Quản ngục bối rối, Lục Yến đang chuyện với ?
Anh một tay đút trong túi, thẳng . Chiếc áo ba lỗ đen bó sát , cơ bụng 8 múi hiện rõ, trông quyến rũ.
Lục Yến nheo mắt quản ngục, chuyện như thể quyền lực cao hơn.
Quản ngục bực trong lòng, Lục Yến cư xử ngang ngược như . Dường như phận của họ hoán đổi, Lục Yến cư xử như thể là quản ngục dù đáng lẽ đang trong trại cải tạo vì tội của .
- Anh, … - Quản ngục lắp bắp khi cố gắng .
Lục Yến nhíu mày, chỉ vài giây bắt đầu mất kiên nhẫn.
- Anh đang lắp bắp ?
“…”
Quản ngục thừa nhận rằng quả thực quá hèn nhát lúc đó. Lục Yến vạm vỡ và toát khí chất oai phong, nhưng thể nào tỏ cứng rắn mặt Lục Yến.
- Tôi… vợ.
“…”
Mặt Lục Yến nhăn , trợn mắt viên cai ngục. Tên chỉ phí thời gian của .
Tuy nhiên, nghĩ thầm, phụ nữ quả thật phiền phức.
Lục Yến giỏi tán tỉnh phụ nữ nhưng thực sự giỏi chuyện tình cảm. Anh kinh nghiệm yêu đương.
Hôm nay làm cô buồn, thậm chí cô còn và bỏ chạy. Trong lòng cũng bất an. Anh vẫn còn một năm nữa trong tù để thi hành án. Anh sợ rằng cô sẽ chờ .
Lục Yến nhấc một chân lên và đá bàn của viên cai ngục.
- An An, yêu em c.h.ế.t !
Anh như một ông chủ quyền lực.
vẫn cảm thấy kỳ lạ. Lục Yến rút tay khỏi túi và mỉm dịu dàng.
- An An, yêu em.
Giọng dịu dàng và lãng mạn.
vẫn cảm thấy gì đó lạc lõng.
Lục Yến suy nghĩ một chút, giả vờ quỳ xuống.
- An An, xin hãy trao cho , hứa sẽ chăm sóc em thật , trân trọng và yêu thương em.
C.h.ế.t tiệt, càng cảm thấy kỳ lạ hơn khi điều đó!
Lục Yến càng lúc càng bực bội.
đột nhiên liếc , nhận thấy quản ngục vẫn bên cạnh. Quản ngục há hốc mồm , miệng há rộng đến nỗi thể nuốt trọn cả một quả trứng.
C.h.ế.t tiệt!
Lục Yến c.h.ử.i thầm, hổ đến mức g.i.ế.c !
Anh nhấc điện thoại lên, bấm mà thuộc lòng.
…
Trong phòng VIP của bệnh viện.
Đã khuya , tiếng động nào trong phòng. Đèn bật và một dáng nhỏ nhắn cuộn tròn giường. An An nghiêng và cuộn chăn. Cô lên bầu trời bên ngoài.
Từ vị trí , cô thể ngắm tất cả những vì bầu trời. Những vì lấp lánh và mỗi khi cô ngẩng đầu lên chúng, từng giây phút trôi qua thật chậm chạp.
Cô làm điều tương tự mỗi đêm trong suốt bốn tháng qua.
chuông điện thoại của cô bắt đầu reo, cuộc gọi đến.
Điện thoại di động của cô đặt bàn cạnh giường và màn hình sáng lên, gọi hiển thị cuộc gọi đến từ nhà tù XX.
Lục Yến.
Lục Yến đang gọi cho cô.
Cô với tay lấy điện thoại, khi thấy gọi, nước mắt cô trào .
Cô chỉ giận , mà còn căm thù vì những gì xảy đó. Đặt điện thoại xuống gối, cô chịu máy.
…
Trong tù.
Lục Yến biểu lộ cảm xúc gì khi thấy tin nhắn tự động vang lên — “Rất tiếc, điện thoại bạn gọi hiện khả dụng. Vui lòng thử .”
Đôi mắt nâu của trở nên nguy hiểm, con nhỏ dám máy của chứ?
Anh tiếp tục gọi cho cô.
Cô vẫn bắt máy.
Anh tiếp tục mà ý định bỏ cuộc.
Quản ngục đồng hồ, nửa tiếng trôi qua và Lục Yến vẫn đó, gọi điện. Anh lẽ gọi hàng trăm cuộc .
