Nữu Nữu mới chỉ ba tuổi mà Cố Mặc Hàn để Nữu Nữu chứng kiến tất cả những cảnh tượng phù hợp ?
Đường Mạt Nhi nên lời.
Nữu Nữu là con trai cô, Cố Mặc Hàn là chồng hợp pháp của cô. Cô vẫn đang cố gắng chấp nhận tin , mà giờ cô tức giận vì tin nhắn WeChat .
Thật vô lý!
Đường Mạt Nhi suy nghĩ một lúc. Thực Cố Mặc Hàn chăm sóc và giáo d.ụ.c Nữu Nữu . Nữu Nữu thông minh, hoạt bát và vẫn còn sự ngây thơ của một đứa trẻ. Nữu Nữu vẫn thể phát triển khỏe mạnh dù sống trong môi trường trụy lạc của gia đình họ Cố, và điều chứng tỏ Cố Mặc Hàn dành nhiều thời gian và công sức cho đứa trẻ .
Anh đưa con trai đến ở tại khu căn hộ Champagne, đồng thời giữ cách với gia đình họ Cố. Cả cha và con dựa dẫm trong ba năm qua.
Lòng Đường Mạt Nhi dâng trào sự dịu dàng. Khuôn mặt điển trai, lịch lãm của Cố Mặc Hàn hiện lên trong tâm trí cô. Cô ấn tượng về từ cách chăm sóc Nữu Nữu.
Cố Mặc Hàn nhân cách thứ hai của chiếm hữu. Chính nhân cách thứ hai đưa Nữu Nữu đến quán bar.
Nếu cô tiếp tục để nhân cách thứ hai của nuôi dạy Nữu Nữu, Nữu Nữu sẽ hủy hoại.
Không, cô thể để điều đó xảy .
Đường Mạt Nhi xuống cầu thang. Lúc , cô thấy một giọng trầm ấm và dễ chịu.
- Chị ơi, chị ?
Đó là Đường Thần Nghị.
- Thần Nghị, Nữu Nữu đang ở quán bar. Chị đón thằng bé về.
Đường Thần Nghị gật đầu.
- Chị ơi, em đưa chị đến đó.
Ban đầu, Đường Mạt Nhi từ chối , nhưng đồng thời, cô cũng đưa Nữu Nữu về. Nhân cách thứ hai của Cố Mặc Hàn chắc chắn sẽ đồng ý vì vẫn còn ôm mối hận thù với cô.
- Thần Nghị, nếu Cố Mặc Hàn cho chị đưa Nữu Nữu về nhà, đừng khách sáo với nữa. Em đ.á.n.h , em hiểu ? - Đường Mạt Nhi vỗ vai Đường Thần Nghị với vẻ của một chị gái. Có em trai bên cạnh, cô quả là bất khả chiến bại.
Đường Thần Nghị nhướng mày và liếc Đường Mạt Nhi.
- Chị ơi, chị đang bảo em đ.á.n.h rể ?
Anh… rể?
- Anh rể của em! Chị còn thừa nhận nữa!
- Vậy thì chị mong rể sớm đổi.
“…”
…
Quán bar CC.
Cố Mặc Hàn đang ở phòng riêng chơi bài với vài ông chủ khác. Hôm nay may mắn và thắng nhiều tiền.
Anh bước khỏi phòng riêng với điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa hai tay. Đôi mắt lạnh lùng và sắc bén của xuyên qua làn khói, liếc xung quanh. Cố Dạ Trầm đang trốn trong một góc và lén thứ gì đó.
Cố Mặc Hàn đút một tay túi quần, bước tới . Anh Cố Dạ Trầm và liếc một cách hờ hững. Gã đàn ông béo đặt tay xuống áo của phụ nữ.
Ghê tởm. Đôi mắt sắc bén của Cố Mặc Hàn lộ một chút ghê sợ và kinh tởm. Anh nhớ hồi còn nhỏ, cha , Cố Thiên Linh, thường chơi bời bên ngoài và thì ngoại tình khi say rượu. Cảnh tượng xác đàn bà, đàn ông quấn quýt bên thật kinh tởm và khó coi.
Anh lấy bàn tay to lớn của che lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Dạ Trầm, xoay bé và quát.
- Con cái gì? Đừng nữa!
- Bố ơi, bố chơi bài nữa ?
Cố Dạ Trầm cảm thấy chán khi đến đây với bố. Bố chơi bài nên chẳng việc gì làm. Cậu thấy cảnh đàn ông và phụ nữ béo phì kỳ lạ, vì lén họ.
Cố Mặc Hàn đút tay túi quần nhà vệ sinh.
- Bố vệ sinh đây.
