Đông trùng hạ thảo!
Lý Tư và An Hy đều há hốc mồm An An khi cô cầm đông trùng hạ thảo trong tay.
- Cô lấy nó ở ?
An An mỉm với họ.
- Không liên quan đến các .
Lý Tư và An Hy cùng bước ngoài.
- Cô An An, chúng nhờ cô giúp Yến T.ử .
An An bước phòng và đóng cửa .
…
Cô về phía và đến bên cạnh Lục Yến. Anh cúi đầu, tóc mái ướt sũng che đôi mắt đỏ ngầu. Những giọt mồ hôi lớn chảy xuống cằm, làm ướt áo và quần .
Khi cô vươn tay , những ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt lạnh ngắt của .
Trước cái chạm bất ngờ, Lục Yến đột nhiên ngẩng đầu lên và phản ứng dữ dội, trừng mắt An An với đôi mắt đỏ ngầu. Khi nhận đó là ai, sắc mặt càng tối sầm . Anh quát mặt cô bằng giọng khàn khàn.
- Cút !
Anh cô cút .
Những ngón tay của An An chạm râu , cô vuốt ve nhẹ nhàng.
- Nhìn xem giờ t.h.ả.m hại thế nào , vẫn còn nghĩ là ông chủ Yến năng ? Em định biến mất !
Ánh mắt của Lục Yến lập tức trở nên nghiêm nghị và lạnh lùng. Anh là bình thường, khi sẵn sàng, thể g.i.ế.c chỉ bằng ánh mắt đó.
- Lục Yến, định với ma túy nữa ?
Cô cảnh báo đừng dùng ma túy nhưng lời, cứng đầu như .
Lục Yến mím môi, để ý đến cô. Cô tiếp tục vuốt ve râu , bàn tay cô mềm mại như móng vuốt của một chú mèo con. Cảm giác thật dễ chịu, nhanh chóng mặt và tránh mặt cô.
An An đó cởi trói cho .
Vừa giải thoát tay, Lục Yến nhanh chóng dậy và nắm lấy cổ tay cô bằng một tay. Anh do dự kéo cô khỏi phòng.
Anh cô tiếp tục ở trong phòng và t.h.ả.m hại như trong khi đang cai nghiện.
Đây là nơi dành cho cô.
An An kéo đến cửa và mở cửa.
Ầm!
Cánh cửa đóng sầm khi cô đóng cửa nữa.
Cô đột nhiên , vòng tay quanh cổ , nhón chân lên và hôn lên môi .
Lục Yến cứng .
An An đưa lưỡi miệng và đút cho miếng đông trùng hạ thảo mà cô vốn giấu trong miệng.
Sau khi đút cho ăn thảo dược, cô thẳng dậy.
Cô kẹp giữa cánh cửa, hai tay vẫn vòng quanh cổ , tạo nên một tư thế mật.
Lục Yến cúi đầu khuôn mặt xinh của cô.
- Em đút cho ăn cái gì ?
An An đảo mắt xung quanh và bĩu môi.
- Đây là t.h.u.ố.c độc dành cho . Sau khi uống, bộ linh hồn sẽ em quyến rũ.
Lục Yến siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, thở nặng nề phả làn da mềm mại của cô.
- Em tìm đông trùng hạ thảo ?
An An một lời.
Anh siết mạnh eo cô, mặt hai gần sát và thở hòa quyện .
- Nói cho !
Giọng khàn khàn và nghiêm khắc khi hỏi cô.
Hít.
An An cau mày, rụt vì sự thô bạo của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-662-hay-noi-ve-tinh-yeu-21.html.]
- Em thương ? Nói cho , đau ở ? - Lục Yến vén váy cô lên và bắt đầu tìm kiếm vết thương khắp cơ thể cô.
- Lục Yến, cúi đầu xuống.
Cúi đầu xuống…
Lục Yến từ từ cúi xuống.
Tay An An bắt đầu di chuyển lên và cô giữ lấy đầu , kéo nó lên n.g.ự.c .
- A Yến, đau ?
