Bốp!
Tiếng tát vang vọng khắp hành lang.
Đường Mạt Nhi bất ngờ bởi cú tát, ngã ngửa , đập tường ngã xuống đất.
Nửa khuôn mặt xinh của cô đỏ ửng, mặt sưng tấy hằn vết bàn tay.
Quản gia nhà họ Cố giận dữ mắng cô.
- Cô nghĩ cô là ai? Cô chỉ là một diễn viên, dám chuyện với Lão gia như ? Cô xứng đáng gọi Tiểu thiếu gia của chúng bằng tên. Tôi cá là cô chỉ đang lợi dụng danh xưng Tiểu thiếu gia để tiếp cận Thiếu gia của chúng vì trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Cố!
Đường Mạt Nhi cảm thấy mặt nóng bừng. Đôi môi đầy đặn, đỏ mọng cong lên thành một nụ lạnh lùng, cô ngẩng đầu quản gia.
- Ngay cả diễn viên cũng kiếm sống bằng tài năng của . Ông là ai mà dám nhạo , đồ ch.ó dữ, đồ c.ắ.n xé.
Mặt quản gia tối sầm khi gọi là chó.
- Cô!
Bạch Phi Phi mở miệng .
- Đường Mạt Nhi, cô dám lung tung khi chịu nhận tội làm hại Tiểu thiếu gia ?
Cô còn hết câu thì Đường Mạt Nhi ngắt lời.
- Câm miệng ! Sao lúc nãy tên quản gia mắng thì cô lời nào , diễn viên Bạch Phi Phi!
Bạch Phi Phi nên lời.
Mặt Bạch Phi Phi lộ rõ vẻ hổ tột độ. Cô cũng là diễn viên, mà cũng tên quản gia mắng.
Cả hai đều ép hạ .
Cố lão gia vẫy tay .
- Cô Đường, chúng vấn đề chính. Chính cô là làm hại bé Dạ Trầm. Cho dù cô đúng sai, cũng sẽ cho đưa cô đến đồn cảnh sát ngay lập tức để điều tra.
Cố lão gia giao Đường Mạt Nhi cho cảnh sát.
Đường Mạt Nhi liếc bé Lùn giường.
- Cho dù điều tra, cũng sẽ bây giờ. Tôi ở chăm sóc Nữu Nữu.
- Cô Đường, cô đang yêu cầu vệ sĩ của tay vì cô chịu ? – Cố lão gia khi hai vệ sĩ.
Hai vệ sĩ bắt đầu tiến gần Đường Mạt Nhi nhanh chóng.
Gâu!
Gâu gâu gâu!
Ngay lúc , tiếng ch.ó sủa vang lên. Bluse, con ch.ó chỉ cao bằng nửa , chạy từ bên ngoài và lao một trong những vệ sĩ mặc đồ đen.
Vệ sĩ mặc đồ đen hét lên.
- Con ch.ó từ , đừng c.ắ.n tao!
Bluse buông và chạy đến chỗ Đường Mạt Nhi, trừng mắt Cố lão gia và Bạch Phi Phi như thể đang bảo vệ Đường Mạt Nhi.
Đó là Bluse!
Đây là con ch.ó của Cố Mặc Hàn. Nó c.ắ.n quần áo cô hai , nhưng rõ ràng lúc nó đang bảo vệ cô. Lòng cô ấm áp.
Cô đưa đôi tay trắng bệch của vuốt ve bộ lông vàng óng của Bluse.
Bluse đầu Đường Mạt Nhi và sủa.
Nó thật sự ngoan ngoãn.
Bạch Phi Phi suýt nôn máu. Được thôi, cả Cố Mặc Hàn và tiểu thiếu gia đều thích Đường Mạt Nhi, nhưng ai ngờ Bluse bảo vệ Đường Mạt Nhi như thể cô là chủ của nó?
Dì Tô chạy đúng lúc .
- Chuyện gì xảy ? Ông chủ, ông đến đây?
Bạch Phi Phi nhanh chóng sang ông Cố.
- Lão gia, bây giờ chúng làm gì? Đường Mạt Nhi làm bé Dạ Trầm thương. Ông định bỏ qua chuyện ?
Ánh mắt ông Cố tối sầm .
- Quản gia, gọi cảnh sát đến bắt cô .
- Vâng, thưa ông chủ. - Người quản gia khi lấy điện thoại gọi về đồn.
Một giọng đầy sức hút vang vọng bên tai họ.
- Hai làm gì ở đây ?
Đường Mạt Nhi ngước mắt lên khi một bóng cao ráo, điển trai lọt tầm mắt cô. Đó là Cố Mặc Hàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-757-ai-cho-ong-gan-dong-vao-nguoi-phu-nu-cua-toi.html.]
