Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 693: Đếm Ngược Của Yến Và An (7)

Cập nhật lúc: 2026-02-24 04:32:59
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô hầu gái n.g.ự.c bự vẻ phiền phức quá.

An An tự nhủ, chắc cô chỉ cần với Lục Yến là cô hầu gái n.g.ự.c bự sẽ chuồn mất. Cô chẳng cần làm gì nhiều để đuổi cô cả.

cảm thấy làm thế cũng vô ích. Lục Yến sẽ nhiều phụ nữ khác vây quanh khi cô qua đời.

An An chằm chằm những chiếc đèn chùm treo trần nhà, cô như đang mơ màng.

Rắc!

Cửa phòng tắm mở và Lục Yến bước . Anh mặc áo choàng tắm trắng và phủ đầy nước nóng từ vòi sen.

- Thưa ông chủ Yến, bữa tối sẵn sàng . - Đôi mắt của cô hầu gái n.g.ự.c bự sáng lên khi thấy Lục Yến, giọng của cô trở nên nũng nịu và quyến rũ.

Lục Yến hề để ý đến cô hầu gái n.g.ự.c bự, thậm chí dường như còn hề để ý đến cô . Toàn bộ tâm trí chỉ nghĩ đến dáng yếu ớt giường. Anh bước đến bên giường và lệnh.

- Hai thể .

- Vâng. - Hai hầu gái rời khỏi phòng.

Lục Yến đến bên giường và vén chăn lên.

- Lại đây, đến giờ ăn tối .

- Ồ. - An An dậy, đặt đôi chân nhỏ nhắn lên tấm t.h.ả.m mềm mại.

- Giúp em dép.

giúp dép.

Cô gái !

Lục Yến quỳ xuống, giúp cô đôi dép màu hồng.

- Em còn cần giúp gì nữa? Em cần mặc quần cho em ?

Những ngón tay chai sạn của bắt đầu lướt lên, về phía đùi cô.

An An nhanh chóng nắm lấy tay , nheo mắt và bắt đầu nịnh nọt .

- Không, làm ơn để em yên.

Lục Yến đó dậy, đưa hai cánh tay vạm vỡ của .

- Vậy em cần bế em ?

Bàn ăn chỉ cách đó hai bước chân.

An An ngẩng đầu .

- Em bế em, em cõng em.

Lục Yến , cúi xuống để cô thể leo lên lưng . Anh vỗ lưng hiệu cho cô lên.

- Lên .

An An lập tức leo lên lưng , vòng tay ôm lấy cổ .

Lục Yến nắm lấy chân cô, cõng cô đến bàn ăn.

An An vùi mặt cổ , vai và lưng rộng và chắc khỏe. Cô sẽ bao giờ lo lắng về việc ngã khi cõng cô.

Bờ vai đủ mạnh để che chở bất kỳ phụ nữ nào khỏi những điều kiện khắc nghiệt nhất đời. Anh tràn đầy sức sống và mang cho cảm giác an tuyệt vời.

An An mồ côi cha từ nhỏ và là con ngoài giá thú, nhưng cô bao giờ cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương và sự bảo vệ của cha. Lục Yến chuẩn tất cả những thứ đó cho cô.

Cô ghé sát tai , thì thầm một từ.

- Bố.

Tâm trạng Lục Yến đổi, vỗ nhẹ m.ô.n.g cô.

- Không còn đau nữa ?

- Đau lắm…

- Vậy em vẫn còn ve vãn ?

“…”

Lục Yến đặt cô xuống bàn ăn và mang một bát cơm nhỏ đến mặt cô. Sau đó, đưa cho cô một đôi đũa.

- Em ăn hết chỗ cơm , thừa.

Nhiều thế ?

An An cau mày, cô chắc là do tác dụng phụ của hóa trị vì cô cảm giác ngon miệng, cô luôn nôn hết thứ khi ăn.

ăn nhiều cơm như .

Hơn nữa, cô thậm chí còn đói.

Cô ngẩng đầu lên, và chớp mắt đầy thương cảm.

- Lục Yến…

- Không chỗ cho thương lượng. - Anh đáp.

Cô vốn yếu ớt, bốn tháng xa cách, cô càng sụt cân nhiều hơn. Ngay cả khi ôm cô trong vòng tay, cũng hầu như cảm nhận cô, chỉ cô tăng cân thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-693-dem-nguoc-cua-yen-va-an-7.html.]

Cô quá gầy, cảm thấy như thể cô sẽ gió cuốn mất.

An An cầm đũa lên, gắp vài hạt cơm miệng.

