Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 600: Anh Nhầm Cô Với Người Khác!

Cập nhật lúc: 2026-02-15 16:20:57
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- Thanh Luân, Lâm Thi Vũ thậm chí còn yêu . Tối qua, em gọi điện cho cô rằng đang ở cùng em nhưng cô thậm chí còn xuất hiện. Cô thậm chí sẽ chớp mắt dù ngủ với em nữa, phụ nữ m.á.u lạnh thật! - Lục Kỳ Nhi hét lên.

Phó Thanh Luân sững một lúc, Lâm Thi Vũ.

- Thật ?

Ánh mắt của Lâm Thi Vũ chạm mắt . Cô trả lời mà hỏi thêm một câu khác.

- Tối qua tìm Lục Kỳ Nhi chỉ vì phát hiện còn trinh tiết ?

Môi Phó Thanh Luân nhếch lên một nụ lạnh lùng.

- Em nghĩ rằng vẫn thể bình tĩnh ngay cả khi rằng phụ nữ của khả năng còn trinh tiết ?

- Ồ. - Lâm Thi Vũ lạnh lùng đáp .

Vậy tối qua uống nhiều rượu và về nhà làm những việc như , chỉ vì chuyện đó.

- Phó Thanh Luân, tin Lục Kỳ Nhi ?

Phó Thanh Luân mặt lạnh như tiền, bộ khí chất đều u ám và đầy đe dọa.

- Không quan trọng. Quan trọng là em sẽ ở bên suốt đời, em chỉ một đàn ông duy nhất và đó là .

Lâm Thi Vũ lắc đầu, lùi vài bước, mặt tái mét.

- Không, vẫn còn trinh. Anh tin thôi.

- Lâm Thi Vũ, cô thật ngớ ngẩn. Cái là của cô, xem cho kỹ . - Lục Kỳ Nhi ném hồ sơ bệnh án cho Lâm Thi Vũ.

Lâm Thi Vũ đưa tay nhặt lên. Cô xem xét hồ sơ một cách cẩn thận.

Tại … Tại ghi là cô phẫu thuật?

Tại ?

- Đủ ! - Mẹ Lâm chạy tới ôm chầm lấy Lâm Thi Vũ. Đôi mắt bà đỏ hoe, trừng mắt Lục Kỳ Nhi, hét lên.

- Đừng làm hại con gái ! Con bé gì cả, của nó!

Mẹ Lâm đó Phó Thanh Luân với vẻ cầu khẩn.

- Thanh Luân, của Thi Thi. Con bé đáng trách móc, tất cả là của , trông chừng con bé…

- Thi Thi lạc khi còn nhỏ và khi trở về, ướt sũng. Con bé ai đó làm hại!

- Tất cả là của , là một vô dụng. Thi Thi đau đớn đến mức còn chọn cách rạch cổ tay tự tử. Mẹ còn cách nào khác ngoài việc đồng ý với lão gia. Ông đưa con bé điều trị thôi miên và phẫu thuật tái tạo màng trinh.

- Thanh Luân, Thi Thi phản bội con. Đó chỉ là một sự cố may, xin con đừng lưng với con bé.

Mẹ Lâm ngừng van xin , bà Phó Thanh Luân lưng với con gái . Đây là điều duy nhất bà thể làm với tư cách là một .

Phó Thanh Luân đ.á.n.h rơi chiếc túi đang cầm tay xuống đất. Đồng t.ử của giãn vì kinh hoàng khi lời Lâm , nó như thiêu đốt tâm trí .

Anh nhớ những ký ức từ khi còn nhỏ, quá khứ chôn vùi của .

Anh bắt cóc và rơi xuống sông. Ngay lúc nghĩ sắp c.h.ế.t, một bóng tiến đến.

Bàn tay nhỏ bé thật mềm mại, nó vòng quanh eo và đưa bờ.

- Anh trai, trai, tỉnh dậy

- Anh trai, đừng c.h.ế.t…

Giọng dịu dàng, gợi cảm vang vọng bên tai . Cô xuất hiện để cho sức mạnh sống tiếp khi đang ở bên bờ vực cái c.h.ế.t. Cô cứu .

Anh mở mắt, tầm mờ ảo nhưng vẫn thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn.

