Cô yêu .
Cô yêu như thể là cha, là trai, là bạn, nhưng quan trọng hơn cả, là yêu. Đã nhiều năm trôi qua và cô sống trong một thế giới chỉ .
Anh là tình yêu duy nhất của cô.
- An An. - Đường Mạt Nhi nhanh chóng chạy đến ôm chặt lấy vai An An và an ủi cô.
- Ông chủ Yến c.h.ế.t, chỉ ngất xỉu thôi. Anh sẽ c.h.ế.t , cứng rắn lắm, ngay cả sói cũng khiếp sợ . Anh sẽ c.h.ế.t!
An An gật đầu.
- Ừm!
Ông chủ Yến sẽ bao giờ c.h.ế.t.
Anh sẽ bao giờ bỏ cô một .
Mí mắt An An khẽ rung lên và cô nghiêng hôn lên má .
Đột nhiên, một chiếc xe Jeep lao từ giữa những tán cây và hai bước xuống. Đó là Lý Tư và An Hy.
- Yến Tử, ? - Lý Tư kéo Lục Yến khỏi vòng tay An An.
An Hy thấy vết thương ở bụng Lục Yến, mắt cô lập tức đỏ hoe.
- Anh Lý, mau đưa A Yến trở , thương ở bụng và khá sâu. Chúng cầm m.á.u càng sớm càng .
Lý Tư bế Lục Yến lên xe Jeep.
Khi định đóng cửa, một bàn tay nhỏ xíu với tới.
- Chờ chút, với hai !
Lý Tư ngước mắt An An.
Đó là đầu tiên Lý Tư thấy An An ở cách gần như , khuôn mặt xinh của cô đẫm nước mắt, nước mắt cũng đọng mi. Cô trông thật đáng thương.
An An là một tiểu mỹ nhân, và rằng đàn ông nào thể cưỡng vẻ của phụ nữ. Lục Yến cũng .
Lục Yến nhiều bất chấp tính mạng của chỉ vì cô gái xinh .
Lý Tư mở cửa.
- Lên đây.
An An lên xe Jeep và họ phóng .
…
Đường Mạt Nhi im tại chỗ chiếc Jeep rời . Cùng lúc đó, của Cố Mặc Hàn tìm đường đến và một chiếc xe sang trọng dừng mặt cô.
Đường Mạt Nhi chiếc Jeep rời , cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Thật kỳ lạ khi Lục Yến, đáng lẽ đang thụ án tù, xuất hiện ở Miêu Giang. Không chỉ , sự xuất hiện của Lý Tư và An Hy càng khiến chuyện thêm đáng ngờ. Rõ ràng họ bình thường.
Liệu Lục Yến cũng một phận bí ẩn nào đó?
Đường Mạt Nhi gạt bỏ những suy nghĩ đó và bước đến chỗ Cố Mặc Hàn. Chuyện gì xảy với ?
Tại ngất xỉu đột ngột như ?
Đường Mạt Nhi đưa tay vuốt ve khuôn mặt .
một bàn tay to lớn đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay cô.
Đường Mạt Nhi giật , Cố Mặc Hàn mở mắt.
Mặc dù vẻ ngoài vẫn , nhưng ánh mắt dường như… khác hẳn. Ánh trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.
Đau quá.
Cổ tay Đường Mạt Nhi đau nhức, dùng nhiều sức và suýt nữa làm gãy cổ tay cô.
Cô lập tức nhíu mày.
- Cố Mặc Hàn, buông !
Ánh mắt Cố Mặc Hàn dán chặt mặt cô, .
- Đừng động , mà cô còn dám thử nữa, sẽ bẻ gãy tay cô!
Anh hất mạnh cổ tay cô và Đường Mạt Nhi ngã xuống đất, bệt xuống đất.
Thật sự đau, Đường Mạt Nhi nhanh chóng đưa tay che bụng, may mắn là em bé trong bụng vẫn an , chỉ m.ô.n.g cô là đau.
- Cố Mặc Hàn, điên ?
Cố Mặc Hàn dậy và định rời nhưng khi thấy , . Anh quỳ một gối và dùng hai ngón tay nâng cằm Đường Mạt Nhi lên.
Anh mạnh mẽ nâng đầu cô lên và Cố Mặc Hàn liếc cô hai khi khẩy.
