An An ở đây, và cô bắt bó hoa!
Đường Mạt Nhi đẩy Cố Mặc Hàn một cách thô bạo và vui vẻ chạy đến.
- An An, chúc mừng! Điều đó nghĩa là tiếp theo kết hôn sẽ là em!
Kết hôn?
An An cụp mi xuống và ngửi mùi hoa. Những bông hoa mỏng manh và xinh tỏa hương thơm ngát.
- Chị dâu, đừng đùa với em.
- An An, chị đùa. Nhìn xem bao nhiêu trai trẻ trai đang để mắt đến em kìa! - Đường Mạt Nhi và lấy tay che miệng để cố nén tiếng .
An An khẽ ngẩng mắt xung quanh. Cô nhanh chóng sững khi thấy một bóng cao lớn. cũng nhanh như chớp, bóng đó biến mất góc phố.
Cô nhầm ?
Bóng đó thực sự trông giống Lục Yến.
Cô gặp Lục Yến trong một thời gian dài. Lần cuối cùng họ tạm biệt ở Căn hộ Champagne, cô nhận cuộc gọi của , và dường như … con trai…
- An An, em cứ ngẩn ngơ thế? Không vội về đấy chứ? Em còn đồ nữa. Tiệc tối sắp bắt đầu . Chị đưa em một bộ, lên lầu đồ .
…
Trong phòng.
An An chiếc váy dài, nhưng thể kéo khóa lên . lúc , cánh cửa đột nhiên mở với một tiếng động nhẹ, và bước .
Một dáng cao lớn bên cửa, đó là Lục Yến.
Lục Yến khựng . Quản gia Diệp sắp xếp căn phòng cho , nhưng ngờ gặp An An ở đây.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa. Vừa nãy thấy cô ở ngoài sân, nhưng để ý kỹ.
Giờ cô đang rèm cửa, mặc một chiếc váy dài hở vai. Chiếc áo làm bằng vải chiffon trong suốt, để lộ một chút áo ống ren bên trong, gợi cảm quyến rũ. Chiếc váy thắt eo, tôn lên vòng eo nhỏ nhắn của cô. Dưới chân là đôi giày cao gót đính pha lê. Cô như một đóa hồng mới nở.
Lục Yến c.h.ế.t lặng, cô hồi lâu.
- Chị dâu, chị ? Giúp em kéo khóa lên nào.
Lục Yến dừng . Đường Mạt Nhi ở đây. Có vẻ như cô nhầm với Đường Mạt Nhi. Anh buông tay khỏi tay nắm cửa và bước phòng. Anh tiến đến phía lưng cô.
Đôi tay trắng bệch của cô đang cố gắng kéo khóa váy lên, nhưng khóa kẹt ở giữa váy.
Ánh mắt Lục Yến tối sầm . Giờ cô lưng về phía . Anh ngắm tấm lưng thon thả của cô, những đường xương ở hai bên và đường cong mềm mại chạy dọc sống lưng. Lưng cô tựa như một họa sĩ tinh xảo vẽ nên, khiến chỉ hôn lên đó.
Anh đưa tay giúp cô kéo khóa váy.
Bàn tay thô ráp của vô tình chạm làn da mềm mại của cô. Lông mi An An run lên và cô lập tức cảnh giác . Đó là chị dâu.
Đó là một đàn ông!
An An đột nhiên , đôi tay tái nhợt của cô vươn và túm lấy cổ họng ai đó.
Lục Yến sững . Anh vươn bàn tay to lớn của và nhanh chóng, mạnh bạo nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô.
Trong tích tắc, họ chằm chằm .
Đôi mắt lạnh lùng của An An co . Cô hề nhầm. Thật sự là , là Lục Yến. Hôm nay là đám cưới của Lục Cẩn Văn. Lục Cẩn Văn là cha và trai của , nên tất nhiên sẽ mặt ở đây.
- Là ? - An An nhanh chóng rụt tay .
- Anh… thấy gì lúc nãy đúng ? - Cô lùi vài bước và vuốt phẳng váy.
Lục Yến bóng dáng cô khuất dần và cau mày. Anh nhỏ.
- Không.
An An dừng một chút, ngước mắt .
- Mắt vấn đề ?
