Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 753: Cố Dạ Trầm Đánh Nhau Ở Trường

Cập nhật lúc: 2026-02-28 05:38:18
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô nhân viên bán hàng Đường Mạt Nhi với vẻ mặt đầy khó khăn.

- Rất tiếc, ở đây chúng t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp.

Không t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp ư?

Đường Mạt Nhi duỗi một ngón tay, chỉ kệ phía cô nhân viên bán hàng.

- Thuốc tránh t.h.a.i khẩn cấp ở đó ?

Cô nhân viên bán hàng nở một nụ gượng gạo.

- Rất tiếc, chúng thể bán cho cô.

“…”

Nhạc chuông điện thoại của cô bắt đầu reo, đó là cuộc gọi từ Cố Mặc Hàn.

Cô bắt máy và thấy giọng bí ẩn của đàn ông.

- Đừng hòng tìm mua t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp, cả thủ đô sẽ một hiệu t.h.u.ố.c nào dám bán cho cô .

Đường Mạt Nhi nắm c.h.ặ.t t.a.y thành hai nắm đấm, cô tức giận cúp máy.

Nghe thấy tiếng "tút tút" khi cô cúp máy, Cố Mặc Hàn mím chặt môi.

Anh bấm điện thoại của cô.

đó, thấy một tin nhắn tự động. "Rất tiếc, điện thoại bạn gọi hiện khả dụng."

chặn của !

Người phụ nữ c.h.ế.t tiệt đó!

Cố Mặc Hàn nhấn ga, chiếc Rolls-Royce Phantom phóng .

Biệt thự Champagne 1.

Cố Mặc Hàn trở về biệt thự, trong phòng khách và nhấc điện thoại bàn tiếp tục bấm của Đường Mạt Nhi.

"Rất tiếc, điện thoại bạn gọi hiện khả dụng."

Ánh mắt Cố Mặc Hàn rực lửa, chỉ đập vỡ chiếc điện thoại xuống đất.

Cánh cửa đột nhiên mở , dì Tô đưa bé Cố Dạ Trầm về. Bé Cố Dạ Trầm nhanh chóng chạy đến.

- Bố ơi, bố về sớm thế? Cô giáo đưa cho chúng con một tờ đơn và bảo bố giúp con điền .

Bé Cố Dạ Trầm đưa tờ đơn cho Cố Mặc Hàn.

Cố Mặc Hàn liếc , đó là tờ đơn thông tin gia đình. Họ thông tin của bố Cố Dạ Trầm.

Khi Cố Mặc Hàn xem qua tờ đơn, dừng ở cột “”, mặt tối sầm .

Cầm chặt tờ đơn, vò nát ném thùng rác.

Miệng bé Cố Dạ Trầm há hốc, nhanh chóng chạy đến bên thùng rác nhặt mẩu giấy nhàu nát lên.

- Bố ơi, bố đang đến kỳ kinh nguyệt ?

Cố Mặc Hàn liếc bé Cố Dạ Trầm. Kỳ kinh nguyệt ư?

- Bố ơi, bố đang đến kỳ kinh nguyệt ?

- Cô giáo hôm nay rằng con gái thường cáu gắt và khó chịu khi đến kỳ kinh nguyệt.

Cố Mặc Hàn dậy, liếc Cố Dạ Trầm bé nhỏ với ánh mắt đầy đe dọa.

- Sao con với bố chuyện ?

Ái chà, Cố Dạ Trầm bé nhỏ ngã lăn sàn trải t.h.ả.m chỉ vì cái trừng trừng của Cố Mặc Hàn.

- Bố ơi, đây là kỳ kinh cuối cùng của bố khi mãn kinh ? Bố hung dữ quá… Bố ơi, con thế là vì bố đấy, bố thật sự cách kiềm chế tính khí của . Nếu cứ tiếp diễn như , những sẽ bỏ bố mà con cũng chịu nổi bố nữa…

Nhìn đôi mắt long lanh giống hệt phụ nữ của Cố Dạ Trầm, Cố Mặc Hàn cảm thấy vô cùng bực bội. Anh duỗi chân, lặng lẽ lên lầu.

Ngày hôm .

Ở trường mẫu giáo, những đứa trẻ khác đều nộp đơn cho cô giáo, trong khi Cố Dạ Trầm nắm chặt tờ giấy nhàu nát trong tay, chu môi.

- Dạ Trầm. - Cô giáo đến bên cạnh Cố Dạ Trầm và cúi xuống hỏi.

- Đơn của em ?

- Cô ơi, bố em điền .

Cô giáo mỉm với bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-753-co-da-tram-danh-nhau-o-truong.html.]

- Không , cô hiểu bố em bận việc. Không , bố em điền cũng .

