Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 797: Nhìn Thêm Một Lần Nữa Là Tôi Sẽ Móc Mắt Anh Ra!
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:06:21
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa liếc sang bên cạnh, một tiếng hét vang lên.
- Á! Có bắt cóc con ! Cứu với! Ai đó cứu con với!
An An đầu nhanh chóng và thấy một phụ nữ đang than đường phố chính. Đứa con 6 tháng tuổi của cô đang một đàn ông lực lưỡng, xăm trổ đầy giật lấy.
Bắt cóc trẻ con giữa đường phố chính, thật vô nhân đạo và thể tha thứ!
Ánh mắt An An trở nên lạnh lùng và cô lao tới trong nháy mắt. Cô vươn tay , tóm lấy vai đàn ông xăm trổ.
- Á!
Người đàn ông xăm trổ cảm thấy một cơn đau đột ngột ở vai, như thể xương sắp gãy. Hắn ném đứa bé khỏi tay .
Một đàn ông trong chiếc xe sedan màu đen bắt lấy đứa bé. Đó là đồng phạm. Mang theo đứa bé, chiếc xe phóng .
- Cô ơi, làm ơn cứu con , con bắt cóc . - Người nức nở với An An.
An An đẩy đàn ông xăm trổ sang một bên và bắt đầu đuổi theo chiếc xe sedan màu đen. Phía tắc đường, nên cô nhảy lên, đôi giày cao gót đáp xuống nóc xe với sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc. Cô chạy nóc xe, động tác như trong phim hành động.
Những qua đường đều sững sờ.
- Trời ơi, cô là ai ? Tuyệt vời, yêu cô mất !
Tiếng ồn ào bên ngoài vọng đến. Lục Yến, đang trong xe van, từ từ mở mắt. Đôi mắt nâu lạnh lùng của về phía nơi xảy sự hỗn loạn.
Gần như theo bản năng, nhận bóng dáng mảnh khảnh màu đen đang chạy nóc xe.
Đôi mắt nâu của đông cứng , dậy tấm lưng rắn chắc của . Không thể nào nhầm . Anh sẽ nhận cô ngay lập tức dù tan thành tro bụi. Đó là An An.
An An!
Cô đang làm gì ? Cô học những kỹ năng đó ở ?
Không thể nào cô thể di chuyển nhanh nhẹn như thế nếu huấn luyện bài bản.
Lục Yến vươn hai lòng bàn tay to lớn mở cửa xe van và bước ngoài.
Chỉ chân trái mặt đất. Ống quần còn buông thõng, đung đưa trong gió đêm.
dường như hề nao núng ống quần trống đó. Anh đút tay túi quần, thẳng với chiều cao 1,9 mét, nheo mắt cảnh tượng đang diễn đằng .
An An đang đuổi theo chiếc xe sedan màu đen, và phía là tiếng thét của .
Lục Yến là dày dạn kinh nghiệm, chỉ cần thoáng qua là chuyện gì xảy . Khóe môi mỏng của cong lên, cúi xuống nhặt một hòn đá bên cạnh chân.
Đã nhiều năm trôi qua, việc sử dụng s.ú.n.g giờ đây đối với dễ như trở bàn tay, và độ chính xác của gần như ai sánh kịp. Anh giơ tay lên và ném hòn đá về phía chiếc xe sedan màu đen.
Với một tiếng va chạm mạnh, kính chắn gió của chiếc xe sedan màu đen vỡ tan.
Tiếng phanh gấp vang lên, chiếc xe sedan màu đen trượt dài đường, đ.â.m lan can. Nó buộc dừng .
An An nhanh chóng mở tung cửa , lôi bên trong ngoài.
- Cô ơi, cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều. Con ! - Người bế đứa bé lên và cảm ơn An An rối rít.
Lúc , những dân bụng tập trung , cùng với cảnh sát. An An lùi một bước, ánh mắt lạnh lùng quét chính xác về phía chiếc xe tải.
Hòn đá đến từ hướng chiếc xe tải đó. Cú ném nhanh, chính xác và khoan nhượng. Chắc chắn ai đó giỏi ở gần đó.
Là ai?
lúc , chiếc xe tải bắt đầu lăn bánh và chuẩn rời . An An nhanh chóng chạy đến và lao đầu xe.
- Dừng !
Lục Yến còn cách nào khác ngoài việc đạp mạnh phanh, vì An An chắn chiếc xe. Anh kéo mũ lưỡi trai xuống che mặt và giữ im lặng.