- Cô là phụ nữ mà yêu ? Quả thật xinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-653-hay-noi-ve-tinh-yeu-12.html.]
Cô là phụ nữ mà yêu?
Đường Mạt Nhi hiểu đang gì.
- Chủ tịch Cố, cảm ơn lời khen của !
- Ha. - Cố Mặc Hàn khẩy.
- Không gì, nhưng cô nên kỹ. Cho dù chuyện gì xảy trong quá khứ, từ giờ trở , còn yêu cô nữa, hiểu ?
Đường Mạt Nhi chớp mắt, rằng còn yêu cô nữa.
Đây là đầu tiên rằng còn yêu cô nữa.
Đường Mạt Nhi cảm thấy nhói đau trong n.g.ự.c nhưng nhanh chóng lấy bình tĩnh và mỉm với .
- Chủ tịch Cố, cũng còn yêu nữa.
- Hoàn hảo. - Cố Mặc Hàn dậy và lấy một chiếc khăn ăn màu trắng từ thuộc hạ. Anh cẩn thận lau những ngón tay chạm cô đó ném chiếc khăn xuống đất.
- Vậy thì chúng còn liên quan gì đến nữa.
Anh chạm cô lau tay ngay đó, như thể cô là thứ gì đó dơ bẩn và ô uế.
Đường Mạt Nhi chiếc khăn ăn ném xuống đất. Cô chắc chắn rằng hề giả vờ, cô với vẻ… ghê tởm đến .
Anh chỉ yêu mến cô, mà còn ghét cô.
Đường Mạt Nhi cảm thấy sỉ nhục tột cùng.
Ánh mắt của Cố Mặc Hàn dán chặt bụng cô, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu nhưng nhanh chóng tan biến.
- Thưa chủ tịch, chúng nên xử lý đàn ông thế nào? - Một vệ sĩ của đưa Mạnh Chi khỏi lều.
Mạnh Chi vẫn bất tỉnh và Cố Mặc Hàn mà hề biểu lộ cảm xúc.
- Cởi hết quần áo của và bỏ đây. Nếu ch.ó sói ăn thịt thì coi như may mắn .
- Vâng. - Người vệ sĩ cởi quần áo của Mạnh Chi.
Cố Mặc Hàn lên xe và chiếc xe sang trọng chuẩn rời .
- Chủ tịch Cố. - Đường Mạt Nhi lên tiếng.
- Anh định đưa cùng ?
Cửa sổ xe hạ xuống và khuôn mặt điển trai của Cố Mặc Hàn hiện khi mỉm với cô.
- Tại đưa cô cùng? Rốt cuộc chúng chẳng liên quan gì đến cả.
Đường Mạt Nhi thở hổn hển, định bỏ cô đây ?
Ở đây ch.ó sói và vô cùng nguy hiểm cho cô.
- Cô Đường, cô giống như Mạnh thiếu gia, dựa vận may của thôi. Nếu sói ăn thịt thì coi như may mắn .
- Cố Mặc Hàn, !
Cố Mặc Hàn thu ánh mắt.
- Lái xe .
Chiếc xe phóng .
Anh ?
Anh bỏ mà cô.
Đường Mạt Nhi cảm thấy như dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, bỏ cô một giữa rừng rậm đầy sói.
Cô vẫn đang m.a.n.g t.h.a.i con của , thể nhẫn tâm bỏ cô như .
Hít.
Cô ôm bụng, cảm thấy nhói lên.
Con.
Con của cô.
Cô từng sảy t.h.a.i đây nên sợ trải qua nỗi đau tương tự một nữa. Đường Mạt Nhi nhanh chóng quanh, đây là vùng hoang dã và khắp nơi đều sói hoặc các loài thú khác. Cô khó khăn lắm mới tìm đường về.
Cảm giác bất lực và sợ hãi ập đến, mắt cô ngấn lệ và đỏ hoe.
Con yêu, chuyện sẽ thôi, sẽ bảo vệ con.
Một chiếc xe sang trọng dừng mặt cô, đến .
Cố Mặc Hàn?
Anh vì cô ?
Mắt Đường Mạt Nhi sáng lên, cô chắc chắn rằng sẽ bao giờ bỏ rơi cô.
ngay đó, cô thất vọng. Người đến là Cố Mặc Hàn, mà là Quân Mặc Thành.