Sân chơi và thư viện đều xây dựng bằng tiền quyên góp từ Cố Mặc Hàn nên các cô giáo ở trường mẫu giáo đối xử với Cố Dạ Trầm khác biệt so với những đứa trẻ khác.

Tan học, Cố Dạ Trầm bước khỏi lớp, tâm trạng chán nản cả ngày. Một bé mũm mĩm tên Cầu Cầu chạy đến, chỉ Cố Dạ Trầm và lớn.

- Cố Dạ Trầm, lúc nãy nộp đơn, ?

Cố Dạ Trầm ngẩng đầu lên.

- Ý khi tớ ? Tớ thể nào sinh từ đá .

- Vậy ? Tớ bao giờ thấy đến đón ở trường cả.

- Mẹ tớ bận lắm, thời gian rảnh để đón tớ.

- Rõ ràng là . Mẹ yêu , là một đứa trẻ mồ côi!

Cầu Cầu tiếp tục trêu chọc và kéo những đứa trẻ khác.

- Mau đến xem Cố Dạ Trầm , , là một kẻ lập dị!

- Đừng linh tinh nữa, , yêu thương ! - Cố Dạ Trầm tức giận xông tới đẩy Cầu Cầu.

- Cố Dạ Trầm, dám đẩy ?

Cầu Cầu phản kháng, đẩy Cố Dạ Trầm ngã xuống đất. Cứ thế, hai đứa trẻ đ.á.n.h .

Một phụ nữ mập mạp chạy đến.

- Cầu Cầu, con yêu của , ai dám làm thế với con?

Mẹ của Cầu Cầu vội vàng kết luận, giật tóc Cố Dạ Trầm và véo .

Nước mắt lưng tròng trong đôi mắt long lanh của Cố Dạ Trầm.

- Cầu Cầu, con ? Con ? Để kiểm tra xem thương . - Mẹ của Cầu Cầu lập tức ôm chặt Cầu Cầu lòng, âu yếm chăm sóc .

Cầu Cầu thương gì cả, nhưng chỉ tay buộc tội Cố Dạ Trầm.

- Mẹ ơi, thằng bé là trẻ mồ côi. Chính nó!

Giữa những lời buộc tội, Cố Dạ Trầm nép một góc với vẻ mặt đáng thương. Cậu chứng kiến ​​ của Cầu Cầu bảo vệ Cầu Cầu hết mực và đôi mắt càng đỏ hoe.

Các thầy cô giáo đều đến.

- Có chuyện gì ?

Trong phòng giáo viên.

Mẹ của Cầu Cầu bắt đầu làm ầm ĩ.

- Thưa cô, chính Cố Dạ Trầm là gây gổ. Nó cần xin con trai !

Cô giáo rơi tình thế khó xử, cô Cố Dạ Trầm và hỏi.

- Dạ Trầm, thật ? Em là gây gổ ?

- Em đ.á.n.h nó, em chỉ đẩy nó một chút thôi. Chính nó là mắng em…

Trước khi Cố Dạ Trầm kịp hết câu, của Cầu Cầu ngắt lời .

- Ai dùng vũ lực cũng sai, thưa cô, nó nên xin con trai .

- Dạ Trầm, của Cầu Cầu đúng. Em sai khi dùng bạo lực và vũ lực, em nên xin Cầu Cầu.

Cắn môi, Cố Dạ Trầm đó cứng đờ, một lời. Cậu sẽ bao giờ xin , chẳng làm gì sai cả! Tại họ ép xin ?

- Cô ơi, thái độ của Cố Dạ Trầm là ? Gọi bố đến đây! - Mẹ của Cầu Cầu vô cùng bất mãn.

Cô giáo định gọi điện cho Cố Mặc Hàn thì Cố Dạ Trầm đột nhiên xắn tay áo lên.

- Cô ơi, em gọi hộ ạ?

- Được. - Cô giáo đưa điện thoại cho Cố Dạ Trầm.

Cố Dạ Trầm cầm điện thoại tay và bấm .

Nhạc chuông reo một khi nhấc máy.

- Xin chào, cho ai gọi ạ?

Sau khi thấy giọng từ đầu dây bên , Cố Dạ Trầm bĩu môi và chớp chớp mắt. Nước mắt lăn dài .

Cậu cảm thấy buồn bã, tức giận và oan ức cùng một lúc.

Đường Mạt Nhi vẫn giữ chặt điện thoại, ở đầu dây bên gì nhưng vài giây, cuối cùng cô cũng thấy tiếng sụt sịt nhỏ.

Tim Đường Mạt Nhi đập thình thịch.

- Nữu Nữu, là em ?

Loading...