An An cúi xuống nhặt chiếc túi nhựa sàn, với đôi tay nhỏ bé của mở cửa xe tải và leo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-797-nhin-them-mot-lan-nua-la-toi-se-moc-mat-anh-ra.html.]
Đây là một chiếc xe tải bình thường và ai khác trong xe. Ánh mắt An An đảo quanh khu vực khi xuống ghế . Sau đó, cô về phía tài xế và hỏi.
- Vừa nãy, thấy ai khả nghi ?
Lục Yến lắc đầu.
Người đàn ông gì và kéo mũ lưỡi trai xuống thấp che kín mặt. Với đèn xe tải tắt, khó để rõ bất cứ thứ gì. Ánh mắt An An ánh lên vẻ nghi ngờ và cảnh giác. Người đàn ông vẻ khả nghi.
- Tại gì?
Lục Yến với tay chỉ giấy chứng nhận kính chắn gió. Trên đó ghi “Người khuyết tật”.
Người khuyết tật? Anh câm ?
An An vài cái. Anh vóc dáng , và trông quen quen một cách kỳ lạ.
Cô kỹ hơn. Ống quần bên của trống , và một chân giả ghế phụ bên cạnh.
Anh thực sự khuyết tật!
Cảm giác quen thuộc của An An lập tức biến mất. Đôi môi như hoa sen của cô cong lên vẻ tự chế giễu. Mới đây thôi, cô còn thấy một chút gì đó giống Lục Yến trong lái xe tàn tật .
Thôi nào. Lục Yến c.h.ế.t .
Sự nghi ngờ và cảnh giác trong lòng cô cũng biến mất.
- Làm ơn lái xe đưa về nhà. Anh khu biệt thự Champagne ?
Lục Yến gật đầu và bắt đầu lái xe.
…
Lục Yến chọn một con đường vắng vẻ hơn. Anh quen thuộc với thủ đô, và biệt thự Champagne là khu vực đắt đỏ nhất ở thủ đô. Anh cũng một căn nhà ở đó. Giờ thì đang đưa An An về nhà.
Anh ngẩng đầu lên và An An qua gương chiếu hậu. Cô mặc một chiếc sườn xám đen xẻ tà, và tình huống căng thẳng đó, cô đang dựa lười biếng ghế , khuôn mặt thanh tú ửng hồng. Làn da trắng nõn của cô lấm tấm mồ hôi, n.g.ự.c phập phồng theo từng thở.
Đường xẻ tà chiếc sườn xám của cô vốn cao, nhưng nó còn xẻ cao hơn nữa khi cô đuổi theo chiếc xe nãy. Gần như thể thấy nội y của cô. Nó màu đen, với hai dây mỏng.
C.h.ế.t tiệt! Lục Yến nhanh chóng rụt ánh mắt . Eo bắt đầu tê cứng, yết hầu nhấp nhô lên xuống.
Một ngọn lửa độc ác bùng lên trong .
Ba năm gặp cô, cô đổi nhiều như và giờ, cô là một thiếu nữ.
Mỗi cử chỉ của cô đều toát lên vẻ quyến rũ lười biếng của một thiếu nữ, đến nỗi ai thể rời mắt khỏi cô.
Cô 21 tuổi, đang ở đỉnh cao nhan sắc.
Lục Yến lái xe nhanh, thậm chí còn cho là chậm. Dường như thời gian ngừng khoảnh khắc , khi cô đang ở ghế xe .
Đầu óc trống rỗng của bỗng trở nên đầy ắp suy nghĩ. Anh chắc lái xe , lẽ là đến tận cùng thế giới?
Vài giây , thể cưỡng việc ngước mắt cô thêm nữa.
Lần , An An nhận thấy ánh đến từ phía xe. Đường sá ở đây vắng vẻ, đèn đường, và cô thể rõ mặt đàn ông. ánh mắt nồng nàn, dường như đang tập trung đôi đùi săn chắc của cô.
Anh đang trộm cô ?
Môi An An khẽ cong lên, cô lười biếng nhướn đôi lông mày xinh của .
- Nhìn nữa xem móc mắt .
Móc mắt ư?
Lục Yến thầm. Trời ơi, cô càng lúc càng hung dữ. Anh sợ quá.
Cô xong, rụt mắt .
Nhìn xuống, An An thấy một bao t.h.u.ố.c lá bên cạnh. Chúng loại t.h.u.ố.c ngon và chỉ giá vài đô la một bao, nhưng cơn thèm t.h.u.ố.c của cô trỗi dậy.
- Đưa một điếu. - Cô .