A Yến…
Có đau …
Căn phòng im lặng, họ bao quanh bởi ánh đèn ấm áp.
Đầu Lục Yến tựa n.g.ự.c cô, câu cứ lặp lặp trong tai : "A Yến, con đau ?"
Nhiều năm , khi chín tuổi, cha qua đời trong tù và gặp cha cuối. Khi vội vã đến nhà tù, t.h.i t.h.ể cha hỏa táng và chỉ thể mang về nhà tro cốt còn .
Vào ban đêm, ôm theo cách y hệt như . Anh tựa đầu n.g.ự.c và hỏi : "A Yến, con đau ?"
Cơ bắp Lục Yến bắt đầu căng cứng, dồn hết sức lực, gần như làm điều gì đó. nhanh, cơ bắp thả lỏng và dang rộng hai tay, ôm chặt lấy vòng eo thon thả của cô như thể đó là tất cả những gì còn , khi vùi mặt n.g.ự.c cô.
Giống như nhiều năm , khi vùi mặt n.g.ự.c .
An An luồn tay tóc và xoa nhẹ đầu .
- Mọi chuyện sẽ thôi, sẽ còn đau nữa, thứ qua .
, sẽ còn đau nữa…
Anh từng đến cảm giác đau đớn kể từ năm chín tuổi.
Sau khi uống đông trùng hạ thảo, cơn đau quả thực dường như đang tan biến.
Lục Yến ngẩng đầu lên, nhích gần cho đến khi tìm thấy môi cô và hôn lên đó.
An An ôm , đáp nụ hôn nồng nhiệt.
Họ gì mà chỉ hôn . Lưỡi của họ quấn lấy và họ thể cảm nhận thở của ngày càng gấp gáp.
…
Lục Yến cuối cùng cũng buông An An khi cơn nghiện của cuối cùng cũng chấm dứt. Người hầu gái mang bữa tối đến và Lục Yến bắt đầu ăn. Vẫn là món cũ, cháo trắng với bánh bao hấp.
Lục Yến c.ắ.n hai miếng bánh bao hấp và An An đầy háo hức.
- Em cũng đói, em ăn.
Cô rướn định c.ắ.n một miếng bánh bao.
Lục Yến giơ cao tay ngăn cô . Nhìn cô bằng đôi mắt đỏ ngầu, lệnh.
- Về ăn tối .
Mọi chuyện diễn y như cũ, cô ăn bánh bao nhưng đưa cho cô.
- Lục Yến, đối xử với cứu như thế ? Có hai cái bánh bao ở đây, nếu em ăn một chút thôi thì sẽ c.h.ế.t đói ? - An An phồng má lên và trừng mắt giận dữ.
Lục Yến lùi bước, kiên quyết.
- An An, về .
Mắt An An nheo thành nụ .
- Lục Yến, nếu em bỏ thì em sẽ nữa. Sau , em sẽ bao giờ tìm nữa.
Mặt Lục Yến giật giật, cô. Đêm nay, đôi mắt cô đặc biệt lấp lánh, cô quyến rũ và duyên dáng, nhưng vì lý do nào đó, cảm thấy điều gì đó ở cô. Cô dường như buồn.
An An đột nhiên cúi xuống, môi cô ở môi và lưỡi cô thè trong miệng . Cô giật lấy chiếc bánh bao đang ở trong miệng .
Cô nhai một miếng nuốt xuống.
- Lục Yến, em nuôi nấng suốt 13 năm qua và cho em những điều kiện sống nhất mà em từng mong . Bao gồm cả chiếc bánh bao .
Lục Yến mặt và đưa chiếc bánh bao vốn đang cầm tay cho cô.
- Cái dành cho em.
An An nhận lấy và chia làm hai. Anh sẽ ăn một cái rưỡi bánh bao, cô chỉ cần một nửa.
- Ăn chừng đó là no ? - Lục Yến hỏi.
An An nhướng mày tinh nghịch.
- , điều quan trọng là no. Anh chỉ đủ năng lượng để làm việc chăm chỉ tối nay khi no!