Lục Yến nắm chặt lấy cổ tay cô.
An An dừng bước, , ánh mắt lạnh lùng dán chặt khuôn mặt điển trai của đàn ông. Cô nhếch môi khẩy, .
- Chú Lục, chú những lời của mấy đấy. Có tin đồn chú bỏ rơi ngay khi chán , danh tiếng của chú hủy hoại chỉ trong nháy mắt. Chẳng đàn ông t.ử tế nào nữa, chú hài lòng ?
Mắt Lục Yến che khuất bởi chiếc mũ đội đầu. Anh mím môi xin .
- Anh xin .
Xin …
Anh thể nhiều điều khác, nhưng chỉ chọn lời “xin ”.
- Ha. - An An hừ lạnh.
- Cầm lấy lời xin của chú , Lục Yến. Tôi ghét chú!
Sau đó, cô cố gắng rụt cổ tay và định bỏ . Lục Yến vẫn giữ chặt lấy cô, chịu buông .
An An cúi đầu bàn tay to lớn đang ôm lấy .
- Chú Lục, chú định làm gì? Sau mấy năm mà chú vẫn chán , trêu đùa nữa ?
Lục Yến cô chằm chằm khi buông cô . Một mùi hương dịu dàng bất ngờ lan tỏa, An An bước tới hai bước và ôm lấy cổ .
Lục Yến ngờ cô tiến đến gần như , mặt hai giờ cực kỳ sát . Lục Yến thể thấy khuôn mặt xinh của cô ngay mặt, và cả đôi môi đỏ mọng…
Môi cô sắp chạm môi và hôn .
Cô tô một màu son quyến rũ khiến nảy sinh một ý nghĩ điên rồ. Anh ăn hết lớp son môi cô.
Yến hầu của Lục Yến nhấp nhô.
- Lục Yến, còn nhớ gì ? Nếu dám cưới phụ nữ khác, ngày nào cũng quyến rũ , thăm dò xem khi cưới, ngoại tình .
Quyến rũ mỗi ngày…
Người phụ nữ ! Cô đang quyến rũ ngay lúc !
Với đôi tay thon thả vòng quanh cổ , hình áp sát n.g.ự.c , chỉ cách bởi lớp vải mỏng manh của quần áo. Anh thể cảm nhận làn da mềm mại của cô.
Anh bao giờ ngờ cô trưởng thành xinh đến .
Ba năm , cô vẫn còn là một cô gái 18 tuổi và hầu như đường cong nào. Tuy nhiên, cô khiến ngạc nhiên khi đổi nhiều đến thế, sở hữu một vóc dáng hảo, uyển chuyển, cân đối tuyệt đối.
An An đàn ông, ánh mắt rực lửa ham . Cô đang nghĩ gì, cô.
- Lục Yến… - Cô gọi tên khi đưa môi gần.
- Hôn em , ngay bây giờ.
Hôn em , ngay bây giờ.
Cô .
Cơ bắp của Lục Yến căng lên chiếc áo sơ mi xám, để lộ vẻ nam tính của . Anh vươn bàn tay to lớn của , ôm lấy vòng eo thon gọn của cô.
Anh quên mất rằng cô đang mặc một chiếc váy hở lưng, thể cảm nhận làn da mềm mại, mịn màng như lụa những ngón tay chai sạn của .
Anh thể kìm nén bản nữa, những ham bên trong giống như một hạt giống sắp nảy mầm.
Khi ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của cô bằng bàn tay to lớn của , gần như thể làm gãy eo cô nếu dùng thêm một chút sức mạnh.
Cúi về phía , tiến gần hơn, hôn lên môi cô.
Gần hơn.
Và gần hơn một chút nữa.
Anh gần như đạt điều đó.
An An đầu, né tránh nụ hôn của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-831-dung-lo-anh-van-chua-chet.html.]
Lục Yến hôn hụt cô và chỉ c.h.ế.t lặng.