- Lục Yến, hết giờ . Vẫn còn khác đang chờ gọi. - Quản ngục nhắc nhở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-689-dem-nguoc-cua-yen-va-an-3.html.]
tin nhắn tự động khác — “Rất tiếc, điện thoại bạn gọi hiện khả dụng.”
Anh gọi cho cô nhiều đến nỗi điện thoại của cô hết pin.
Lục Yến tức giận sôi máu. Trước đây cô bao giờ đối xử với như , gần đây cô càng ngày càng táo bạo hơn.
Ầm!
Anh ném điện thoại xuống và trở về phòng giam.
…
Lục Yến giường và bạn cùng phòng nhận điều gì đó . Anh lập tức lên tiếng.
- Này, cô điện thoại của , đúng ? Tôi đoán đúng , làm cô sợ . Anh cần sự cam kết và nỗ lực trong một mối quan hệ. Ai , thể bây giờ cô đang hẹn hò với đàn ông khác, xem phim, mua sắm quần áo mới…
Lục Yến với tay và cảm thấy một cuốn sách giường. Anh nhặt nó lên, ném mặt bạn cùng phòng.
- Mày im mồm ?
Người bạn cùng phòng: “…”
Khi cuối cùng cũng sự yên tĩnh cho riêng , tâm trí Lục Yến tràn ngập hình ảnh khuôn mặt xinh của An An. Cô điện thoại của .
Cô còn tình cảm với nữa ?
Cô còn ở bên nữa ?
Trước đây cô bao giờ đối xử với như .
Lục Yến dậy, hét lớn.
- Quản ngục, mở cửa. Tôi gọi điện thoại.
Lục Yến gọi điện cho ai đó.
- Alo, tìm cớ để đưa khỏi đây . Tôi nhớ phụ nữ của quá, thể làm gì khác nữa…
…
Sáng hôm , tại bệnh viện.
Đường Mạt Nhi mang đến một ít cháo cô nấu, An An dậy ăn một ít.
Cô nhiều khẩu vị và thể ăn tiếp khi chỉ ăn vài thìa.
Ding!
Cô nhận một tin nhắn.
Lông mi cô khẽ rung lên, cô cầm điện thoại lên và mở tin nhắn.
[Đến biệt thự .]
Tim An An đập thình thịch khi cô tin nhắn.
Cô tin nhắn vài khi xác nhận rằng Lục Yến bảo cô đến gặp ở biệt thự.
Tại bảo cô đến biệt thự?
An An ngước mắt Đường Mạt Nhi.
- Chị dâu, em ngoài một lát, chị giúp em giấu trai ạ?
Cố Mặc Hàn hạn chế tự do của cô, nếu cô ngoài, sẽ nổi giận lắm.
- An An, em ?
- Em … gặp Lục Yến.
…
An An vẫy một chiếc taxi và đến biệt thự của Lục Yến. Người hầu gái mở cửa.
- Đại tiểu thư, cuối cùng cô cũng về .
- Ừm. - An An đáp lời chào của hầu gái, mắt quanh biệt thự.
- Ông chủ Yến về ạ?
- Chưa ạ.
- À, tắm, giúp chuẩn bồn tắm cánh hoa hồng nhé.
Các hầu gái nhanh chóng chuẩn bồn tắm cánh hoa hồng và An An ngâm trong đó cả một hồi. Cô lau khô những giọt nước da bằng khăn sạch và mặc một chiếc áo ngủ màu trắng ngà.
Đứng gương, cô ngắm khuôn mặt xinh của . Vừa mới tắm xong, mặt cô ửng hồng. Cô còn trẻ, làn da rạng rỡ và mịn màng. Với đôi mắt to tròn như mắt nai, bất cứ đàn ông nào cũng sẽ lòng cô.
Bỗng nhiên, cô thấy giọng một hầu gái từ bên ngoài.
- Ông chủ Yến, về ?
Lục Yến về ?
Lục Yến về !
Cô vẫn chắc gửi tin nhắn đó , vì vẫn đang thụ án tù, nhưng giờ thì cô đang ở đây. Anh thực sự về.
An An mở cửa phòng, cúi đầu xuống, và cô thấy một bóng oai vệ ở cổng biệt thự.
Anh cao lớn như tượng, ánh đèn vàng nhạt dường như tỏa sáng bờ vai rộng. Anh thật lịch lãm.