Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 766: Vặn Tai Anh

Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:08:28
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Yết hầu nhấp nhô, thể nhịn . Anh véo má cô bằng ngón tay.

Đau quá!

Nước mắt trào trong mắt Lâm Thi Vũ.

Chắc chắn cô cố tình làm .

quyến rũ .

Phó Song Song ngốc, cô thể nhận Phó Thanh Luân đang ám chỉ điều gì đó. Trong phòng chỉ cô.

Lời của chắc chắn là dành cho cô.

Phó Song Song ánh mắt trai nhưng thờ ơ của đàn ông, biểu cảm của càng trở nên khó đoán hơn.

Bờ vai rộng của đủ sức che chở cho tất cả phụ nữ trái đất. Cô khao khát đến nhường nào.

- Anh Thanh Luân, em thích . Em tình cảm với từ lâu . Suốt bao năm qua, em chờ đợi và em ở bên . Em trở thành phụ nữ của

Phó Song Song càng lúc càng xúc động, cô duỗi chân , bước đến bên cạnh Phó Thanh Luân.

Phó Thanh Luân vươn tay , đẩy cốc sữa ấm xuống khỏi bàn và quát một cách lạnh lùng.

- Cút !

Sững sờ, Phó Song Song dừng như thể tát. Cô hiểu tại đàn ông đổi thái độ đột ngột như .

Hơn nửa cốc sữa đổ lên váy cô, cô trông vô cùng t.h.ả.m hại. Cô Phó Thanh Luân, chỉ thấy cô bằng ánh mắt lạnh lùng, quan tâm.

Phó Song Song cảm thấy vô cùng khổ sở, cô bỏ chạy khỏi phòng.

Lúc Phó Song Song rời , căn phòng lập tức im lặng.

Phó Thanh Luân cúi xuống, bế Lâm Thi Vũ khỏi gầm bàn. Sau khi dọn dẹp đồ đạc bàn, đặt Lâm Thi Vũ lên đó.

Trên má Lâm Thi Vũ hai vết đỏ vì da cô quá mỏng manh và mạnh tay lúc nãy.

Cô nhíu mày, dùng hết tay chân chống cự .

- Phó Thanh Luân, buông ! Tôi đây, cứ mà lên giường với Phó Song Song !

Phó Thanh Luân để mặc cô đ.á.n.h , chen giữa hai chân cô và khúc khích.

- Em ghen ?

- Tôi ghen!

- Nhóc con, em vẫn chịu thừa nhận.

Phó Thanh Luân giữ lấy gáy cô, đặt môi lên môi cô.

Anh ý định làm từ lâu , khi cô còn trốn gầm bàn.

Anh hôn cô thật nồng nhiệt, đến nỗi cô thở nổi.

Ưm.

Đồng t.ử của Lâm Thi Vũ giãn khi cô bất ngờ hôn. Đôi môi mềm mại của áp mạnh lên môi cô khi mở miệng, dùng răng cô c.ắ.n nhẹ môi. Anh rên rỉ vì vẻ khó chịu.

Rất nhanh, đưa lưỡi .

Lâm Thi Vũ cho phép làm , cô đặt tay lên môi và đẩy .

Môi họ chỉ tách như thế, Phó Thanh Luân nhíu mày, thở nặng nề. Hơi thở, mũi ngập tràn mùi hương quyến rũ của cô.

làm .

Anh ép buộc cô và làm tổn thương cô. Họ nhiều kỷ niệm đau buồn nhưng cũng những kỷ niệm .

Cô là phụ nữ đầu tiên của , thậm chí cô còn sinh con cho và cứu mạng khi mới sáu tuổi. Cuộc đời thuộc về cô.

Anh thể nào cho phép làm tổn thương cô.

Chỉ một phụ nữ đời thể khiến trái tim đau nhói đến . Chỉ cô mới thể khiến lo lắng và khao khát đến thế, đồng thời … khó với tới.

Anh giấu kín mối tình khó quên tận đáy lòng theo thời gian. Ba năm , khi thấy khuôn mặt xinh của cô, tình cảm của dành cho cô vẫn đổi.

Anh vẫn còn thu hút bởi cô.

Ngay cả bây giờ, vẫn đang ôm chặt lấy cô và tư thế hiện tại của họ vô cùng mật. Khóe môi nhếch lên thành một nụ mỉa mai.