- Ha ha ha.
Anh thể thấy tiếng cô .
- Chú Lục, chỉ đùa thôi mà, chú tin ? Làm thể quyến rũ một đàn ông vợ chứ? Tôi chỉ vì chắc chắn chú sẽ cưới phụ nữ khác.
An An đẩy và bỏ . Cô lên chiếc xe sang trọng mà bước .
Gió đêm thổi tung mái tóc cô, nước mắt lưng tròng khi cô tiếp tục bước . cô nhanh chóng ngẩng đầu lên trời. Không cả, cô chỉ cần lên trời nếu .
Nước mắt trào .
Rít!
Một tiếng rít chói tai vang lên từ phanh xe. An An liếc , hai luồng ánh sáng trắng lao về phía cô. Một chiếc xe tải sắp đ.â.m cô.
Lông mi cô giật giật lo lắng.
- Cẩn thận!
Lục Yến chạy đến kịp lúc và đẩy cô .
An An ngã xuống đất, cô cảm thấy đau nhưng chiếc xe tải đ.â.m một .
- Có tai nạn! Mau xem! - Nhiều qua đường tiến xem hiện trường.
An An . Lục Yến xe tải đ.â.m trúng và chân giả của gãy rời. Chiếc quần bên trống .
Đồng t.ử của An An co và đầu óc cô trống rỗng, mặc dù cơ thể cô chạy đến bên cạnh .
Cô xổm xuống bên cạnh , mặt mày tái mét. Cô đàn ông với vẻ kinh hãi. Tại ? Tại cứu cô?
Lục Yến ngã gục xuống đất, động tác vẫn nhanh nhẹn, chạy về phía trong khi đẩy An An , chỉ là chiếc xe tải chạy quá nhanh đ.â.m chân .
Anh thể làm gì , chân giả của cứ thế rơi .
Chiếc mũ của cũng bay , để lộ vẻ ngoài lịch lãm. Vị lãnh chúa của thủ đô để tóc che mắt, một tay giữ lấy chân , ánh mắt cô chằm chằm. An An kinh hãi bộ cảnh tượng.
Anh vươn tay, vuốt mái tóc mềm mượt của cô, giọng khàn khàn .
- Đừng lo, vẫn c.h.ế.t.
Đừng lo, vẫn c.h.ế.t…
Giọng như đang an ủi và trấn an cô.
An An , đang ôm lấy phần chân cụt. Máu phun từ vết thương, nhuộm đỏ cả mặt đất. Anh trầy xước ở khuỷu tay, môi tái nhợt. Dù nhiều vết thương, dường như hề đau đớn. Anh chỉ cô, mỉm trìu mến.
Mắt An An đỏ hoe, nước mắt bắt đầu chảy dài khuôn mặt.
Chỉ một khoảnh khắc, cô bắt đầu nức nở.
Cô .
Lục Yến lắng tiếng nức nở của cô, vai cô run lên khi cô t.h.ả.m thiết.
Trái tim thắt , đưa bàn tay to lớn ôm lấy khuôn mặt cô.
- An An, chuyện gì ?
An An c.ắ.n chặt môi , với đôi mắt đẫm lệ.
- Cứ , đừng bao giờ nữa.
Lục Yến sững , những ngón tay dường như do dự khi buông khuôn mặt cô .
An An , như một kẻ ngốc.
- Em sẽ từ từ quên , dù đau đớn đến mấy, em cũng sẽ gạt khỏi tâm trí, bằng giá. Ba năm nay, đêm nào em cũng mơ thấy giấc mơ . Em sẽ khi chúc mừng kết hôn…
- Lục Yến, nếu một ngày nào đó em thực sự thể chúc mừng với nụ môi, điều đó nghĩa là em thực sự còn yêu nữa. An An ngây thơ, từng tin rằng là duy nhất thể mang hạnh phúc cho , còn nữa. Cô c.h.ế.t .