An An liếc nhanh chóng trở về phòng . Cô khoác vội chiếc áo len dài và vội vàng xuống cầu thang.
Nghe thấy tiếng bước chân, Lục Yến ngẩng đầu lên . Một bóng mặc áo vàng nhạt đang chạy xuống cầu thang cổ.
Lục Yến đút cả hai tay túi quần và cô chăm chú. Cô mặc một chiếc váy trắng bên chiếc áo len vàng nhạt. Có một đường xẻ nhỏ chiếc váy trắng thêu hoa, để lộ đôi chân thon thả trắng trẻo. Cô một đôi dép màu hồng. Cô gái mười tám tuổi vô cùng trẻ trung và thanh tú.
Lục Yến nhướn đôi lông mày trai và khẽ xoa tay quần.
Cô chạy một quãng đường dài đến đây. Anh cô suốt quãng đường, như thể bao giờ chán cô.
Một hầu cúi xuống giày cho Lục Yến. Người hầu trẻ trung và xinh , và điều quan trọng nhất là vóc dáng của cô . Cô mặc bộ đồng phục bó sát, khe n.g.ự.c sâu hun hút lộ rõ chiếc cổ áo rộng.
An An thấy khe n.g.ự.c của hầu gái khi cô chạy đến. Khuôn mặt trẻ trung, xinh của cô biểu lộ nhiều cảm xúc.
- Cô cứ . Tôi sẽ làm.
Người hầu gái giật và lập tức ngước đàn ông. Lục Yến thậm chí còn cô. Ánh mắt dán chặt An An.
- Vâng, thưa tiểu thư. - Người hầu gái lùi sang một bên.
An An bước đến, khom , và đưa đôi tay trắng nõn giày cho .
Lục Yến xuống cô. Cô gái đang cúi đầu giày cho . Cô trông vô cùng ngoan ngoãn, như một chú mèo con mới sinh đang nép chân .
Sau khi xỏ giày xong, đá nhẹ ống chân cô.
Đôi chân thon thả của cô khép khi cúi xuống, trông đoan trang, nhưng trái tim xao xuyến khi thấy cô.
Anh khẽ đá cô bằng mũi giày.
An An bằng đôi mắt to tròn, long lanh, còn đàn ông thì cô chằm chằm với ánh mắt tán tỉnh.
Anh đang trêu chọc cô.
Cứ như thể đang trêu chọc con mèo con cưng của .
An An bĩu môi hồng và dậy định bỏ .
cô nhấc chân lên thì một bàn tay chai sạn nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô và giật mạnh.
Thân thể yếu ớt của An An va mạnh lồng n.g.ự.c vạm vỡ của đàn ông.
Đầu cô đau nhức. Ngực như làm bằng thép, lạnh lẽo và cứng rắn. Cô kêu lên khi va .
- Á!
Lúc , hai ngón tay dài nắm lấy cằm thanh tú của cô và ép cô ngẩng đầu lên. Cô thấy giọng trầm thấp, trêu chọc của đàn ông.
- Sao em kêu như mèo thế? Nghe như mèo .
Giọng cô nhẹ nhàng và yếu ớt. Tiếng kêu của cô khiến da đầu nổi gai ốc.
Người đàn ông đang tán tỉnh cô. Anh thật là khiếm nhã.
Mặc dù An An là phụ nữ của và họ những hành động mật với , nhưng cô vẫn còn trẻ và ngây thơ, từng tiếp xúc với bất kỳ đàn ông nào khác. Những lời tán tỉnh của khiến mặt cô đỏ bừng và ánh mắt né tránh.
Trước đây ở Miêu Giang, luôn giữ cách với cô. Cho dù những phụ nữ bên ngoài cố gắng quyến rũ đến , cũng đụng chạm tán tỉnh cô.
giờ đây dường như đổi. Ánh mắt rực lửa cảm xúc.
An An quen với điều đó và cô thể chịu đựng những lời tán tỉnh của . Đặt đôi tay trắng nõn lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của , cô đẩy .
Lục Yên nhúc nhích. Anh thấy cô đang cựa quậy trong vòng tay và mùi hương của cô thoang thoảng đến mũi . Anh ngờ phụ nữ mùi thơm đến thế.
Cánh tay mạnh mẽ của ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô và nhẹ nhàng nâng cô lên đến góc tường.
