Sau khi những lời của Lý Quân Xuân, Lục Yến sững .
- An An, thế giới rộng lớn lắm, khi còn trẻ chúng nên thường xuyên ngoài ngắm cảnh. Anh sẽ cùng em chiêm ngưỡng vẻ của thế giới. Anh sẽ cùng em làm bất cứ điều gì em thích. Anh sẽ làm cho em hạnh phúc. - Lý Quân Xuân thêm.
An An Lý Quân Xuân. Trong ánh mắt Lý Quân Xuân phảng phất nỗi đau, vì bệnh bạch cầu của cô tái phát.
Điều đó chẳng khác nào chờ c.h.ế.t trong bệnh viện và hóa trị. Có lẽ cô sẽ thể chờ chị dâu sinh con. Ngay cả khi cô thể chờ đợi, m.á.u cuống rốn cũng thể tương thích với cô. Nói cách khác, cơ hội sống sót của cô mong manh.
Lý Quân Xuân quả là một trai . Anh yêu cô và giờ làm cho cô hạnh phúc.
An An cong đôi môi xinh xắn thành một nụ .
- Tiền bối Quân Xuân, cảm ơn . Nếu thể, em sẽ đồng ý.
Lý Quân Xuân mỉm dịu dàng. Nếu thể… Cô từ chối .
Lý Quân Xuân thất vọng. Anh cảm thấy đau lòng, bởi vì đối với An An, điều đó thực sự quá bi thảm.
- An An, nghỉ ngơi cho nhé, đây.
- Ừm.
Lý Quân Xuân bước ngoài.
…
Sau khi Lý Quân Xuân rời , An An . Cô xuống chiếc giường êm ái của .
đúng lúc , cửa mở .
- Tiền bối Quân Xuân, tại …
Giọng An An nhỏ dần. Không Lý Quân Xuân bước . Đó là Lục Yến.
Lục Yến bước phòng và đóng cửa .
Nhìn vẻ mặt bối rối của cô gái, một nụ lạnh lùng và khinh bỉ hiện lên môi .
- Sao, em thất vọng vì là tiền bối Quân Xuân của em ?
An An hiểu lầm. Hàng mi dày, cong vút của cô run lên, cô giấu kín cảm xúc trong mắt. Cô ngước mắt lên và mỉm xinh .
- Ông chủ Yến, đến đây? Đêm qua, em cưỡng h.i.ế.p , đến đây để tố cáo em ?
Lục Yến cô. Ánh mắt lạnh lẽo và chút ấm áp.
An An chớp mắt và thương tiếc.
- Vậy thì thành thật. Đêm qua, em cưỡng h.i.ế.p một , nhưng chính mới là tấn công em nhiều đó.
Lục Yến bước tới và mặt cô. Vì sự chênh lệch chiều cao giữa hai , dường như đang xuống cô từ cao.
An An vươn bàn tay trắng ngần của chạm khuôn mặt điển trai của . Cũng như hôm qua, cô vuốt ve những sợi râu lưa thưa khuôn mặt bằng ngón tay mềm mại.
Cô vô cùng yêu thích khuôn mặt .
Cô cũng yêu mến .
Giờ đây, cô và vuốt ve nhiều hơn nữa, bởi vì cô liệu còn cơ hội làm trong tương lai .
Đôi mắt lạnh như băng của cô trở nên ngấn lệ, ngay cả giọng nhẹ nhàng của cô cũng chút nũng nịu.
- Không trách nhiều phụ nữ ngủ với . Anh thật sự… đêm qua, em suýt c.h.ế.t vì .
Anh giống như một con bò cày ruộng mệt mỏi.
Ngay lúc đó, cổ tay mảnh mai của cô đột nhiên đau nhói. Lục Yến nắm chặt lấy cổ tay cô.
- An An, vì đêm qua làm em c.h.ế.t nên hôm nay em thể chờ đợi để tìm kiếm tiền bối Quân Xuân của em ?
Tiền bối Quân Xuân của em?
Anh chỉ hai câu kể từ khi bước phòng, và mỗi câu đều kết thúc bằng cụm từ “Tiền bối Quân Xuân của em”.
- Ông chủ Yến, ghen ?
- Anh ghen!
- Anh ghen!
Ánh mắt Lục Yến trở nên nghiêm nghị. Anh kéo cô lòng.