Cố Mặc Hàn mặc áo sơ mi màu xanh hải quân và quần tây đen, chiếc áo sơ mi may đo của nhăn nhúm. Mặc dù , trang phục vẫn hợp với , và với khí chất quý tộc mà toát , những nếp nhăn chỉ càng làm tăng thêm sức hút của .
Gâu gâu gâu!
Chú ch.ó Bluse sủa khi thấy chủ nhân của .
Ánh mắt Cố Mặc Hàn dừng má sưng tấy và vết hằn đỏ của Đường Mạt Nhi. Khi cảm nhận ánh của , Đường Mạt Nhi mặt .
Những bước chân dài đưa Cố Mặc Hàn phòng.
Bạch Phi Phi và hai vệ sĩ tránh đường cho khi qua. Sự hiện diện mạnh mẽ của bao trùm cả căn phòng, gieo rắc nỗi sợ hãi cho những trong đó.
Cố Mặc Hàn bước thẳng đến chỗ Đường Mạt Nhi, đưa tay vuốt ve vết tát má.
Đường Mạt Nhi đầu tránh .
nắm lấy mặt cô bằng hai lòng bàn tay to lớn và ép cô lật . Ngón tay ấn vết thương mặt cô, và đôi lông mày xinh của cô nhíu khi cô rên lên vì đau đớn.
- Đau ? Nếu đau thì đừng cử động!
Anh lẩm bẩm câu bằng giọng trầm, đưa ngón tay cái thô ráp của vuốt ve vết hằn đỏ mặt cô.
Làn da cô mỏng manh đến nỗi vết hằn mặt trông đáng sợ. Cố Mặc Hàn nhíu mày, mắng nhẹ cô.
- Đường Mạt Nhi, em là heo ? Anh lơ là em một chút, thế là em khác bắt nạt ?
Bị tát mắng, Đường Mạt Nhi ngẩng mắt trừng trừng.
- Anh mới là heo. Cả nhà đều là heo!
- Trừ Nữu Nữu và , em mắng ai cũng .
Mọi đều im bặt.
Bạch Phi Phi liếc ông Cố bên cạnh. Ông ơi, cháu trai ông khuyến khích cháu dâu ông gọi ông là heo đấy!
Thật là táo bạo!
Bạch Phi Phi bĩu môi ghen tị. Sao cô cảm giác như Cố Mặc Hàn đang giữ Đường Mạt Nhi trong vòng tay để chăm sóc và yêu thương cô ?
Anh vẫn vuốt ve khuôn mặt cô. Làn da mỏng manh của Đường Mạt Nhi dần đỏ ửng khi cô đẩy Cố Mặc Hàn .
- Ai đ.á.n.h em? – Anh hỏi.
Người quản gia bên cạnh tái mặt, cảm thấy chút áy náy.
Đường Mạt Nhi ngẩng đầu quản gia.
Cố Mặc Hàn , ánh mắt lạnh lùng chằm chằm quản gia. Khóe môi mỏng cong lên thành một nụ khẩy và khẽ.
- À, thì là ông. Ai cho ông gan động phụ nữ của ?
Người quản gia run rẩy vì sợ hãi, dám thẳng mắt Cố Mặc Hàn.
- Thiếu gia…thiếu gia, … …
- Hãy xin cô ! - Cố Mặc Hàn lệnh bằng giọng trầm.
Người quản gia nhanh chóng sang Đường Mạt Nhi.
- Cô Đường, xin .
Cố Mặc Hàn liếc Đường Mạt Nhi.
- Em tha thứ cho ông ?
Đường Mạt Nhi lắc đầu.
- Tôi dám.
- Tôi cho ông cơ hội tự làm. Tát y như cách ông tát cô .
Chân quản gia khuỵu xuống, suýt ngã quỵ. Ông liếc Cố lão gia một cách lén lút.
Cố lão gia há miệng .
- Mặc Hàn…
- Làm !
Mệnh lệnh của Cố Mặc Hàn mạnh như sấm sét.
Với một tiếng “chát” vang dội, quản gia tự tát .
- Cứ tiếp tục, đừng dừng .
Một loạt tiếng “chát” vang lên khi quản gia liên tục tự tát , dám dừng .
Khi Đường Mạt Nhi đàn ông mặt bảo vệ như , cô cảm thấy như một hòn đá nhỏ ném trái tim bình yên của , tạo những gợn sóng lan tỏa ngừng.
Lúc , bộ khí trong phòng bệnh trở nên căng thẳng và lo lắng.