Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 918: Tranh Giành Vì Cô
Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:09:31
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẻ mặt Phó Thanh Luân tối sầm khi những lời của Leo.
- Tôi nghĩ nên buông tay là mới đúng!
Nói , đột ngột siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, bóp mạnh lấy cổ tay Lâm Thi Vũ.
- Hự.
Lâm Thi Vũ nhíu mày vì đau đớn.
Leo là một trai lai cao ráo và điển trai. Anh cũng là thừa kế của gia tộc và hưởng nền giáo d.ụ.c ưu tú nhất, thế nên luôn giữ phong thái của một quý ông. Thấy Lâm Thi Vũ đau đớn, sắc mặt đổi, lạnh lùng lên tiếng.
- Thưa , đang làm Thi Vũ thương đấy!
Ánh mắt Phó Thanh Luân dừng gương mặt xinh của Lâm Thi Vũ. Cô đang trở nên tái nhợt dần. Rõ ràng là đang làm cô đau. Tim lỡ mất một nhịp, và vội vàng buông cổ tay cô .
Leo bước tới và ân cần hỏi.
- Thi Vũ, em ?
Lâm Thi Vũ lắc đầu.
- Không .
- Vậy chúng thôi.
Leo định rời cùng Lâm Thi Vũ. kịp bước hai bước, một cú đ.ấ.m rắn chắc bay thẳng về phía . Leo kịp né tránh, và cú đ.ấ.m của Phó Thanh Luân giáng thẳng mặt . Anh ngã vật xuống đất.
- Á! - Một tiếng hét vang lên.
- Cứu với, đang đ.á.n.h ở đây!
Tình hình trở nên hỗn loạn.
Đôi mắt trong veo của Lâm Thi Vũ nheo , cô chắn mặt Leo.
- Phó Thanh Luân, đang làm cái quái gì ? Chúng đang ở tiệc cưới của mà. Đừng gây gổ ở đây chứ!
Cô chắn mặt Leo. Thực chất là cô đang bảo vệ Leo. Phó Thanh Luân cảm thấy m.á.u dồn hết lên não. Anh bước tới, túm lấy cổ áo Leo và giáng thêm một cú đ.ấ.m nữa.
Leo cũng chẳng kẻ dễ bắt nạt. Anh bật dậy và phản đòn. Phó Thanh Luân và lao ẩu đả lẫn .
Leo vẫn là đối thủ của Phó Thanh Luân. Chỉ trong tích tắc, Phó Thanh Luân đ.á.n.h cho bầm tím khắp .
Phó Thanh Luân đang tay tàn nhẫn. Nếu cứ tiếp diễn thế , Leo sẽ đ.á.n.h cho đến c.h.ế.t mất thôi!
- Phó Thanh Luân, dừng ! - Lâm Thi Vũ nắm chặt lấy tay áo Phó Thanh Luân, kéo mạnh .
Máu trong Phó Thanh Luân vẫn đang sôi sục. Anh hất mạnh cô và gắt lên.
- Cút !
Lâm Thi Vũ hất văng một cách thô bạo. Cô loạng choạng lùi vài bước ngã phịch xuống sàn.
Một tiếng “thịch” vang lên, trán cô đập trúng góc bàn sắc nhọn. Máu lập tức bắt đầu rỉ từ vết thương đầu.
Lâm Thi Vũ cảm thấy đầu óc cuồng. Tiểu Chanh vốn sinh non, và bản cô cũng mất nhiều m.á.u trong lúc sinh con. Trong khi những bà khác đang tĩnh dưỡng để hồi phục sức khỏe t.h.a.i kỳ trong thời gian ở cữ, thì cô chỉ bên bậu cửa sổ mà .
Suốt ba năm qua, cô kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần vì chăm sóc Tiểu Chanh; vì thế, cơ thể cô bao giờ thực sự hồi phục, thậm chí còn mắc thêm nhiều chứng bệnh khác ngay trong thời gian ở cữ.
Cơn đau dữ dội ập đến khiến cô toát mồ hôi lạnh. Cô đưa tay lên, ấn chặt vết thương trán.
- Dừng , cô Lâm thương ! - Một nào đó hô to.
Phó Thanh Luân bỗng khựng . Anh vội vã đầu , và bắt gặp hình ảnh Lâm Thi Vũ đang t.h.ả.m cỏ, dòng m.á.u tươi đang chảy dài khuôn mặt trắng bệch của cô.
Cô thương ! Chính làm cô thương!
Phó Thanh Luân hất Leo sang một bên chạy nhanh về phía Lâm Thi Vũ. Anh quỳ một gối xuống, lo lắng kiểm tra vết thương cho cô.
- Em thương ở ? Có nghiêm trọng ? Để xem nào!
Một tiếng “chát” vang lên, Lâm Thi Vũ hất mạnh tay .
Cô ngước đôi mắt lạnh lẽo lên .
- Anh làm trò đủ ? Giữa và Leo hề mối quan hệ kiểu đó. Đừng dùng cái đầu óc dơ bẩn của để suy diễn lung tung về nữa. Mà cho dù quan hệ tình cảm với Leo thật nữa, thì cũng chẳng liên quan gì đến cả!
Phó Thanh Luân c.h.ế.t lặng. Một nỗi cay đắng và buồn tủi khôn tả bỗng trào dâng từ sâu thẳm trong lòng .
