“…”
An An thậm chí thể phản bác lời .
Lục Yến xuống ghế và bắt đầu ăn sáng.
Bữa sáng gửi đến từ lâu, thực đơn gồm cháo trắng và hai cái bánh bao hấp. Thức ăn nguội nhưng Lục Yến dường như quan tâm, cầm một cái bánh bao hấp lên và bắt đầu ăn.
An An ăn bánh bao. Trong lòng cô cảm thấy đau nhói, thậm chí thở cũng thấy đau.
Anh giàu đến mức thể ăn những món ngon mỗi ngày, tại ở đây tại Miêu Giang ăn bánh bao hấp?
Điều tệ hơn nữa là bánh bao cứng và nguội.
An An bước đến.
- Lục Yến…
- An An, đừng đùa nữa, đói . - Lục Yến đột nhiên .
Anh ăn gì cả ngày hôm qua và chắc khi nào cơn nghiện ma túy của sẽ tái phát. Nếu ăn, sợ sẽ đủ năng lượng để sống, chứ đừng đến việc cai nghiện đột ngột.
Anh c.h.ế.t.
Anh sống.
Chỉ khi sống sót, nhiều mạng sống mới thể cứu.
Đó là tầm và mục đích sống của .
Anh đói…
Nghe , nước mắt An An trào . Không cô ngăn ăn sáng.
Anh hiểu ý cô ? Cô cố ngăn ăn. Ý cô chỉ là xứng đáng ăn thứ gì đó ngon hơn.
Và cả đêm hôm nữa… Cô cố ngăn ăn tối, cô chỉ ghét cái ý nghĩ lăng nhăng với phụ nữ khi chút năng lượng.
Mí mắt cô khẽ rung lên, ăn bánh bao nguội và cháo. Vài giây , cô bước đến gần .
- Em cũng đói.
Cô ăn sáng và cũng ăn gì cả ngày hôm qua.
Lục Yến nhúc nhích, thậm chí ngẩng đầu lên. Anh chỉ một cách đều đều.
- Về .
Anh cô về.
An An mỉm .
- Lục Yến, làm nhục em như hai ngày và em thực sự ý định gặp nữa, nhưng tại hôm qua cứu em? Lúc thì đẩy em , lúc thì kéo em gần. Anh còn quan tâm đến em ?
Lục Yến c.ắ.n một miếng bánh bao, cổ họng cảm thấy khô khốc và đau rát. Anh tiếp tục ăn sáng, đối với thì việc đó khá vô ích.
Tại cứu cô? Hôm qua cô ở trong tình thế nguy hiểm, làm thể chạy đến cứu cô?
Tầm của đột nhiên tối sầm , một mùi hương thoang thoảng, như sữa xâm chiếm khứu giác của . An An cúi xuống và c.ắ.n một miếng bánh bao trong tay .
Cô c.ắ.n một miếng bánh bao hấp của .
Trên bánh bao những vết răng, yết hầu của Lục Yên nhấp nhô.
- Đừng ăn nó.
Anh cho phép cô ăn bánh bao.
An An nhai bánh bao, nó ngọt và mềm, tuy thể so sánh với những món dimsum tinh tế phục vụ ở khu vực VIP, nhưng cũng ngon.
- Tại em ăn?
Lục Yến ngẩng mặt lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ở ngay mặt . Làn da cô mềm mại, đôi mắt lấp lánh. Cô tuyệt trần và chỉ vài năm nữa thôi, đàn ông sẽ mê mẩn cô.
- An An, về . - Anh nhắc .
An An nhúc nhích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-658-hay-noi-ve-tinh-yeu-17.html.]
- Lục Yến, thể điều gì khác ngoài câu đó ? Anh cần em giúp nhớ ? Anh đè em xuống và , An An, em. Lục Yến, cố gắng quyến rũ em, nhưng thất bại.
Lục Yến vẫn quên chuyện xảy đêm qua.
An An vươn tay , chạm râu .
- Lục Yến, tệ thế? Anh khi lăng nhăng với phụ nữ khác nhưng thậm chí còn giải thích và thừa nhận sai lầm của . Tất cả những gì cần làm là với em, An An, em, chỉ em thôi. Anh sẽ bao giờ phụ nữ nào khác trong đời ngoài em, với em điều đó khó đến ? Anh luôn rằng tất cả những gì em từ chỉ là thế!
