Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 456: Đánh Thức Bà Huyền Âm
Cập nhật lúc: 2026-02-01 07:09:54
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn cánh cửa đóng chặt mặt, thể Lục Cẩn Văn lập tức cứng đờ.
Đã nhiều năm trôi qua.
Đã nhiều năm kể từ cuối cùng ông khóa cửa nhốt ngoài phòng.
Suốt cả đời, từng ai dám cả gan khóa cửa nhốt ông bên ngoài, ngoại trừ… Lâm Huyền Cơ.
Ông thậm chí nhớ nổi bao nhiêu bà khóa cửa nhốt ông bên ngoài. Mỗi đêm ông đến, bà đều từ chối gặp ông và khóa cửa từ bên trong. Ông hề mệt mỏi và cứ kiên trì gõ cửa liên tục. Nếu bà vẫn mở cửa, ông sẽ cạy cửa.
Thực , ông thể thuê một thợ khóa, thể mở cửa trong vài giây. ý nghĩ đó hề xuất hiện trong đầu ông lúc đó, vì ông tự lấy dụng cụ và cạy cửa.
Các hầu đều rằng ổ khóa cửa cần đổi mỗi ngày. Ông rằng tất cả hầu đều thì thầm bàn tán về ông. Họ rằng ông tự học nghề thợ khóa, thể cạy cửa.
Ông vô cùng tức giận. Mỗi ông cạy cửa bước , đều một đống đồ đạc khổng lồ chắn ngang đường – gối, đèn… bất cứ thứ gì thể đổ sập lên ông.
Ông sẽ đá tung thứ và xông . Ông sẽ giữ chặt bà, ghì bà giường, ghế sofa, bàn, bàn trang điểm…
Sau đó, ông sẽ lật bà và đ.á.n.h m.ô.n.g bà liên tục, điều thường khiến bà .
Ông cách để xử lý bà.
Đã nhiều năm ông nhốt ngoài phòng.
Ông ngờ rằng hôm nay nhốt ngoài phòng một nữa.
Bàn tay to khỏe của ông đặt tay nắm cửa. Ông mở cửa. Con gái ông thật trơ tráo khi nhốt ông ngoài phòng.
Ông là bố của nó!
Một tiếng “đùng” lớn vang lên từ trong phòng ngay đó. Không rõ Đường Mạt Nhi cầm thứ gì mà đập cửa khiến phát tiếng động như .
Lòng bàn tay to lớn của Lục Cẩn Văn đông cứng tay nắm cửa. Đôi môi mỏng của ông khẽ cong lên. Con bé cũng trơ tráo đến mức dám đ.á.n.h ông.
Cặp con quả thực là kẻ thù của ông.
Lúc , Lục Yến bước tới. Đôi mắt nâu của Lục Cẩn Văn. Anh ở bên chú Cẩn nhiều năm như và đây là đầu tiên thấy chú .
Chú Cẩn đang vì chuyện gì ?
Nụ đôi môi lạnh lùng, mỏng manh của chú chứa đựng nhiều sự ấm áp và yêu thương.
Anh bao giờ nghĩ rằng chú Cẩn thể .
Lục Yến ho khẽ.
- Chú Cẩn.
Lục Cẩn Văn ngẩng đầu lên. Vẻ mặt điển trai, góc cạnh của ông trở vẻ nghiêm nghị và kiêu ngạo thường thấy, như thể nụ chỉ là ảo ảnh.
…
Trong thư phòng.
Cố Mặc Hàn, Lục Cẩn Văn và Lục Yến đều mặt. Lục Yến .
- Chú Cẩn, chất độc đậu tình yêu trong Mạt Nhi ngấm m.á.u và t.h.u.ố.c giải…
Cố Mặc Hàn nhếch môi khinh bỉ.
- Ông chủ Yến, tất cả là do gây .
“…”
Lục Yến Lục Cẩn Văn.
- Chú Cẩn, con xin . Là của con.
Anh nghĩ Lục Kỳ Nhi là con gái của gia tộc họ Lục. Anh bao giờ nghĩ rằng Đường Mạt Nhi là con gái ruột của họ. Anh bảo vệ nhầm .
Lục Cẩn Văn đưa tay vỗ vai Lục Yến.
