Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 730: Ra Ngoài!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 00:52:42
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Mặc Hàn bước tới, đưa đôi tay mạnh mẽ của và bế bé Lùn lòng.
Khi bé Lùn rời khỏi vòng tay ấm áp và mềm mại của Đường Mạt Nhi, bé lập tức phản đối.
- Bố ơi, con chị Tiên ôm con.
Nghe , Đường Mạt Nhi đưa tay ôm bé Lùn và .
- Để bế thằng bé nhé.
Cố Mặc Hàn ngẩng đầu Đường Mạt Nhi và bằng giọng trầm ấm, quyến rũ.
- Em thấy thằng bé nặng quá ?
Bé Lùn ba tuổi, nặng ít nhất 15 kg, nên bé nặng để bế.
Tim Đường Mạt Nhi đập thình thịch.
Đôi mắt sáng ngời của cô tập trung đàn ông trong phòng, khi bế bé Lùn phòng, tiến về phía giường chính.
Dáng cao lớn, điển trai đang dễ dàng bế bé Lùn một tay, toát lên vẻ nam tính.
Quả thật, việc bế con là một điểm cộng cho các ông bố.
Một điều gì đó khuấy động trong đôi mắt trong veo của Đường Mạt Nhi.
Khi Cố Mặc Hàn đặt bé Lùn lên chiếc giường mềm mại, .
- Nữu Nữu, muộn , con nên ngủ.
- Bố ơi, con hứa với chị Tiên . Con ngủ cùng chị .
Nhướng mày, Cố Mặc Hàn liếc Đường Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi lập tức lên tiếng.
- Anh thể để Nữu Nữu ở đây đêm nay ?
Cố Mặc Hàn dậy.
- Được thôi.
Nói xong, duỗi chân dài và phòng tắm.
- Hai ngủ , tắm.
Cái gì? Anh cũng ngủ ở đây ?
Đồng t.ử của Đường Mạt Nhi lập tức co .
- Bố ơi, tối nay bố cũng ngủ ở đây ?
Cố Mặc Hàn cửa phòng tắm, lòng bàn tay to đặt tay nắm cửa. Anh liếc bé Lùn.
- Con bố ngủ ở đây tối nay ?
Bé Lùn ngây thơ.
- Tất nhiên là con ! Con ngủ ở giữa, hai bên là chị Tiên và bố!
Bé Lùn ngốc nghếch nghĩ rằng sẽ ngủ với vợ tương lai một bên và bố một bên. Cuộc đời viên mãn.
Khóe môi Cố Mặc Hàn cong lên. Thằng nhóc ranh, phí hoài tình yêu thương của dành cho nó.
Sự sắp xếp làm hài lòng cả cha và con, nhưng Đường Mạt Nhi thì nên lời.
Đây là phòng của cô, mà định ngủ ở đây mà hỏi ý kiến cô ?
Bé Lùn còn nhỏ và ngây thơ, nhưng làm ?
Cả hai sẽ ngủ chung giường. Anh còn vợ, còn cô thì kết hôn. Cả hai đều là lớn trưởng thành, điều nghĩa là gì?
…
Bị bối rối, Đường Mạt Nhi đặt bé Lùn ngủ giường, đến cửa phòng tắm và gõ cửa.
Một giọng trầm ấm vang lên ngay lập tức từ bên trong phòng tắm.
- Vào .
Đôi bàn tay trắng ngần, thanh tú của cô nắm lấy tay nắm cửa và đẩy cửa bước .
Dáng cao ráo, điển trai của Cố Mặc Hàn bồn rửa mặt trong phòng tắm, những ngón tay dài của đang cởi cúc áo sơ mi.
Hai cúc áo cởi , để lộ xương quai xanh rõ nét của . Đường Mạt Nhi liếc , nhanh chóng mặt và ho nhẹ để thu hút sự chú ý của .
- Chủ tịch Cố, nghĩ tối nay ngủ ở đây là ý …
Cố Mặc Hàn cô qua gương. Vì nên để cô thấy trong tình trạng mặc quần áo như , nên dáng nhỏ nhắn của cô ở bên cạnh cửa, mặt chỗ khác. Cô tránh , nhưng từ góc độ của , thể thấy những đường nét xinh khuôn mặt cô, và nhận rằng mặt cô đỏ bừng một cách bất thường.
Vậy cô đến đây để đuổi .
- Ngủ ở đây tối nay là ý kiến tồi? - Anh đáp trả.
Cái gì? Sao hỏi khi câu trả lời chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-730-ra-ngoai.html.]
- Chủ tịch Cố, một đàn ông độc và một phụ nữ độc ở chung một phòng, thực sự nghĩ đó là ý kiến ?
- Ồ… Em sợ… sẽ ngủ với em ?
Em sợ sẽ ngủ với em ?
