Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 923: Em Phải Chịu Trách Nhiệm Với Anh
Cập nhật lúc: 2026-03-20 05:40:53
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh lấy đồ lót của cô!
Lâm Thi Vũ vội vàng dậy, đưa tay định giật món đồ.
- Phó thiếu gia, tại lấy quần áo của ? Trả đây!
Phó Thanh Luân tung hết đống đồ lót của cô lên trung. Đa phần chúng đều làm bằng ren, với hai tông màu đen và đỏ, trông vô cùng gợi cảm và nữ tính.
Những ngón tay thô ráp của nhẹ nhàng vuốt ve món đồ, nắm lấy chúng và nhét gọn túi quần. Đôi môi mỏng của khẽ cong lên.
- Muốn lấy ? Tự đến mà lấy .
Thái độ kiểu gì thế ?!
Gương mặt xinh của Lâm Thi Vũ đỏ bừng lên.
- Thôi bỏ . Cứ coi như đó là món quà tặng cho .
Cô đóng chiếc vali .
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của cô, Phó Thanh Luân đưa tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lòng .
- Thi Thi , em thật sự quá nhẫn tâm với đấy. Em thì cứ , nhưng khi , chẳng em nên giúp cơ thể hồi phục ?
Giúp cơ thể hồi phục ư?
- Tôi bác sĩ, làm mà giúp hồi phục ?
Phó Thanh Luân đưa tay , vòng đôi cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Anh đẩy bế bổng cô lên chiếc giường êm ái, cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Anh khẽ thì thầm.
- Để hôn em một chút nhé.
Đôi môi mỏng mềm mại của áp chặt lên môi cô; chiếc lưỡi linh hoạt khẽ cạy hàm răng cô , quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn của cô.
Ưm!
Lâm Thi Vũ định đẩy , nhưng chiếc giường bỗng rung chuyển nhẹ. Bé Tiểu Chanh trở trong giấc mơ, trông vẻ như sắp tỉnh giấc đến nơi .
Cô nheo đôi mắt trong veo . Anh dám ép sát cô Tiểu Chanh để hôn hít ? Anh thật sự quá đáng mà.
Lâm Thi Vũ c.ắ.n mạnh lưỡi một cái thật đau. Vị kim loại nhàn nhạt của m.á.u nhanh chóng lan tỏa trong khoang miệng của cả hai . Phó Thanh Luân khẽ cau mày, nhưng vẫn chịu buông cô .
Đôi bàn tay to lớn của nắm chặt lấy đôi tay mềm mại của cô, và càng hôn sâu hơn nữa.
Cái gã đàn ông !
Tiểu Chanh đang ngay bên cạnh, nên Lâm Thi Vũ chẳng dám giãy giụa quá mạnh. Cô đành bất lực, mặc cho hôn . Sau thời gian dường như dài đằng đẵng, khi đôi môi và chiếc lưỡi của cô trở nên tê dại, cuối cùng cũng chịu buông cô .
- Thi Thi . - Anh khàn giọng gọi, vùi đầu hõm cổ mềm mại của cô.
Đôi môi đỏ mọng của Lâm Thi Vũ sưng mọng lên vì nụ hôn nồng nhiệt. Qua lớp vải mỏng manh , cô thể cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể .
- Anh xong ?
- Chưa.
- Anh đang dối đấy ?
Chỉ một nụ hôn thôi mà đủ khiến trở nên kích động đến thế ? Cô cảm thấy dường như tất cả chỉ là một màn kịch do chính dựng lên.
Nắm lấy tay cô, Phó Thanh Luân dẫn tay cô trượt xuống phía .
- Anh làm chuyện đó lắm, nhưng thực sự là thể. Lần em gây tổn thương nghiêm trọng quá.
Lâm Thi Vũ vội vàng rụt tay . Đôi mắt đen lạnh lùng của giờ đây đỏ ngầu và tràn ngập vẻ chân thành. Thế nhưng, cơ thể vẫn chẳng hề chút phản ứng nào. Mái tóc mái rủ xuống che một phần gương mặt tuấn tú, càng khiến trở nên quyến rũ hơn bội phần.
Giờ đây, Lâm Thi Vũ chắc chắn rằng bất lực.
- Thi Thi , giúp một tay . - Phó Thanh Luân cô chằm chằm với ánh mắt đầy khao khát.
Hàng mi dài của Lâm Thi Vũ khẽ run lên, nhưng cô vẫn kiên quyết từ chối .
- Vậy thì tìm Tư Không . Tôi giúp .
Phó Thanh Luân ghim ánh mắt sâu thẳm cô, đưa những ngón tay thon dài lên, nhẹ nhàng tuột chiếc áo khoác len vai cô xuống.
Chiếc áo khoác trượt khỏi đôi vai cô, để lộ bờ vai mềm mại, nõn nà. Làn da cô trắng mịn màng, tựa như một khối ngọc bích tuyệt .
Anh định tiếp tục thì bỗng cánh cửa bật mở sầm một tiếng. Lão phu nhân xuất hiện ngay bên khung cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-923-em-phai-chiu-trach-nhiem-voi-anh.html.]
- Tiểu Thi Thi , ...
Lão phu nhân c.h.ế.t sững . Rốt cuộc bà đang chứng kiến cảnh tượng gì thế ? Đứa cháu trai của bà đang đè chặt lấy cô cháu dâu, làm những chuyện thật khó mà nên lời.
- Xin , hai đứa cứ tiếp tục nhé, cứ coi như ở đây!
Lão phu nhân vội vàng đóng sập cửa ngay tức khắc.
