Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 746: Một Bóng Dáng Xinh Đẹp Trong Bóng Tối

Cập nhật lúc: 2026-02-28 01:54:33
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Phó Thanh Luân , bà nội bước .

Bà nội sống ở Lâu đài Cố Đình hơn mười năm, và dù cao tuổi, bà vẫn là một phụ nữ khỏe mạnh và cường tráng. Mặc dù tóc bà bạc trắng, nhưng khuôn mặt bà vẫn tràn đầy sự dịu dàng và tình yêu thương, khiến bà dễ mến.

Phó Thanh Luân bước tới và đưa tay đỡ bà nội.

- Bà ơi, ở đây?

Bà nội xuống ghế sofa và trìu mến kéo tay Phó Thanh Luân. Bà thể nào đủ yêu thương đứa cháu trai của .

- Cháu trai, cháu gọi điện lâu thế? Cháu thích mấy cô gái ở nhà ?

Thiếu gia của Lâu đài Cố Đình, 30 tuổi, vẫn kết hôn và nhiều tiểu thư thèm . Bà nội tổ chức một bữa tiệc và mời đủ loại tiểu thư, nhưng cháu trai bà tỏ mấy quan tâm đến họ.

Anh sẽ điện thoại, nhưng lâu.

Phó Thanh Luân quỳ một gối mặt bà, nắm lấy tay bà. Anh mỉm nhỏ.

- Bà ơi, cháu thích họ.

Bà gật đầu ngay lập tức, và trong khi gật đầu, bà quan sát sắc mặt của Phó Thanh Luân một cách cẩn thận.

- , bà cũng cảm thấy họ phù hợp với cháu trai yêu quý của bà. Không , vẫn còn nhiều cô gái khác ngoài . Bà sẽ chọn cho cháu.

- Bà ơi…

Sợ cháu phản đối, bà nhanh chóng lộ vẻ mặt buồn bã.

- Cháu trai, vội vàng gả cháu , nhưng cháu còn trẻ nữa, mà còn phụ nữ nào bên cạnh. Điều bình thường.

Vừa , bà gần như rưng rưng nước mắt.

- Bà còn sống bao lâu nữa. Bà chỉ mong thấy chắt khi lìa đời. Cháu trai, cháu thể làm giúp bà tâm nguyện ?

“…”

Đối mặt với bà nội đầy kịch tính như , Phó Thanh Luân nên lời.

Thấy thái độ của đàn ông dịu xuống, bà nội kéo tay Phó Thanh Luân khỏi phòng.

- Chúng xuống lầu thôi. Nhà nào con gái thì cửa nhà đầy rẫy cầu hôn. Cháu trai thể nào làm cho lòng xao xuyến .

Phó Thanh Luân: “…”

Bữa tiệc tổ chức tại lâu đài. Nhiều tiểu thư từ các gia đình danh giá và quyền thế đến bằng thiệp mời, và vô khác thậm chí cơ hội tham dự.

Mặc dù bà nội kết thúc bữa tiệc, các tiểu thư vẫn lén Phó Thanh Luân và khen ngợi vẻ ngoài điển trai của .

Khuôn mặt điển trai và lịch lãm của Phó Thanh Luân vẫn biểu lộ cảm xúc. Lúc , thấy tiếng mèo kêu.

Phó Thanh Luân xuống và thấy một con mèo nhỏ mũm mĩm đang dụi đầu chân .

- Con mèo từ đến ? - Lúc , quản gia của lâu đài phát hiện con mèo.

- Người , đem con mèo . Đừng để nó làm bẩn giày của thiếu gia.

Phó Thanh Luân liếc quản gia.

- Không cần.

Meo meo.

Con mèo nhỏ Phó Thanh Luân và kêu meo meo.

Phó Thanh Luân đút một tay túi quần và con mèo chân. Đó là một con mèo nhà, vì nó đang mặc một bộ đồ ren màu hồng, thậm chí còn một chiếc nơ hồng đầu. Rất thể nó chủ nhân mặc cho.

Trông nó dễ thương đến mức buồn .

Phó Thanh Luân nhếch môi thờ ơ. Chủ nhân của con mèo rõ ràng là một cô gái trẻ trong tâm hồn.

- Chủ nhân của mày ?

Meo meo.

Con mèo nhỏ kêu meo meo.

Vẻ mặt điển trai của Phó Thanh Luân dịu một chút.

- Mày lạc đường ?