An An liền lên đùi , chen giữa n.g.ự.c và bàn. Cô ôm lấy cổ .
- Lục Yến, tình cảm gì với bác sĩ An Hy ?
Lục Yến vẫn cầm chiếc bánh bao hấp tay khi cô đùi . Đôi tất cao đến đầu gối của cô tạo nên sự tương phản với chiếc quần dài của .
An Hy? Anh tình cảm gì với An Hy.
Lý Tư cưới An Hy, nhưng .
Anh thỏa hiệp và bước một cuộc hôn nhân tình yêu. Điều đó chỉ làm tổn thương An Hy và điều đó xảy .
- Lục Yến, tình cảm gì với em ? Anh bao giờ với em là yêu em , cảm thấy thứ tình cảm lãng mạn mà đàn ông dành cho phụ nữ .
Một tay nắm lấy eo thon của cô, Lục Yến dễ dàng giữ nửa vòng eo . Anh đẩy cô .
- Tôi tình cảm gì với em.
Anh khẳng định tình cảm gì với cô.
- Lục Yến, dối! - An An ôm lấy cổ và rời .
- Anh tình cảm gì với bác sĩ An Hy nhưng tình cảm với em. Anh là một gã trai hư cực kỳ nông cạn. Em chỉ trẻ hơn bác sĩ An Hy mà còn xinh hơn cô . Anh chắc chắn sẽ tình cảm với em, sẽ bao giờ yêu bác sĩ An Hy chừng nào em còn ở đây!
Lục Yến mím môi một lời, nhưng cơ bắp chiếc áo đen của căng cứng.
Cô đúng. Anh là một đàn ông nông cạn, chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài.
Cho dù An Hy đức hạnh và đối xử với , cô cũng thể nào sánh với An An. An An khả năng khiến đàn ông phát điên vì cô , thể làm hài lòng bất kỳ đàn ông nào.
Anh ngủ với An An, chứ An Hy.
Mặc dù ở bên cô, nhưng thể. Anh xứng đáng với cô.
Anh cảm thấy gì đó mềm mại môi, An An hôn .
Lục Yến nhanh chóng tránh né, giật lùi như thể điện giật.
Quyết tâm bỏ cuộc, An An nghiêng về phía để hôn nữa.
Anh nhắm mắt, chỉ cô. Cô đôi mắt , giống như mắt của con gái đầu lòng, trong veo và lấp lánh.
Anh dường như mất hết kiểm soát bản , đáp nụ hôn.
Trong đầu chỉ một giọng , một lời bào chữa duy nhất tự tạo cho – cô là chủ động .
Hơi thở của càng lúc càng nặng nề, ánh mắt tràn ngập d.ụ.c vọng, dường như khao khát nhiều hơn nữa. An An liền tránh né, cho hôn cô.
Lục Yến hôn hụt và véo cằm cô.
- Em đang lừa đấy ?
- Lục Yến, hãy với em rằng yêu em!
Lục Yến, hãy với em rằng yêu em.
Lời khắc sâu tâm trí Lục Yến. Đồng t.ử co và trừng mắt cô.
Tay An An tiếp tục di chuyển xuống để cởi thắt lưng .
- Lục Yến, hãy với em rằng yêu em và em sẽ thỏa mãn ham của . Cho dù dơ bẩn đến , em cũng sẽ tha thứ cho và từ hôm nay trở , chỉ lời em. Anh đồng ý chứ?
Hơi thở của Lục Yến càng lúc càng nặng nề, như thể cổ họng cào xước bởi than hồng nóng bỏng. Mỗi lời của cô đều quyến rũ .
An An bằng ánh mắt dịu dàng.
- Lục Yến, em yêu .
Rồi cô ôm lấy mặt và hôn lên môi .
Lưỡi cô luồn trong miệng khi kịp nhận . Miệng ngọt ngào vì dư vị của bánh bao hấp. Cô tiếp tục khám phá từng ngóc ngách trong miệng và càng chìm sâu bóng tối.