Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 464: Giữ Khoảng Cách
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:36:06
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn hộ Champagne.
Trong phòng, một chiếc đèn vàng mờ tủ đầu giường. Hàng mi dài cong vút của Đường Mạt Nhi khẽ rung lên khi cô mở mắt. Đôi mắt sáng long lanh của cô ngơ ngác chiếc đèn chùm lộng lẫy phía . Cô đầu về phía cửa.
Có một bóng cao ráo, điển trai cạnh cửa. Cố Mặc Hàn ngược sáng, trông thanh lịch và lịch lãm.
Ánh mắt hai chạm . Cố Mặc Hàn nhanh chóng cong môi và giọng trầm ấm của pha lẫn sự dịu dàng.
- Mạt Nhi…
Đường Mạt Nhi mặt khỏi khuôn mặt điển trai của và chỗ khác. Cô đang tìm kiếm mà cô tìm.
- Anh Cố… Anh Cố… - Cô gọi khẽ. Nhấc tấm chăn lên, cô dậy t.h.ả.m và chạy về phía cửa mà mang giày.
- Anh Cố, ở ? Anh Cố, xin hãy đây. Đừng làm em sợ! - Khuôn mặt xinh của Đường Mạt Nhi tái nhợt.
- Mạt Nhi. - Lúc , Quân Chu Lâm xuất hiện ở cửa.
Vừa thấy Quân Chu Lâm, mắt Đường Mạt Nhi sáng lên, cô vội vàng chạy đến ôm chầm lấy . Đôi tay nhỏ bé của cô ôm lấy vòng eo săn chắc của Quân Chu Lâm và cô mỉm hạnh phúc.
- Anh Cố, cuối cùng cũng về . Anh ? Sau đừng bỏ em một nhé?
Người phụ nữ trong vòng tay ngày càng yếu và dường như còn sức nặng nào cho nữa. khi những phụ nữ khác gầy , họ trở nên gầy trơ xương, khiến khó chịu khi ôm họ.
Đường Mạt Nhi là một ngoại lệ. Xương trong cơ thể cô dường như mềm mại. Làn da cô mịn màng và tinh tế, cô tỏa một mùi hương thoang thoảng của một thiếu nữ. Người thể nào ngừng ôm cô.
Quân Chu Lâm gật đầu.
- Được , sẽ bỏ em một nữa. Mạt Nhi, đừng sợ.
Dì Dư chứng kiến cảnh tượng diễn mắt, lặng lẽ Cố Mặc Hàn đang bên cạnh.
- Thưa , chuyện …
Cố Mặc Hàn với dáng điển trai đó. Anh đột nhiên siết chặt hai bàn tay đang buông thõng bên hông. Đôi mắt sâu thẳm, nheo Đường Mạt Nhi. Cô quên mất và đang ôm một đàn ông khác…
Cảm giác như một bàn tay lớn đang bóp nghẹt trái tim . Anh cảm thấy những cơn co thắt dữ dội, khó thở.
Khuôn mặt điển trai của cứng đờ, tối sầm và đầy vẻ thù địch. Đôi mắt sâu thẳm của đỏ hoe. Anh lao đến Đường Mạt Nhi, giật cô khỏi vòng tay của Quân Chu Lâm và ôm chặt lấy cô.
Anh sẽ ôm cô thật chặt và nuốt chửng cô lòng. Như , ai thể cướp cô khỏi cuộc đời .
Tuy nhiên, dám làm .
Anh sức khỏe của cô đang suy yếu và dám làm cô lo lắng.
Hơn nữa, dám làm cô sợ, vì sợ cô sẽ ghét .
Khuôn mặt điển trai của Cố Mặc Hàn trở nên u sầu. Anh bước phòng và nhặt đôi dép màu hồng đặt cạnh giường.
- Mạt Nhi, mang dép .
Đường Mạt Nhi buông Quân Chu Lâm và đầu . Cố Mặc Hàn đang mặt cô. Người đàn ông cao lớn ít nhất cũng cao 1,9 mét, khom , đặt đôi dép màu hồng bên cạnh đôi chân trắng nõn của cô.
Đường Mạt Nhi khựng . Anh là ai?
Cố Mặc Hàn quỳ một gối mặt cô. Anh thể thấy đôi bàn chân nhỏ nhắn, trắng mịn và tinh tế như vỏ sò của cô. Anh duỗi lòng bàn tay to khỏe của để chạm chân cô, để giúp cô mang dép.
khi kịp chạm , hai bàn chân nhỏ bé rụt vì sợ hãi.
Đường Mạt Nhi rụt chân . Chân con gái thể một đàn ông tùy tiện chạm . Cô chỉ cho phép Cố chạm chúng.
Người đàn ông là ai?