Với tấm lưng mềm mại dựa tường, An An di chuyển, nhưng đúng lúc , một tiếng động lớn vang lên khi Lục Yến đặt lòng bàn tay xuống bên cạnh cô và chặn đường của cô.
- Sao ? Em ngại ?
Giọng trầm khàn của vang lên bên tai An An, khiến chân cô run rẩy.
Tim cô đập nhanh hơn và cô với đôi mắt ngấn lệ.
Căn biệt thự rộng lớn như mà đặt cô góc tường. Góc nhỏ tràn ngập mùi hương nam tính ấm áp và trong lành của . Đây chính là thế giới mà cô ở.
- Sao tối qua em điện thoại của ? - Anh hỏi bằng giọng trầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-690-dem-nguoc-cua-yen-va-an-4.html.]
An An bịa một lời dối.
- Em ngủ quên và thấy gọi.
- Nói dối! - Anh buông một lời c.h.ử.i thề.
Hàng mi dày và cong vút của An An run lên.
- Lục Yến, đừng chuyện với em như thế!
Lục Yến siết chặt vòng eo thon thả của cô. Vòng eo cô thật mềm mại, chỉ cần nhẹ nhàng uốn cong là sẽ gãy. Anh siết nhẹ vài .
An An tránh khỏi sự đụng chạm của .
- Lục Yến, em thấy nhột.
Ánh mắt Lục Yến tối sầm .
- Anh em đang ngứa.
"..."
Tên biến thái !
- Em chịu lời , còn làm ầm ĩ để bắt cùng. Em thấy ngứa ? - Anh véo má đỏ ửng của cô.
Anh vẫn mặc bộ quần áo từ trong tù, nhưng khoác thêm một chiếc áo nỉ màu xám bên ngoài chiếc áo đen. Chiếc áo nỉ sơ vin quần. Anh trông cao lớn, mạnh mẽ và vô cùng quyến rũ.
An An vòng tay ôm lấy hình vạm vỡ của và cúi đầu.
- Lục Yến, em nhớ .
Đầu cô chỉ chạm đến n.g.ự.c , và khi cô , giọng cô vẻ đáng thương và khổ sở. Lục Yến xoa tay túi áo.
- Sao em điện thoại của nếu em nhớ ?
- Nếu em điện thoại của mà gặp , em sẽ nhớ nhiều hơn nữa.
- Tại em nhớ ?
- Em nhớ vì nhiều thứ. Em nhớ những lời khen, những nụ hôn và những cái ôm của …
- Đủ ! Em còn là trẻ con ?
“…”
Mặt An An áp n.g.ự.c , và cô lắng tiếng tim đập mạnh. Cô khẽ thì thầm.
- Lục Yến, em sẽ khi nhớ …
Lục Yến khựng và dụi cằm đỉnh đầu cô. Cánh tay mạnh mẽ của ôm lấy cô, và giọng cuốn hút của pha lẫn chút bất lực và trìu mến.
- Em thực sự vẫn còn là trẻ con. Em còn nữa ?
- Em vẫn còn trẻ… Ưm.
Người đàn ông cúi đầu và hôn lên môi cô.
Đã bao lâu kể từ cuối hôn cô?
Đầu óc An An trở nên rối bời. Nụ hôn của đầy mãnh liệt, mút lấy đôi môi mỏng manh của cô. Ngay đó, chiếc lưỡi dài của luồn trong miệng cô.
Cô khẽ kêu lên hai tiếng. Chân cô khuỵu xuống và cô ngã xuống sàn.
Người đàn ông giữ lấy vòng eo thon thả của cô và ép cô tường. Thân hình cao lớn và cường tráng của nghiêng và đè cô xuống . Anh hôn cô một cách cuồng nhiệt và hề e dè.
Những âm thanh từ những nụ hôn ướt át đủ khiến đỏ mặt.
Sau khi hôn một lúc, An An cảm thấy khó thở, và Lục Yến cuối cùng cũng buông cô để cô thở.
Môi cô sưng lên vì những nụ hôn. Lục Yến nhíu mày và khàn giọng hỏi.
- Em nhớ những chuyện lớn ?
Chuyện lớn?
Khuôn mặt xinh của An An đỏ bừng và đôi mắt cô chằm chằm đàn ông.
Cô trả lời .