Đường Mạt Nhi vội vã chạy khỏi phòng. Cô vô cùng sợ hãi Cố Mặc Hàn sẽ đuổi theo.
cô trốn thoát vô ích. Có những vệ sĩ mặc đồ đen thành hai hàng ngay ngắn dọc hành lang.
- Cô Đường, Chủ tịch cô trở .
Lúc , các vệ sĩ đều cúi đầu và một cách bình tĩnh.
“…”
Ban đầu, Đường Mạt Nhi vệ sinh, nhưng cô sợ hãi đến mức cảm thấy thực sự cần .
các vệ sĩ chặn đường cô. Cô còn cách nào khác ngoài cúi đầu và nhà vệ sinh.
Ngay lúc đó, cô thấy tiếng bước chân đều đều. Cố Mặc Hàn đến và hỏi bằng giọng trầm ấm, đầy sức hút.
- Cô ?
- Chủ tịch, cô đang ở trong nhà vệ sinh.
Cố Mặc Hàn và nhà vệ sinh.
C.h.ế.t tiệt. Anh đến đây!
Tim Đường Mạt Nhi thắt . Cô thể để phát hiện. Cô nên trốn, nhưng trốn ở đây?
Phòng vệ sinh chỉ nhỏ như thôi.
. Có một thùng rác lớn trong phòng vệ sinh. Nó mới và chắc hẳn mới mua. Cô nhanh chóng chạy đến, mở nắp thùng rác, xổm trong và trùm nắp lên đầu.
Ngay lúc , cửa phòng vệ sinh mở .
Mấy tên vệ sĩ mặc đồ đen bước và bắt đầu lục soát phòng vệ sinh, Cố Mặc Hàn theo . Anh thò một tay túi quần lấy một điếu thuốc. Anh đưa điếu t.h.u.ố.c lên môi và khom xuống để châm lửa.
Anh bắt đầu hút thuốc.
Đường Mạt Nhi đang xổm trong phòng vệ sinh. Cô thể rõ những gì đang xảy bên ngoài qua miệng thùng rác.
Mấy tên vệ sĩ lục soát phòng vệ sinh kỹ lưỡng nhưng tìm thấy ai.
- Chủ tịch, chúng tìm thấy cô Đường.
Họ nên rời vì tìm thấy ai cả!
Đường Mạt Nhi lén Cố Mặc Hàn đang ở gần đó. Các vệ sĩ giờ lưng . Anh hút t.h.u.ố.c một cách lặng lẽ, dáng vẻ oai vệ như một vị Hoàng đế.
Khói t.h.u.ố.c cuộn quanh khuôn mặt điển trai của . Anh cầm điếu t.h.u.ố.c đang cháy bằng hai ngón tay . Đôi mắt sâu và hẹp của xuyên qua làn khói, tinh ý quét khắp phòng vệ sinh, và ánh dừng ở thùng rác.
Đường Mạt Nhi giật sợ hãi và ôm chặt lấy . Anh phát hiện cô ?
Ánh mắt của đàn ông lạnh lùng và sắc bén như chim ưng.
- Tất cả các thể rời . Tôi cần vệ sinh.
- Vâng, thưa Chủ tịch. - Mọi rời khỏi phòng vệ sinh.
Đường Mạt Nhi thở phào nhẹ nhõm. Anh phát hiện cô. Anh chỉ tiểu.
ngay khi cô nghĩ an , cô thấy tiếng bước chân dồn dập tiến về phía .
Chuyện gì đang xảy ? Anh tiểu ? Sao tiến về phía cô?
Đường Mạt Nhi ngước đôi mắt sáng ngời đàn ông đang bước tới. Cô thấy vòng eo thon gọn, thắt lưng da và khóa kéo quần của …
Người đàn ông đặt điếu t.h.u.ố.c lên môi và cởi thắt lưng. Anh thậm chí còn kéo khóa quần xuống, như thể sắp tiểu.
Anh … định tiểu thùng rác ?!
Một dòng m.á.u dồn lên đầu, khuôn mặt xinh của cô đỏ bừng. Trong tất cả nơi, tiểu ở đây?
Anh đạo đức ?
Anh cố tình làm thế ?
Anh chắn ngang thùng rác và cô thể thấy rõ đang làm gì. Anh thực sự kéo khóa quần xuống và cô thể thấy chiếc quần lót màu đen bên trong.
Ôi trời. Có một chỗ phồng lớn ở phía quần lót của .
