Kiếm tiền thì đương nhiên Yên La sẽ từ chối.
Mười phút , ba một quỷ xuất hiện trong phòng khách. Ngoại trừ Yên La và Thẩm Thanh Từ, Triệu Hà Xuyên đau khổ trong lòng cũng theo bọn họ.
Chung Vũ Trạch thấy sưng cả mắt lên cũng chịu về nghỉ ngơi khỏi bất lực: “Tôi chỉ đến xem một cái cho lệ thôi, đ.á.n.h , xem ngoài như khi theo góp vui làm gì. Mau về ngủ !”
Triệu Hà Xuyên một cái, cất giọng khàn khàn : “Tôi ngủ .”
Ở cùng Chung Vũ Trạch ba năm, dám hiểu hết mười phần nhưng cũng ít nhiều về tính cách . Hoàn cảnh trong nhà , cũng khác kể qua một chút nên lúc yên tâm. Hơn nữa nếu Chung Vũ Trạch, và ông cũng thể gặp mặt cuối và còn ở bên nhiều ngày như , vẫn cảm ơn đàng hoàng.
Đại khái Chung Vũ Trạch cũng đoán ý định của , trong lòng bối rối, nhưng vì nên thế nào nên cuối cùng chỉ thể giả vờ bực bội: “Bỏ bỏ , tùy đấy, dù thì phòng khách nhà cũng rộng, .”
Gia đình Chung Vũ Trạch là hào môn thế gia sống ở khu dân cư nổi tiếng giàu của thủ đô, phòng khách lớn đến mức khiến ghen tị. lúc Triệu Hà Xuyên chẳng còn tâm trạng huyên thuyên với , khóe miệng chỉ miễn cưỡng nhếch lên một cái, gì cả.
Chung Vũ Trạch cũng gì nữa, đầu khung cảnh quen thuộc mà xa lạ xung quanh, một cái cảm thán: “Không do khí phái của phòng khách xa hoa sang trọng quá mà cảm thấy nó giống như đại sảnh của khách sạn năm . Từ nhỏ cảm thấy thế …”
Nơi chính là nhà của nhưng dường như nhà của , bởi vì từ đến nay từng cảm nhận sự ấm áp của gia đình ở đây.
Cha một là chủ tịch tập đoàn thành phố, hôm nào cũng bận quản lý công ty, còn một là vũ công nổi tiếng thế giới, mỗi ngày đều bận theo đuổi đam mê. Cả hai đều là kẻ cuồng công việc, ngày ngày bận bịu đến tận khuya.
Mà suy cho cùng, tinh thần và sức lực của con cũng hạn, dành cho bên nhiều quá thì tự nhiên bên sẽ thiếu . Vậy nên Chung Vũ Trạch lớn đến thế mà từng đợi bọn họ đích đến đón tan trường, cũng từng đợi bọn họ đích họp phụ cho , càng đừng cùng đến khu vui chơi du lịch ở ngoài gì cả.
Thậm chí đ.á.n.h ở trong trường, đ.á.n.h đến mức bể đầu chảy m.á.u nhập viện mà cha cũng chỉ mời luật sư đến, đó gọi điện thoại dạy dỗ một trận…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-tin-ta-an-thit-nguoi-khong/chuong-48-1.html.]
Trong ấn tượng của , đồng hành bên mãi mãi chỉ tài xế và bảo mẫu. Còn thứ mà cha để vĩnh viễn chỉ bóng lưng bận rộn và ánh mắt thất vọng mỗi ngày một nhiều hơn... , vì để bọn họ để ý đến, thuở thiếu thời từng gây vô chuyện khốn nạn, thậm chí còn suýt trại giáo dưỡng.
mặc kệ kiếm chuyện kiểu nào chăng nữa, mang cho bọn họ phiền phức đến chăng nữa thì cha vẫn vì mà dừng nhịp bước bận rộn của bản .
Dường như đối với họ mà , căn phòng hào hoa sang trọng so với khách sạn ở bên ngoài cũng chẳng khác biệt mấy, còn đứa con trai cũng chỉ là một vấn đề phiền phức gặp trong công việc hơn kém, gọi đến đưa cho chút tiền là thể giải quyết .
Trước Chung Vũ Trạch ít đau lòng vì chuyện , nhưng tuổi đời dần lớn, dần dần cũng chẳng để bụng nữa. Thói quen là một điều đáng sợ, cầu mà ngày qua ngày khiến tha thiết với cha trong lòng tan thành tro bụi.
Rốt cuộc cần bọn họ nữa, cuối cùng cũng còn vì bọn họ mà buồn khổ đau lòng nữa.
vẫn quyết định trở về bọn họ một cái khi đầu thai. Không vì còn lưu luyến nỡ, mà là vì một câu hỏi giấu trong lòng lâu , hỏi rõ bọn họ khi rời .
Nghĩ thế, Chung Vũ Trạch liền dằn xuống nỗi lòng bay qua cửa phòng ngủ của cha đến bên cạnh giường của họ: “Đại sư, sẵn sàng , chúng bắt đầu thôi.”
Đêm hôm đó, cha của Chung Vũ Trạch, Chung Minh Thành, mơ một giấc mơ.
Trong mơ, Chung Vũ Trạch, đứa con trai duy nhất của ông bàn trong phòng làm việc, khúc khích hỏi ông: “Cha, cha thương con ?”
Chung Minh Thành: “...”
Chung Minh Thành cảm thấy hoang mang bối rối, vô thức cau mày : “Con kiếm chuyện gì nữa thế? Còn mau xuống, nhăn hết hợp đồng của cha .”
Chung Vũ Trạch cúi đầu hợp đồng m.ô.n.g một cái, ngoan ngoãn lời nhảy xuống khỏi bàn làm việc, tìm một cái ghế xuống, tiếp tục hỏi: “Cha còn trả lời con đó, cha thương con ?”
Chung Minh Thành: “...”