Với tình huống trớ trêu xảy , làm Phó Thanh Luân thể tiếp tục nữa đây? Lâm Thi Vũ đưa đôi tay trắng ngần lên, đẩy . Cô bước xuống khỏi giường.
Phó Thanh Luân mím chặt môi tỏ vẻ bất mãn, cũng dậy theo.
- Thi Thi , chính em là khiến bất lực, thế nên em trách nhiệm với đấy!
Lâm Thi Vũ c.h.ế.t lặng.
Thế là đang định đổ hết tội lên đầu cô ?
Phó Thanh Luân bước .
…
Trong phòng khách, Phó Thanh Luân bước phía Lão phu nhân.
- Bà ơi.
Bà lão cánh cửa đang đóng chặt khẽ thì thầm.
- A Sâm , cháu nhanh thế? Bà nhường hết thời gian còn cho cháu mà. Sao đầy... năm phút cháu ? Đừng với bà là cháu chỉ trụ bấy nhiêu thời gian thôi đấy nhé?
Phó Thanh Luân cứng họng, sắc mặt tối sầm , trông chẳng khác nào một đám mây dông.
- A Sâm , bà là bà ruột của cháu đấy. Cháu chẳng cần thấy ngại ngùng mặt bà . Thảo nào mà cháu vẫn chinh phục Tiểu Thi Thi. Nếu một đàn ông chinh phục một phụ nữ, thì hết làm cho cô “c.h.ế.t ngất” giường ! Nếu cháu trụ lâu thì cứ để bà lo liệu. Bà sẽ nhờ Tư Không giúp cháu điều chỉnh cơ thể. Bà đảm bảo rằng đó, mỗi lâm trận, cháu sẽ trụ ít nhất một tiếng đồng hồ, cho đến khi Tiểu Thi Thi lóc xin tha mới thôi! - Bà lão vỗ n.g.ự.c cam đoan.
Phó Thanh Luân chẳng đáp lời thế nào cho . Anh mím chặt đôi môi mỏng .
- Bà ơi, cơ thể cháu vẫn mà. Cháu xin phép đây ạ!
- A Sâm! - Bà lão vội vàng túm lấy Phó Thanh Luân.
- Rốt cuộc ngày mai cháu định làm gì với Lục Kỳ Nhi hả?
Lục Kỳ Nhi ư...
Đôi môi mỏng của Phó Thanh Luân khẽ cong lên. Ánh mắt trở nên sắc lạnh và đầy băng giá.
- Bà ơi, chuyện bà cần bận tâm . Cháu kế hoạch riêng của .
Tất nhiên là bà lão tin tưởng đứa cháu trai ruột của .
- Được , ngày mai bà sẽ đưa Thi Thi và Tiểu Chanh trở về Mexico. Xong việc thì cháu nhớ về ngay đấy nhé.
- Về Mexico ư? - Đôi mắt sâu thẳm của Phó Thanh Luân ánh lên vẻ phức tạp. Chẳng lẽ Thi Thi đến Mexico ?
- , về Mexico đấy. Bà định sẵn là sẽ giúp cháu đưa vợ tương lai của cháu về nhà . Một khi đặt chân đến Mexico, Tiểu Thi Thi sẽ thuộc về cháu. Cháu sẽ chẳng cần lo lắng chuyện con bé trốn thoát khỏi tay cháu thêm nào nữa . - Bà lão đan chặt mười ngón tay .
Trong khi đó, ở phía bên trong phòng ngủ, Lâm Thi Vũ hắt liên tục mấy cái. Chẳng lẽ ai đó đang nhắc đến cô ? Cô cảm thấy như thể ai đó đang âm mưu hãm hại , và rằng cô sập một cái bẫy to lớn.
…
Sáng hôm .
Lâm Thi Vũ, Tiểu Chanh và lão phu nhân mặt tại sân bay. Vẫn còn nửa tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay. Lão phu nhân lén chụp một tấm ảnh gửi nhóm trò chuyện gia đình tại Lâu đài Cố Đình WeChat. Bà đính kèm dòng chú thích: [Hôm nay, đang đưa cháu dâu và chắt gái về nhà đây!]
Cả nhóm lập tức bùng nổ với vô bình luận.
[Bà ơi, cuối cùng bà cũng chịu về nhà . Chúng cháu mong ngóng từng ngày để đón “nàng tiên” và “tiểu công chúa” mà bà đưa về đấy ạ.]
[Cháu dựng sẵn một tòa lâu đài đồ chơi dành riêng cho tiểu công chúa nhé.]
[Bên mới ba , thiếu đúng một nữa là đủ mâm . “Nàng tiên” thể tham gia đ.á.n.h bài cùng bọn cháu đấy ạ.]
[Quả là một hành trình gian nan. Cuối cùng thì A Sâm cũng vợ .]
[Sao thấy A Sâm nhỉ? Có đang vui sướng đến mức ngây ngất luôn ?]
lúc đó, điện thoại của Phó Thanh Luân reo lên. Anh cũng là thành viên trong nhóm chat , và nhắc tên .
Anh lấy điện thoại và mở nhóm WeChat lên xem. Trong nhóm đang hiển thị một bức ảnh chụp Lâm Thi Vũ đang bế Tiểu Chanh tay, nở nụ thật nhẹ nhàng. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên hai con, khiến họ trông tựa như một bức tranh tuyệt mỹ. Cả hai đều đến nao lòng. Vợ và con gái đang đường bay tới Mexico .
Ngay khi giải quyết xong xuôi việc ở đây, cũng sẽ lập tức trở về nhà.