Lục Yến khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-910-mot-nu-hon-tho-rap.html.]
- Sao thấy gì khi nãy khóa kéo của còn kéo lên? - An An đáp trả.
Cảm giác thô ráp của vẫn còn vương vấn da cô, tê dại và ngứa ran, như một ngọn lửa âm ỉ cháy.
Lục Yến cau mày. Anh cô từ xuống , bước gần hơn.
An An dựa lưng tường, và khi tiến gần, cô nhanh chóng lùi một bước, khiến tấm lưng mảnh mai của cô đập thẳng tường.
Bàn tay của Lục Yến đập mạnh tường bên cạnh cô, ghì chặt cô giữa bức tường và lồng n.g.ự.c rắn chắc của một cách đầy uy quyền. Anh với vẻ vui.
- Anh thấy hết bộ phận cơ thể em chứ? Giờ em trở nên mưu mô quá. Sao mấy ngày khi ngủ với , em gì?
An An im lặng.
Anh cúi xuống, khuôn mặt chiếm trọn tầm của cô.
Anh mặc áo phông đen và quần jeans xanh. Chiếc áo mỏng bó sát lấy những múi cơ săn chắc, đến nỗi chỉ l.i.ế.m chúng.
Ba năm , là một ông trùm lớn ở thủ đô và thường mặc vest, giả vờ lịch lãm. Giờ đây, quần áo của giản dị hơn nhiều. Chiếc áo phông thực sự hợp với hơn. Nó khiến trông trẻ trung, ngầu, hoang dã và phóng khoáng.
An An thể ngửi thấy mùi hương nam tính tỏa từ . Mùi hương thật tuyệt vời.
Lúc , Lục Yến vươn tay và dùng hai ngón tay giữ lấy cằm cô. Ánh mắt chuyển xuống môi cô và hỏi bằng giọng khàn khàn.
- Sao em gì?
- Tôi…
Đôi môi đỏ mọng của cô khép khi Lục Yến hôn cô.
Ưm!
Lông mi An An run lên. Đôi tay tái nhợt của cô bấu chặt lưng , nhưng lưng cứng như thép, cô thể nào cắm ngón tay .
Anh chậm rãi cọ môi môi cô, đẩy nhẹ răng cô và đưa lưỡi miệng cô, nếm vị ngọt ngào của cô.
Anh nhướng mày và hôn cô say đắm.
Anh hôn cô vài đây, và kỹ năng hôn của ngày càng điêu luyện hơn.
Tâm trí An An trôi dạt xa. Cô đột nhiên nhớ nhiều chuyện từ ba năm .
Bệnh thiếu m.á.u của cô tái phát, và cô suýt c.h.ế.t trong bệnh viện. Anh bỏ rơi cô lúc đó.
Anh yêu cô ?
Cô câu trả lời.
Anh cứu cô khi cô sáu tuổi, nhưng cô cảm thấy như thể bao giờ hiểu . Anh giấu kín tính cách thật của sâu bên trong, và cô bao giờ thấy con thật của đây.
Vì điều , cô cảm thấy như thể ở xa cô. Cô luôn cố gắng hết sức để với tới và níu giữ , nhưng luôn thất bại.
Anh bao giờ cho cô cảm giác an tin tưởng, thậm chí cả… một lời hứa cũng .
Ba năm qua, cô sống như một c.h.ế.t.
Anh bao giờ đến tìm cô.
Anh luôn lảng tránh và do dự, từ chối cô, đẩy cô xa.
Cô bắt đầu mệt mỏi với điều .
Bàn tay nhợt nhạt của An An trượt lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của , và cô đẩy .
Rời khỏi đôi môi mềm mại của cô, Lục Yến nhanh chóng mở mắt. Đôi mắt nâu của đỏ ngầu và chân thành, phảng phất nỗi đau.
- Có chuyện gì ? Em vẻ vui khi gặp .
An An ngước mắt lên và đôi mắt nâu của .
- Hôm đó say rượu. Đừng quá nghiêm trọng.
Lục Yến sững , đôi mắt nâu của sắc bén hơn.
- Ý em là ?
- Ý là, đó chỉ là tình một đêm, bất cứ cách gọi nào khác cũng .