Meo meo.

Chú mèo nhỏ kêu meo meo.

Lúc , thấy một giọng nhẹ nhàng và ngọt ngào.

- Chú ơi, đây là Hoa của cháu.

Nghe thấy giọng đó, Phó Thanh Luân lập tức và thấy một bé gái bên ngoài lâu đài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-746-mot-bong-dang-xinh-dep-trong-bong-toi.html.]

Bé gái chỉ hai, ba tuổi nhưng sở hữu vẻ ngoài xinh xắn. Cô bé mặc một chiếc váy công chúa màu hồng và đôi giày đính kim sa, ai cũng thể đoán cô bé thuộc cùng một gia đình với con mèo.

Đôi mắt của bé gái to tròn như quả nho. Cô bé với vẻ ngây thơ.

- Chú ơi, chú thể đưa Hoa cho cháu ?

Bé gái bên ngoài cổng chính và thể trong.

Phó Thanh Luân bé gái, liếc con mèo chân .

- Cái ?

- Vâng. - ​​Bé gái gật đầu.

Phó Thanh Luân khom xuống, bế con mèo lên.

Meo.

Hoa kêu lên và chạy ngay lâu đài.

- Hoa! Hoa của cháu! - Bé gái hoảng sợ, nước mắt trào . Khi cô bé bĩu môi, nước mắt tuôn rơi ngừng.

Đôi tay cô bé nắm chặt thành nắm đấm, dụi mắt và nức nở.

- Hoa của chị, đừng … Hức hức…

Hoa là bạn nhất của cô bé, và giờ Hoa còn cô bé nữa.

Khi thấy cô bé thầm, Phó Thanh Luân cảm thấy tim nhói lên, bước tới.

Người quản gia mở cửa chính và mặt cô bé. Cô bé chỉ cao đến mắt cá chân .

Anh bế cô bé lên. Anh bao giờ bế một cô bé nhỏ như đây.

Cô bé nhẹ và mềm mại, như thể cơ thể xương. Anh sợ làm đau cô bé.

Anh dùng ngón tay cái chai sạn lau nước mắt khuôn mặt cô bé và cố gắng dỗ dành cô bé.

- Đừng … Hoa nhà chú . Chú nhờ tìm .

Cô bé Phó Thanh Luân với đôi môi hồng run rẩy.

- Thật ?

- Ừ. - ​​Phó Thanh Luân gật đầu và hỏi.

- Bố cháu ?

Điều gì sẽ xảy với cô bé nếu lạc đường?

- Mẹ cháu làm việc ở đây. Cháu bố.

Cô bé nức nở khi nhắc đến việc bố. Những đứa trẻ khác đều bố, cô bé là ngoại lệ duy nhất.

Cô bé cũng một bố.

Phó Thanh Luân cảm thấy tim nhói lên. Cảm giác kỳ lạ là gì? Đây là con của một lạ.

Có lẽ đang nghĩ về đứa con mà từng . Anh từng một đứa con, và gần như làm bố, nhưng mất đứa con đó.

Nếu đứa con đó vẫn còn, nó sẽ lớn hơn cô bé một chút.

Anh cảm thấy một sự dịu dàng kỳ lạ trong tim khi bế cô bé .

- Tiểu Chanh! Tiểu Chanh! - Lúc , một giọng lo lắng vang lên.

- Dì cháu đến . - Cô bé .

Phó Thanh Luân ngước và thấy một hầu gái Philippines chạy đến.

- Tiểu Chanh, cháu chạy đến đây? Cháu làm dì giật .

Người hầu gái Philippines bế Tiểu Chanh lên.

- Thưa , cảm ơn .

- Không gì. - Phó Thanh Luân .

Lúc , quản gia bế Hoa ngoài, và Hoa đặt vòng tay của cô bé.

- Tiểu Chanh, chúng về thôi. Mẹ cháu đang tìm cháu và lo lắng.

Nói xong, hầu gái Philippines bế Tiểu Chanh lên và đưa cô bé .

Khi cô bé khuất, Tiểu Chanh Phó Thanh Luân qua vai hầu gái Philippines và vẫy tay.

- Chú ơi, tạm biệt chú.

Phó Thanh Luân đút một tay túi quần và cô bé.

Hai càng xa cho đến khi đến một khúc cua. Ngay lúc đó, một bóng xinh đột nhiên xuất hiện trong bóng tối mắt .

Loading...