- Nếu em với Phó Kinh Thông, với tên đó, em với , hả?

- Em thật nhẫn tâm và tàn nhẫn khi bỏ rơi hồi đó. Đã ba năm , Lâm Thi Vũ, em vẫn còn nó đối xử tệ bạc với . C.h.ế.t tiệt.

Anh c.h.ử.i thề.

Anh c.h.ử.i thề và “c.h.ế.t tiệt”.

Lâm Thi Vũ lập tức ngẩng mắt lên và trừng mắt .

- Phó Thanh Luân, phép mắng .

- Ha. - Anh bật .

Một tiếng chuông điện thoại du dương vang lên, gọi cho cô.

Lại là “Người yêu dấu” nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-766-van-tai-anh.html.]

Phó Thanh Luân liếc điện thoại của cô, môi mím chặt.

Hai nắm đ.ấ.m giáng xuống vai .

- Trả điện thoại cho !

Phó Thanh Luân thẳng mắt cô.

- Không.

Lâm Thi Vũ vươn tay , vặn mạnh tai .

Sao cô dám vặn tai chứ?

Hừ! Phó Thanh Luân tát m.ô.n.g cô.

- Thử xem?

Lâm Thi Vũ quả thật vặn tai nữa.

Phó Thanh Luân cô, nên lời.

Anh đành nhượng bộ, đưa điện thoại cho cô.

Cô bắt máy.

- Alo.

bắt máy ngay mặt ?

Phó Thanh Luân gì đó nhưng thấy một giọng quen thuộc, gợi cảm ở đầu dây bên .

- Thi Vũ, đang làm gì ? Sao lúc nãy máy?

Là Đường Mạt Nhi!

Lâm Thi Vũ liếc Phó Thanh Luân, mặt tối sầm .

Tiểu Chanh đưa đến thủ đô và giao cho Đường Mạt Nhi chăm sóc. Đó là lý do tại Đường Mạt Nhi gọi bằng điện thoại đó.

- Mạt Nhi, bây giờ tớ bận. Tớ sẽ gọi cho khi rảnh.

- Được .

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Thi Vũ Phó Thanh Luân.

- Nghe thấy ? Cái “Người yêu dấu” đó là đàn ông.

Phó Thanh Luân nhíu mày.

- Em thêm điện thoại của Đường Mạt Nhi mục “Người yêu dấu” ?

“…”

Sao tập trung chuyện đó?

Lâm Thi Vũ đẩy và rời khỏi phòng.

.

Phó Thanh Luân dựa lưng ghế. Anh lấy điện thoại và bấm .

Nhạc chuông vang lên một thấy một giọng trầm ấm.

- Alo.

Phó Thanh Luân mím môi.

- Lâm Thi Vũ thêm liên lạc của Đường Mạt Nhi mục “Người yêu dấu”, chuyện đó ?

Đầu dây bên im lặng. Một. Hai. Ba giây … Giọng đầy sức hút của Cố Mặc Hàn vang lên.

- Đã đến lúc chăm sóc phụ nữ của .

- Vớ vẩn! Anh mới là nên chăm sóc phụ nữ của .

- À, quên mất. Lâm Thi Vũ thậm chí còn là phụ nữ của nữa. Đừng lo, sẽ lo liệu với vợ .

Tút tút.

Cố Mặc Hàn cúp máy.

Khốn kiếp!

Phó Thanh Luân khỏi c.h.ử.i thề khi Cố Mặc Hàn cúp máy.

Cố Mặc Hàn mới khoe khoang với !

Tại thủ đô.

Vườn Hạnh Phúc.

Trên tấm t.h.ả.m trong phòng khách, Đường Mạt Nhi và Tiểu Chanh đang vui vẻ chơi đùa cùng . Đường Mạt Nhi lâu gặp Tiểu Chanh và cô đang hôn hít, chơi đùa với Tiểu Chanh.

- Sao Tiểu Chanh của vẫn nhẹ cân thế? Khi Mạt Mạt ở cùng con, Tiểu Chanh ăn uống đầy đủ ?

Tiểu Chanh bám lấy cổ Đường Mạt Nhi.

- Mẹ Mạt Mạt, con ăn hết cả ba bữa . Nếu con ăn đủ, sẽ lo lắng, và Tiểu Chanh lo lắng.

Loading...