Anh xong, Đường Mạt Nhi lập tức đầu . Mặt đỏ bừng, cô nhướn đôi lông mày xinh lên và .
- Ý là ngủ với ?
Cố Mặc Hàn dừng việc đang làm, tiếp tục cởi cúc áo sơ mi một cách chậm rãi và cẩn thận.
- Dĩ nhiên là , nhưng thích ép buộc khác, kể cả chuyện tình dục. Anh em tự ngủ với .
- Ha! - Đôi môi đỏ mọng của Đường Mạt Nhi cong lên khi cô và .
- Tôi đoán mơ ước cũng . Anh cứ chờ , Chủ tịch Cố.
Tuyệt vời, cô càng ngày càng tự phụ.
Con mèo nhỏ hung dữ của .
- Đường Mạt Nhi, xử lý phụ nữ bên ngoài giúp em, nên mới coi là cứu tinh của em. Em định đối xử với cứu tinh của như thế ?
- Chủ tịch Cố, ngay cả khi , cũng thể tự xử lý .
Giọng nhẹ nhàng, ấm áp của cô ẩn chứa vài lời châm chọc. Cố Mặc Hàn cảm thấy cô trưởng thành nhiều trong ba năm qua. Cô tiết chế vẻ hào nhoáng của ba năm , và giờ đây một khí chất thông minh và quyến rũ hơn.
Cố Mặc Hàn cô và hỏi.
- Những gì phụ nữ đó đúng ?
- Cái gì?
- Em quyến rũ chồng bà ?
- Tôi …
- Ồ. - Cố Mặc Hàn nhạt và cởi chiếc áo sơ mi trắng .
- Vậy em thích quyến rũ đàn ông ?
Đường Mạt Nhi im lặng và cau mày, nhận thấy giọng trầm ấm của ẩn chứa sự tinh nghịch.
- Hay ý em là… bề ngoài trông em ngây thơ, nhưng sâu bên trong… thực chất lẳng lơ?
Tay Đường Mạt Nhi siết chặt thành nắm đấm. Mặc dù phụ nữ béo là đưa tất cả những lời buộc tội, nhưng việc chất vấn thêm lúc khiến cô hổ nhục nhã.
- Cố Mặc Hàn, !
Trước khi cô kịp hết câu, mắt cô tối sầm . Anh ném chiếc áo cởi qua đầu cô.
Anh mới cởi áo nên nó vẫn còn ấm từ thở của , và cô thể ngửi thấy mùi hương nam tính nồng nàn của . Toàn bộ khuôn mặt Đường Mạt Nhi đỏ bừng.
Anh … dám trùm áo lên đầu cô!
Mũi cô ngập tràn mùi hương cơ thể . Đường Mạt Nhi với tay giật mạnh chiếc áo khỏi đầu. Đôi mắt trong veo của cô trừng trừng , lắp bắp .
- Cố Mặc Hàn, nghĩ đang làm cái quái gì ?!
Cố Mặc Hàn phụ nữ giận dữ và bối rối mặt, đôi mắt trong veo long lanh như sương mai, quyến rũ như ba năm .
Cứ như thể chú mèo con nhỏ bé đang nắm chặt trái tim .
Điều cảm thấy đúng hơn. Tại cô giả vờ mặt ?
Anh yêu cô khi cô như thế , cởi mở và rạng rỡ, dựa dẫm sự chiều chuộng của , bỏ mặc thứ khác.
Đôi môi mỏng của cong lên ấm áp.
- Lần nếu em còn khiêu khích đàn ông nào khác, hình phạt của em sẽ nhẹ như .
“…”
Tên điên ! Hắn quyền gì mà điều khiển cô chứ!
Cố Mặc Hàn duỗi ngón trỏ và ngón cái , nắm lấy thắt lưng. Đôi mắt sâu và hẹp của quét qua cô, khi thốt hai từ dứt khoát.
- Ra ngoài.
Cái gì?
Đây là phòng của cô! Sao dám chuyện như thể là chủ nhân nơi và lệnh cho cô?
- Cố Mặc Hàn!
- Ồ? Không chịu ? - Cố Mặc Hàn nhướn cặp lông mày trai. Đôi lông mày hẹp của toát lên vẻ quyến rũ của một đàn ông trưởng thành.
- Anh là em thực sự , để cho em thỏa mãn!
Vừa , giật mạnh thắt lưng .
- Á! - Đường Mạt Nhi khẽ kêu lên khi lao khỏi cửa.
Cánh cửa phòng tắm phía cô đóng và tiếng thích thú vọng từ bên trong. Anh đang trêu chọc cô!
Vươn cả hai tay , ôm cằm, má cô nóng bừng. Cô đuổi ngoài, nhưng ngờ rằng tạo điều kiện dễ dàng cho làm trò như !