Rồi cô thấy một giọng trầm ấm, đầy sức hút vang lên đầu.

- Nếu em cứ ăn như thế, sẽ đút cho em ăn.

An An ném đũa sang một bên.

- Vậy thì đút cho em ăn .

Lục Yến hít một thật sâu, bế cô lên và đặt cô đùi . Anh đút một thìa cơm miệng khi đút miệng An An.

Mắt An An mở to, … đút cho cô ăn theo cách chứ?

Lục Yến đút cơm miệng đút miệng cô. Anh cô với ánh mắt say đắm.

- Em còn cần đút cho em ăn nữa ?

An An nhai cơm, cô cảm thấy hương vị khác hẳn. Thơm hơn hẳn.

- Ừm, cần nữa. - Cô nhấc đũa lên, gắp cơm. Cô thậm chí còn định rời khỏi lòng .

- Đừng ! - Anh nắm lấy eo cô, chịu buông .

Mặt An An đỏ ửng, thật khó cưỡng việc c.ắ.n một miếng. Cô cảm thấy ngại ngùng khi đùi ăn tối.

- Ăn chút canh . - Anh quan sát từng cử động của cô.

An An món canh hôm nay. Đó là canh đu đủ và sườn heo, cô lắc đầu.

- Em ăn món đó.

Anh tiến gần hơn, mùi hương nam tính pha lẫn chút hương sữa tắm càng nồng nặc. Lục Yến thì thầm tai cô.

- Ngoan nào, ăn một ít thôi, đu đủ giúp tăng kích thước vòng một đấy.

Tăng kích thước vòng một.

An An lập tức sang Lục Yến, đôi môi đỏ mọng chu , cô lườm một cách kiêu ngạo.

- Anh thích phụ nữ n.g.ự.c to ?

Ngực to?

Ánh mắt Lục Yến dán chặt n.g.ự.c cô.

An An lập tức buông đũa xuống, vòng hai tay che ngực.

- Đồ dâm đãng, đồ du côn!

- Anh thấy gì ?

“…”

Anh đang cái gì ?

Mặc dù n.g.ự.c cô nhỏ, nhưng gì để xem thì thật là quá đáng.

An An nhớ đến cô hầu gái n.g.ự.c bự, hai tay nắm chặt và đ.ấ.m .

- Đồ trai hư, nông cạn quá! Anh thích những làn da trắng, chân dài, n.g.ự.c đầy đặn và vòng ba săn chắc ? Những kiểu phụ nữ đó chắc hẳn tuyệt vời giường, đúng ?

Lục Yến nắm lấy nắm đ.ấ.m của cô.

- Anh còn gì cả.

An An nguôi giận, cô tiếp tục đ.á.n.h .

Lục Yến tiến gần, hôn lên môi cô.

- Anh dạy cho em một bài học mà em thêm một buổi nữa ? Anh thách em tiếp tục đ.á.n.h đấy.

An An cố đẩy , từ chối nụ hôn của . Cô cầm đũa lên và tiếp tục ăn cơm, thậm chí còn uống hết hai bát canh sườn heo đu đủ!

Lục Yến phòng làm việc, tù và một việc cần giải quyết.

An An dựa bồn cầu trong phòng tắm. Cô nôn hết những gì ăn tối. Mặt cô tái nhợt khi nôn.

Sau khi trở phòng, cô chui trong chăn với chút sức lực còn và nhắm mắt ngủ.

Một giờ , An An ngủ say khi Lục Yến trở phòng.

Anh vén chăn lên và xuống giường, chống một tay lên bên cạnh cô bắt đầu hôn cô. Thật là một cô gái vô tâm, cô ngủ dễ dàng như . Anh vẫn thỏa mãn, cần nhiều hơn nữa.

Cô gái nhỏ bé tỉnh dậy khi vẫn đang hôn cô. An An mở mắt .

Cô trông vẻ buồn ngủ và yếu ớt, giống như một… Đứa bé sơ sinh. Nhận thấy ánh mắt thèm của , cô vội vàng .

- Lục Yến, em thật sự buồn ngủ. Em ngủ.

Lục Yến hôn nhẹ lên môi cô, đặt bàn tay nhỏ bé của cô lòng bàn tay to lớn của .

- An An, nhiều hơn nữa.

Anh cúi xuống, tiếp tục hôn cô.

phản ứng gì những nụ hôn của một lúc, Lục Yến dậy, chỉ thấy khuôn mặt An An tái nhợt. Cô trông thực sự ốm yếu và khỏe.

Loading...