Suốt những năm qua, khắc ghi khuôn mặt nhỏ nhắn ký ức. Anh nhớ đôi môi hôn, nhớ cảm giác sừng sững thể , cái cảm giác ghê tởm, độc ác thể nào quên.

quên mất khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Ánh mắt Phó Thanh Luân dừng khuôn mặt xinh của Lâm Thi Vũ. Chính là cô .

Anh thấy một giọng vang lên trong đầu—Là cô , là cô !

Anh tưởng rằng quên khuôn mặt cô, nhưng thực thì . Lần đầu tiên thấy cô ở nhà họ Lâm, cô đang quỳ đất nhặt tiền một cách đáng thương, từ đó, chú ý đến cô.

Anh cô ngơ ngác, cái tên Lâm Thi Vũ in sâu trái tim .

Anh nhận cô từ lâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-600-anh-nham-co-voi-nguoi-khac.html.]

Chỉ là nhận điều đó mà thôi.

Sau ngần năm, từng quan tâm đến bất kỳ phụ nữ nào khác ngoài cô. Thì cô chính là cô bé đó.

Sao nhầm cô với khác?

Vòng xoáy định mệnh nghiệt ngã ?

Ánh mắt Phó Thanh Luân dừng khuôn mặt Lục Kỳ Nhi, đôi mắt đỏ hoe.

Người phụ nữ lừa dối !

cướp tất cả những gì Thi Thi đáng lẽ .

Anh bỏ lỡ bao nhiêu năm tháng bên Thi Thi!

- Mẹ, chuyện gì ? - Lâm Thi Vũ hét lên.

Mẹ Lâm ôm ngực, thở hổn hển.

Mẹ Lâm chịu nổi cú sốc và bệnh tình tái phát.

Phó Thanh Luân vội vàng chạy tới.

- Mẹ, con sẽ đưa đến bệnh viện ngay.

Mẹ Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Thanh Luân.

- Thanh Luân, con đừng lưng với Thi Thi, con bé đáng thương lắm…

- Ha, haha! - Lục Kỳ Nhi phá lên.

Mẹ Lâm đầu Lục Kỳ Nhi, yếu ớt hỏi.

- Sao cô ?

- Mợ ơi, ngờ mợ vẫn kẻ làm Thi Vũ thương lúc đó là ai. Hắn ngay mặt mợ đây… - Lục Kỳ Nhi giơ ngón tay chỉ Phó Thanh Luân.

- Là .

Mẹ Lâm sững sờ.

- Cái… cái gì?

Phó Thanh Luân lạnh lùng liếc Lục Kỳ Nhi, cố gắng cảnh cáo cô. Sau đó, Lâm.

- Mẹ, chúng đến bệnh viện thôi…

- Thanh Luân, Lục Kỳ Nhi thật , là con ? - Mẹ Lâm Phó Thanh Luân với vẻ tin.

Phó Thanh Luân mím môi, vài giây, gật đầu.

- Là con.

Mẹ Lâm thở hổn hển, đàn ông mặt. Hóa !

tìm kiếm suốt bao nhiêu năm, đàn ông mà bà căm ghét tột độ đang ở ngay mặt.

Chát!

Bà giơ tay tát mạnh mặt Phó Thanh Luân.

Tiếng tát vang dội khắp căn hộ.

Phòng khách lập tức im bặt như c.h.ế.t , chỉ thấy tiếng thở của .

Phó Thanh Luân mặt , Lâm lùi hai bước, trừng mắt đầy căm hận.

Lâm Thi Vũ…

Lâm Thi Vũ ngơ ngác. Cô chằm chằm.

Cô như ngoài cuộc trong cuộc tranh cãi gay gắt . Cô chuyện gì đang xảy .

Vậy mà… Sao cô ?

Phó Thanh Luân cảm thấy nhói đau trong ngực, như thể trái tim ai đó bóp nghẹt. Mỗi thở đều đau nhói. Anh bước tới một bước, vươn tay , chạm cô. Cổ họng khô khốc, chỉ thể gọi tên cô.

- Thi Thi…

Lâm Thi Vũ nhanh chóng tránh mặt khi thấy tiến gần.

Không giống như thường lệ, cô né tránh một cách vội vàng, như một con nai nhút nhát. Cô với ánh mắt đầy căm hận, kinh hãi và một chút sợ hãi khi lùi .

Loading...