Trán cô đang rỉ máu, dòng m.á.u tươi càng khiến khuôn mặt cô trở nên trắng bệch như một tờ giấy. Anh siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, chỉ đ.ấ.m thật mạnh chính bản . Rốt cuộc làm cái quái gì thế ?
Anh làm cô thương!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-918-tranh-gianh-vi-co.html.]
- Thi Vũ, em ? - lúc đó, Leo bước tới. Anh rút một chiếc khăn tay , giúp cô lau sạch vết m.á.u mặt, đó ấn giữ lên vết thương.
Lâm Thi Vũ lắc đầu.
- Không .
Cô chống đôi tay trắng bệch xuống đất, định dậy; nhưng ngay khoảnh khắc nhổm lên, chân cô trượt .
- Thi Thi! - Phó Thanh Luân vội vươn tay định đỡ lấy cô.
Leo còn nhanh tay hơn, kịp bế bổng Lâm Thi Vũ lên lòng.
lúc đó, Đường Mạt Nhi chạy tới.
- Thi Vũ, chuyện gì ? Sao thương? Ai làm thương thế?
Leo liếc Phó Thanh Luân một cái.
- Là !
Đường Mạt Nhi hít một thật sâu.
- Phó thiếu gia, còn chút lương tâm nào ? Thi Vũ chịu bao nỗi đau đớn khi sinh Tiểu Chanh, nếm trải bao cay đắng tủi hờn. Anh thì chẳng hề gì cả, mà giờ dám làm Thi Vũ thương ? Rốt cuộc làm thế hả?!
- Mạt Nhi . - Lâm Thi Vũ khẽ , tay cô kéo nhẹ ống tay áo của Mạt Nhi.
- Thôi bỏ , đừng gì thêm nữa. Đầu tớ đang cuồng quá, giúp tớ trông chừng Tiểu Chanh với. Ở đây đông lắm, đừng để con bé chạy lung tung.
- Tiểu Chanh đang ở cùng Nữu Nữu . Cậu đừng lo, Nữu Nữu cách chăm sóc em gái mà. Thi Vũ , mau trong . Tớ sẽ gọi bác sĩ đến băng bó vết thương cho .
Nói , Đường Mạt Nhi dìu Lâm Thi Vũ và cùng Leo rời .
Phó Thanh Luân đó một . Anh bóng dáng ba họ dần khuất xa, và gương mặt tuấn tú của ngày càng trở nên u ám.
lúc đó, một tràng pháo tay vang lên.
- Thắng trận chiến nhưng mất phụ nữ. Phó Thanh Luân , tiền đồ của sáng lạn thật đấy.
Phó Thanh Luân liếc mắt sang bên. Cố Mặc Hàn ở đó. Anh đang với vẻ mặt đầy thích thú.
Nhìn thấy gương mặt đáng ghét của , sắc mặt Phó Thanh Luân tối sầm ; bước tới và tung một cú đá về phía Cố Mặc Hàn. Cố Mặc Hàn né sang một bên nhướng cặp lông mày tuấn tú lên.
- Trượt nhé.
Phó Thanh Luân cứng họng, nên lời.
…
Trong phòng.
Bác sĩ băng bó vết thương cho Lâm Thi Vũ và truyền nước muối để giúp cô giảm bớt cảm giác choáng váng.
Đường Mạt Nhi vuốt ve đôi bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Thi Vũ.
- Thi Vũ , tay lạnh quá. Tớ sẽ bật máy sưởi lên, đợi chút nhé, để tớ tìm cho một chiếc túi chườm nóng.
Trời thu và những đêm thu thường khá lạnh. Kể từ khi sinh Tiểu Chanh, cơ thể Lâm Thi Vũ trở nên nhạy cảm với cái lạnh. Vào những ngày cuối thu, đôi tay cô thường lạnh buốt như băng.
- Mạt Nhi , tớ rời khỏi Thủ đô cùng Tiểu Chanh trong vài ngày tới và chuyển sang sống ở nước ngoài một thời gian.
Mạt Nhi gật đầu.
- Thế cũng mà. Khi nào rảnh, tớ sẽ sang thăm và Tiểu Chanh. Thi Vũ , cứ nghỉ ngơi một lát nhé. Tớ lấy túi chườm nóng đây.
Đường Mạt Nhi đắp chăn cho Lâm Thi Vũ bước ngoài.
Bên ngoài căn phòng, một bóng cao lớn, thẳng tắp đang chờ sẵn. Đó chính là Phó Thanh Luân.
Thấy Đường Mạt Nhi bước , liền hỏi.
- Thi Thi ?
Đường Mạt Nhi trừng mắt đầy giận dữ và gắt lên.
- Nếu vì , liệu Thi Thi thương thế hả? Cô sẽ rời cùng Tiểu Chanh ngay trong vài ngày tới thôi. Từ nay về , sẽ chẳng bao giờ còn gặp hai con họ nữa !
Cái gì cơ?
Phó Thanh Luân vô thức cau mày . Đôi môi mỏng của mím chặt, tạo thành một đường thẳng tắp.
Đường Mạt Nhi lưng bước . Phó Thanh Luân lặng lẽ bên ngoài căn phòng vài giây, khi đẩy cửa bước .
Căn phòng tĩnh mịch đến lạ. Lâm Thi Vũ đang giường, cô chìm giấc ngủ.
Phó Thanh Luân bước bên giường. Anh cúi đầu gương mặt xinh của cô, và mái tóc gợn sóng đang xõa dài quanh cô - điều khiến cô trông vẻ mệt mỏi và mong manh đến lạ thường.