Lúc , đàn ông đặt tay lên quần lót và trông như thể sắp kéo nó xuống…
- A! - Đường Mạt Nhi hét lên một tiếng chói tai và lập tức dậy trong thùng rác.
Cô chỉ tay và run rẩy.
- Cố… Cố Mặc Hàn, đồ biến thái!
Cố Mặc Hàn ngậm điếu t.h.u.ố.c môi. Anh nhíu mày, hít một nhả khói mặt cô. Khóe môi cong lên vẻ hiểm ác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-803-anh-hon-co.html.]
- Ồ, em trốn nữa ? Em đây?
Khói t.h.u.ố.c khiến Đường Mạt Nhi nghẹn thở, cô nhíu chặt hàng lông mày xinh .
- Anh đang ở trong mà vẫn … tè ở đây!
Sao thể trơ trẽn đến mức làm chuyện đó?
Đồ biến thái!
Cố Mặc Hàn nhướn cặp lông mày trai của .
- Anh tè thì là chuyện của . Nếu em để tè lên em thì đó là chuyện của em.
“…”
Cái gì?
Đường Mạt Nhi cảm thấy chuyện quá nực . Cái tên… sói đội lốt cừu !
- Thắt dây lưng cho ngay! - Lúc , Cố Mặc Hàn nhả điếu t.h.u.ố.c khỏi miệng, lạnh lùng liếc cô và lệnh bằng giọng điệu uy quyền.
Đường Mạt Nhi cụp hàng mi cong vút xuống. Thắt lưng da và khóa kéo của mở, để lộ chiếc quần lót đen mắt cô.
Tên biến thái dâm đãng !
Cô lập tức nhảy khỏi thùng rác.
- Anh tự cài khóa . Tôi cần tiểu!
Cô và về phía buồng vệ sinh. Giờ thì cô thực sự cần vệ sinh .
Dù thì cô cũng uống quá nhiều .
Cô định bước tới thì một bàn tay to lớn kéo mạnh cô , khiến cô ngã dựa lồng n.g.ự.c rộng và rắn chắc của .
Người đàn ông nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô và đặt lên thắt lưng da quanh eo .
- Cài khóa ngay!
Đường Mạt Nhi dậy, khuôn mặt xinh đỏ bừng.
- Tôi cần tiểu. Nếu buông , sẽ tè quần mất.
Cô hề đùa. Ai cũng cần vệ sinh.
Cố Mặc Hàn một tay ấn cô, tay đưa điếu t.h.u.ố.c lên môi hút. Anh hề ý định buông cô .
- Hôm nay em mặc váy. Không . Em cứ tiểu .
“…”
Cố Mặc Hàn!
- Cố Mặc Hàn, đang x.úc p.hạ.m . Đây là vi phạm nhân quyền. Tôi thể kiện ! - Đường Mạt Nhi giận dữ quát .
Cô bao giờ nghĩ đàn ông thể đồi bại đến thế.
- Ha. - Cố Mặc Hàn khẽ và bằng giọng trầm.
- Hiếm khi em tỏ thông minh chỉ một thôi. Tối nay, hành hạ em. Anh sẽ để em tiểu, mà chỉ em tè quần thôi. Thế nào?
“…”
Tên khốn ! Anh quá giới hạn !
Anh thực sự quá giới hạn!
Anh đối xử với cô như thế nào? Cô là con gái để dạy dỗ ?
Đường Mạt Nhi tức giận đến nỗi run rẩy, nhưng cô thể làm gì .
- Được , giờ sẽ thắt dây lưng cho !
Cô đưa tay kéo khóa quần lên.
Lúc , Cố Mặc Hàn đột nhiên nheo mắt, ấn bờ vai mịn màng của cô và đẩy cô đến bồn rửa mặt.
Đường Mạt Nhi còn kịp thẳng dậy thì mắt cô bỗng tối sầm . Người đàn ông cúi xuống và ép cô n.g.ự.c .
Một tay giữ lấy vòng eo thon gọn của cô, tay vuốt nhẹ mái tóc bên má cô và lập tức hôn lên đôi môi đỏ mọng quyến rũ của cô.
Anh hôn cô.
- A, buông ! - Đường Mạt Nhi vùng vẫy dữ dội.
Tay trái di chuyển xuống và giữ lấy vòng m.ô.n.g căng tròn của cô. Chỉ trong một động tác nhanh gọn, bế cô lên bồn rửa mặt và hôn cô ngừng.
- Em bao giờ làm chuyện đó trong nhà vệ sinh ?