằng nhóc thối lên cơn gì ? Vậy xong ?

Bên thái dương ông giật giật, cuối cùng nhịn : “Làm gì cha nào thương con của chứ? Con hỏi lung tung cái gì !”

Chung Vũ Trạch ngơ ngác nâng mắt lên: “Vậy nghĩa là hai thương con đúng ?”

Sắc mặt của kỳ quái, Chung Vũ Thành một cái liền sửng sốt, lời trách mắng đến miệng hiểu đổi: “Phí lời! Không thương con cho con nhiều tiền tiêu vặt như thế, để cho con mua gì thì mua. Không thương con thì sẽ mời nhiều giáo viên đến bắt con học hành tiến bộ như ? Ngày thường con ăn gì mặc gì đều là thứ nhất

Nói như cũng đúng.

Ánh mắt Chung Vũ Trạch ngỡ ngàng một chốc, một lúc mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy nghĩa là hai thương con, chỉ là hai thương bản nhiều hơn thôi... Người bảo , trời tru đất diệt mà, giờ nghĩ , hai cũng làm gì sai. Aiya, trong lòng thoải mái hơn nhiều , ít đối với hai con chỉ là thứ phiền phức, sự đời của con cũng hoan nghênh như hai ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-tin-ta-an-thit-nguoi-khong/chuong-48-2.html.]

Có điều sớm thông suốt, cũng sớm còn tha thiết gì với tình thương của cha , nhưng Chung Vũ Trạch vĩnh viễn thể nào quên cảm giác hoảng hốt tức giận nhưng cách nào phản bác khi đối mặt với những lời chế nhạo ngây thơ đầy ác ý của bạn học khi còn là một đứa trẻ.

Đến tận giờ khác , cuối cùng cũng nhẹ nhõm .

“Được , con trách hai nữa.”

Chung Vũ Trạch vốn chất vấn cả hai , dùng những lời tích tụ trong lòng lâu nhưng vì nhiều lý do nên để đập mặt bọn họ, đó tiêu sái rời . Thế nhưng Chung Minh Thành giống năm phần, chỉ là gương mặt còn ở độ trẻ trung, rốt cuộc cũng gì cả, chỉ đỏ hoe mắt mà giễu một tiếng, tiến lên ôm lấy cha của trong kiếp : “Đi đây, bảo trọng.”

Sau đó đẩy cửa rời .

mới hai bước, đột nhiên nhớ chuyện gì đó mà , một câu đầu đuôi: “ , Còn hai tấm thẻ ngân hàng tên con rút tặng cho ân nhân , hai đừng đến tìm đòi đấy, đó là tấm lòng con để cho bọn họ.

Nói xong liền rời .

Chung Minh Thành sững theo bóng lưng , hiểu cảm giác cực kỳ bất an. Ông bất giác bỏ món đồ tay xuống đuổi theo : “Đợi ! Thằng nhóc thối , con !”

Không ai đáp , bốn bề lặng im c.h.ế.t chóc, chỉ giọng của ông vọng .

“Thằng nhóc thối! A Trạch! A Trạch!”

Đột nhiên Chung Minh Thành cảm thấy sợ hãi, ông sức đẩy mở cửa, cánh cửa hành lang ông quen thuộc mà là một vực sâu vô tận.

“A Trạch! A Trạch!”

Chung Minh Thành hét lớn một tiếng tỉnh . Cùng lúc đó, vợ ông và cũng là Chung Vũ Trạch - Diệp Phi Nguyệt tái mặt bật dậy giường: “A Trạch!”

Cả hai đều dọa giật , đó hoang mang ngờ vực một cái.

“Em cũng mơ thấy A Trạch ?” - Chung Minh Thành hỏi .

, lẽ cũng...” - Đôi môi Diệp Phi Nguyệt run rẩy ngừng, gương mặt xinh thanh tú hiện lên một tia hoảng sợ: “Anh mơ thấy cái gì? Em, em mơ thấy A Trạch đột nhiên xuất hiện, hỏi em thương nó , lúc đầu em thấy ngại, bảo nó đừng quậy nữa. mà nó cứ hỏi mãi hỏi mãi, em mới trả lời nó. Sau đó... đó nó bỗng ôm em một cái biến mất, em tìm thế nào cũng thấy nó...”

Sắc mặt Chung Minh Thành đổi: “Anh cũng mơ thấy... giống như em.”

“Nó, nó còn nó lấy thẻ ngân hàng đưa cho ân nhân của nó , bảo chúng đừng đòi... Minh Thành, xem thằng bé như ý gì? Sao em thấy mà sợ quá!”

Rõ ràng chỉ là một giấc mơ mà linh cảm lành trong lòng hai vợ chồng càng lúc càng mãnh liệt, càng lúc càng mạnh mẽ,...

Loading...