Hít.
Lúc , An An nhíu mày và khẽ rên rỉ.
Biểu cảm của Lục Yến đổi. Đôi mắt nâu sâu thẳm và lạnh lùng của lộ nỗi đau lòng và lo lắng. Anh ôm lấy vòng eo thon thả của cô và khàn giọng hỏi.
- Chuyện gì xảy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-666-hay-noi-ve-tinh-yeu-25.html.]
Anh còn dám hỏi cô chuyện gì xảy .
An An đ.ấ.m mạnh .
- Anh nghĩ ?
Lục Yến nhướn mày, lập tức hiểu . Anh khom , bế cô gái lên giường.
- Ai khiến em tham lam như từ nhỏ?
An An mỉm , một lời. Cô làm phụ nữ của , dù đau khổ đến mấy.
Ban đầu, Lục Yến tức giận khi ngoài cửa. giờ thấy khuôn mặt tươi của cô, cơn giận trong thế bằng một cảm giác dịu dàng.
Nếu cô phản bội , chỉ cần cô rên rỉ vài , cũng nỡ động tay động chân với cô.
Anh đặt cô lên giường và quỳ một gối. Anh nâng niu bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn của cô trong lòng bàn tay.
Cô giày, mặc dù sàn nhà trải một tấm t.h.ả.m lông dê chất lượng cao.
Anh phủi bụi chân cô.
An An chằm chằm. Người đàn ông cao 1,9 mét đang quỳ xuống mặt cô, ôm lấy đôi chân nhỏ bé của cô. Mắt cô lập tức đỏ hoe.
Cô càng ngày càng yêu hơn.
Sao khó rời xa đến ?
- Ông chủ Yến, đêm qua vui ạ? - Cô hỏi.
Lục Yến mím môi, hình vạm vỡ cứng .
- Ừm.
- Vui đến mức nào ạ?
- Rất… vui.
Câu trả lời kiểu gì ?
Thường thì giỏi tán tỉnh con gái, nhưng khi cô, cứng họng, lời ngọt ngào nào để dỗ dành cô.
- Ông chủ Yến, vì đêm qua quá vui nên hôm nay thể chờ đợi để tìm em ?
Lục Yến ngẩng khuôn mặt điển trai lên cô.
Hôm nay, cô gái mặc một chiếc váy dài màu trắng, mái tóc đen mượt xõa xuống rối bời, vài lọn tóc vén dái tai trắng ngần, càng làm nổi bật đôi môi đỏ mọng và hàm răng trắng sáng. Giờ đây, cô là phụ nữ của , và thể rời mắt khỏi cô.
Lòng Lục Yến tràn ngập niềm vui. Anh cúi xuống và hôn lên đôi chân trắng như tuyết của cô.
- A! - An An kêu lên và co chân vì hổ, nhanh chóng rụt tay khỏi .
Anh đang làm gì ?!
Tại … hôn chân cô?
Thật là hổ.
Khuôn mặt xinh của An An đỏ bừng và cô nhanh chóng chạy về phía giường.
Khi Lục Yến thấy cô trèo lên giường, cũng dậy. Đôi mắt nâu của rực lửa.
Anh tiến gần. Anh cũng lên giường.
lúc đó, gõ cửa và giọng của hầu vang lên.
- Cô An An, t.h.u.ố.c của cô đến .
Có đến đây.
Đôi mắt nâu của Lục Yến lập tức trở nên cảnh giác. Anh thể để thấy.
- Lục Yến, trốn ở đó một lát . - An An .
Lục Yến nấp tấm màn che giường.
Lúc , cửa đẩy mở và hầu bước với một bát thuốc.
- Cô An An, đây là t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i của cô.
- Vâng, đưa cho . Cảm ơn.
Người hầu rời khỏi phòng.
Cúi đầu xuống, An An nhấp một ngụm t.h.u.ố.c tránh thai. t.h.u.ố.c quá đắng. An An uống vài ngụm lè lưỡi .
Ngay lúc đó, cô thấy một giọng trầm thấp và lạnh lùng.
- Em đang dùng t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i ?
An An ngẩng đầu lên và ánh mắt cô chạm đôi mắt nâu của đàn ông. Ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lùng, chằm chằm cô và bát t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i trong tay cô.