Cậu bé Lùn nhanh chóng đuổi theo bố. Bố cao lớn, bước chân cũng dài. Cậu chạy một đoạn mới theo kịp bố. Cậu hỏi bằng giọng trẻ con.
- Bố ơi, nãy chú thò tay trong quần áo của chị gái. Chị gái giấu kho báu gì quần áo ạ?
Cố Mặc Hàn hút một thuốc, khóe môi cong lên.
- Ừm, đấy. Kho báu đó tên là… Mimi.
- Mimi? – Bé Lùn đáp với giọng nửa hiểu nửa ngờ. Cậu ngẩng đầu lên bố một cách ngây thơ.
- Bố ơi, chị Tiên Mimi ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-846-nhung-nguoi-dan-ong-trong-gia-dinh-mat-nhi-1.html.]
Chị gái Mimi, và chị Tiên chắc chắn cũng sẽ !
Đường Mạt Nhi?
Một khuôn mặt xinh và quyến rũ hiện lên trong tâm trí Cố Mặc Hàn. Anh khịt mũi .
- , Mimi của chị Tiên… là lớn nhất.
Khuôn mặt bé Lùn tràn đầy tự hào.
- Vâng, bố. Con cũng nghĩ Mimi của chị Tiên là lớn nhất!
Cố Mặc Hàn liếc bé Lùn. Thật là một đứa bé ngốc nghếch!
Lúc , đột nhiên dừng bước khi thấy một bóng quen thuộc trong một phòng riêng sang trọng.
Lục Cẩn Văn.
…
Trong phòng riêng sang trọng.
Lục Cẩn Văn uể oải dựa ghế sofa và nghịch điện thoại. Ông đang chờ Lâm Huyền Cơ trả lời bức ảnh ông gửi.
ông chờ lâu mà điện thoại vẫn im lặng. Lâm Huyền Cơ thậm chí còn buồn trả lời.
Người phụ nữ đó!
Ông đến quán bar và hai vây quanh. Cô chẳng phản ứng gì cả!
Ông nhíu mày sâu và lập tức bấm một quen thuộc.
Ông giữ điện thoại áp tai bằng một tay và bắt đầu cởi cúc áo bằng tay . Nếu bà năn nỉ ông , ông nhất định sẽ .
Trong khi đang nghĩ đến điều đó, ông thấy một giọng nữ tự động – Xin , điện thoại bạn gọi khả dụng.
Cô thực sự tắt điện thoại ?
Cô thực sự tắt điện thoại!
Lục Cẩn Văn tức giận ném điện thoại tường. Chiếc điện thoại vỡ và rơi xuống tấm t.h.ả.m lông dê.
Mấy vị chủ tịch trong phòng riêng đều khiếp sợ, hai mỹ nhân bên cạnh cũng giật kinh hãi.
Lúc , Lục Cẩn Văn liếc hai mỹ nhân bên cạnh với vẻ hiểm độc. Ông phun một câu.
- Cút !
Hai mỹ nhân lập tức sợ hãi bỏ chạy.
Mấy vị chủ tịch . Một lớn và một cách thách thức.
- Chủ tịch Lục, làm ? Tên khốn nào dám chọc giận ?
Lục Cẩn Văn ghế chủ tọa. Ánh sáng mờ ảo chiếu khuôn mặt điển trai, góc cạnh của ông, che giấu biểu cảm. Đôi môi mỏng mím , để lộ sự tức giận và bất mãn.
Tên khốn?
Nghe thấy từ , đôi mắt sâu và hẹp của Lục Cẩn Văn liếc vị chủ tịch một cách lạnh lùng và ông gắt lên.
- Anh mới là tên khốn!
“…”
Vị chủ tịch đó giật và lập tức lớn.
- Được , là đồ khốn. Tôi là đồ khốn!
Không rõ ai chọc giận vị chủ tịch . Vị chủ tịch tức giận với nhưng cũng đang bảo vệ bà . Chẳng lẽ ông cảm thấy tồi tệ khi làm ?
Lúc , cửa phòng riêng mở và Cố Mặc Hàn bước .
- Chú Cẩn, chú với cháu là chú đến?
- Vâng, Chủ tịch Cố đến . Mời .
Cố Mặc Hàn bước phòng. Anh lấy một điếu t.h.u.ố.c từ trong túi và đưa cho Lục Cẩn Văn. Lục Cẩn Văn nhận lấy điếu thuốc. Ông ngước Cố Mặc Hàn.
- Cậu gọi là gì?
Cố Mặc Hàn mỉm và .
- Bố.
Lục Cẩn Văn nhận lấy điếu thuốc. Cố Mặc Hàn khom xuống và châm thuốc.