Đường Mạt Nhi cảm thấy lo lắng và sợ hãi về đàn ông , tránh xa . Cô hiểu tại toát một khao khát mãnh liệt chiếm hữu cô, hơn nữa, ánh mắt cô thật thiêu đốt. Dường như thích cô. Không, còn hơn thế nữa. Đó là sự ngưỡng mộ.
cô Cố , nên trong tiềm thức cô tránh xa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-464-giu-khoang-cach.html.]
Hai bàn chân nhỏ nhắn trong tầm mắt Cố Mặc Hàn đột nhiên rụt . Một chân đặt lên chân , thậm chí cả những ngón chân tròn trịa của cô cũng cong lên, trông thật đáng yêu.
Cổ họng Cố Mặc Hàn nghẹn . Anh hôn lên đôi bàn chân nhỏ bé .
Anh nhướn hàng mi dày lên và phụ nữ. Đường Mạt Nhi đang với ánh mắt đầy ghê tởm.
Trái tim Cố Mặc Hàn chùng xuống, nhanh chóng nhíu cặp lông mày trai.
Cô vui ? Cô ghê tởm ?
Người đàn ông nhíu mày chặt đến nỗi ba nếp nhăn sâu hiện trán. Đường Mạt Nhi cảm thấy như một cây kim đ.â.m sâu tim, khiến cô cảm thấy những cơn đau nhói nhỏ. Cô đưa ngón tay mềm mại của vuốt ve hàng lông mày đang nhíu chặt của và giúp làm dịu bớt những nếp nhăn sâu đó.
Lúc , Cố Mặc Hàn dậy và liếc dì Dư.
Dì Dư đột nhiên tiến lên.
- Thiếu phu nhân, t.h.ả.m lạnh quá. Mau lên, dì Dư giúp cô mang dép .
Nghe lời bà, Đường Mạt Nhi liền nhấc chân lên.
- Cảm ơn dì.
Sau khi mang dép xong, Đường Mạt Nhi Quân Chu Lâm.
- Anh Cố, em đói bụng. Anh thể nấu ăn cho em ?
Quân Chu Lâm gật đầu.
- Được.
…
Cả hai cùng bếp. Quân Chu Lâm cần dì Dư giúp đỡ và chuẩn ba món ăn và một món canh trong vòng một tiếng đồng hồ.
Trong phòng khách, Đường Mạt Nhi ngỡ ngàng những món ăn thơm ngon. Cô Quân Chu Lâm với vẻ kinh ngạc.
- Anh Cố, từ bao giờ mà tài nấu nướng của giỏi đến thế? Em nhớ hồi đó… hình như… chỉ nấu mì thôi…
Tài nấu nướng của Quân Chu Lâm quả thực xuất sắc. Anh làm trong lĩnh vực chính trị và tự lập từ sớm. Vì , việc nấu ăn là vấn đề đối với .
trong ký ức của Đường Mạt Nhi, cô nhớ rằng Cố chỉ nấu mì.
- Mạt Nhi, em thích Cố đây nấu ăn, Cố bây giờ nấu ăn hơn? - Quân Chu Lâm hỏi.
Đàn ông tài nấu nướng giỏi sẽ cộng điểm. Một nụ lập tức nở đôi môi xinh xắn của Đường Mạt Nhi.
- Tất nhiên là em thích Cố bây giờ nấu ăn hơn. Anh Cố thật tuyệt vời.
Quân Chu Lâm dùng đũa gắp một miếng thịt heo xào măng và đưa đến môi Đường Mạt Nhi.
- Ăn thử xem em thích ?
Đường Mạt Nhi c.ắ.n một miếng và mắt cô sáng lên.
- Ngon quá! Hôm nay em nhất định sẽ ăn hai bát cơm.
Cố Mặc Hàn dựa cửa sổ quan sát hai . Hai cúc áo sơ mi đen của mở , để lộ xương quai xanh quyến rũ và làn da rám nắng khỏe mạnh. Anh cầm một điếu t.h.u.ố.c bằng hai ngón tay dài trong tay . Anh nhíu mày và phả một làn khói.
Khói t.h.u.ố.c cuộn quanh . Đôi mắt sâu và hẹp của dừng hai bóng trong phòng khách. Đường Mạt Nhi ăn hai bát cơm nhỏ, mặc dù đó cô khẩu vị ăn uống. Khuôn mặt thanh tú, như vẽ bằng mực, hiện lên nụ rạng rỡ. Cô đang trò chuyện và đùa cùng Quân Chu Lâm.
Cô thích món thịt heo xào măng của Quân Chu Lâm.
Đôi môi mỏng lạnh lẽo của Cố Mặc Hàn khẽ cong lên. Anh ngẩng đầu lên và phả một làn khói.
Anh nghĩ: “Mình cũng thể nấu món thịt lợn xào măng.”
Anh bận rộn chăm sóc sức khỏe cho cô và lo công việc kinh doanh nên thời gian trau dồi kỹ năng nấu nướng. Có lẽ đến lúc nên thêm các lớp học nấu ăn lịch trình của .