- Con cần tự trách . Chuyện liên quan gì đến con.
- Ha. - Cố Mặc Hàn khẽ và liếc Lục Cẩn Văn. Giọng trầm thấp, khó cưỡng của đầy vẻ khinh miệt.
- Chú Cẩn, thì của ai? Của chú ư? , chính chú gây tội .
“…”
Lục Cẩn Văn mím môi mỏng, đầu Cố Mặc Hàn.
Lục Yến nhận thấy giữa hai căng thẳng nên nhanh chóng can thiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-456-danh-thuc-ba-huyen-am.html.]
- Chủ tịch Cố, làm là sai. Mạt Nhi là con gái của chú Cẩn, nên là con rể của chú Cẩn. Anh nên coi chú Cẩn như bố . Sao chuyện với bố như ?
- Ồ? Tôi lời Mạt Nhi. Khi nào Mạt Nhi coi ông như bố, sẽ gọi ông là bố. - Cố Mặc Hàn thản nhiên đáp.
“…”
Lục Yến khéo léo chuyển chủ đề.
- Thực , cách để cứu Mạt Nhi.
Nói xong, Cố Mặc Hàn và Lục Cẩn Văn nhanh chóng chuyển sự chú ý sang Lục Yến.
- Cách nào?
- Mọi về Miêu Cổ ?
Miêu Cổ?
- Thực , Miêu Cổ cực kỳ nguy hiểm và chỉ thể dùng để cứu mạng trong trường hợp bất khả kháng. Tuy nhiên, Mạt Nhi hiện đang trúng độc nặng nên chúng chỉ còn cách liều thử. Tôi phái gọi Sư phụ Miêu Cổ. Ông sẽ đến ngay. Còn về chi tiết, đợi Sư phụ đến hãy bàn bạc tiếp. - Lục Yến giải thích đơn giản.
Cố Mặc Hàn gật đầu. Chỉ cần cách, sẵn sàng thử.
- Được .
Một tiếng chuông điện thoại du dương vang lên. Cố Mặc Hàn cuộc gọi đến.
- Mọi cứ chuyện . Tôi ngoài điện thoại. - Cố Mặc Hàn bước khỏi phòng.
Lục Cẩn Văn và Lục Yến vẫn ở trong phòng. Lục Yến tiến đến chỗ Lục Cẩn Văn và nhẹ nhàng .
- Chú Cẩn, Sư phụ Miêu Cổ cũng thể đ.á.n.h thức phu nhân Huyền Âm. Phu nhân Huyền Âm sắp tỉnh .
Những lời khiến Lục Cẩn Văn cảm động. Ông đầu Lục Yến.
Lục Yến khẽ gật đầu. , ngày mà Sư phụ Miêu Cổ đến cũng là ngày Lâm Huyền Âm tỉnh dậy nhiều năm ngủ say.
Lâm Huyền Âm sẽ tỉnh dậy khi Lâm Huyền Cơ trở về.
…
Tại tầng trệt của căn hộ.
Cố Mặc Hàn đưa Đường Mạt Nhi đến công ty của . Chiếc xe Rolls-Royce Phantom đậu phía . Nhan Đông cung kính mở cửa và Đường Mạt Nhi chuẩn lên xe.
- Mạt Nhi, đợi ! - Lúc , cô thấy một giọng khẩn cấp.
Đường Mạt Nhi đầu . Đó là Đường Hải.
Tần Nhã Văn cũng đến. Tuy nhiên, mặt Tần Nhã Văn tái nhợt và quần áo xộc xệch. Bà trông như ai đó đ.á.n.h đập và còn giữ hình ảnh như đây nữa. Hai vệ sĩ mặc đồ đen giữ chặt bà, khiến bà thể cử động.
Lục Kỳ Nhi cũng đến. Vẻ mặt cô lộ rõ sự kinh hoàng.
Cả gia đình đến.
Đường Hải tiến lên. Ông Đường Mạt Nhi và nài nỉ bằng giọng nhỏ nhẹ.
- Mạt Nhi, bố thể nhờ con một việc ?
Cố Mặc Hàn vươn cánh tay mạnh mẽ ôm lấy vòng eo mảnh mai của Đường Mạt Nhi và cong đôi môi mỏng.
- Thị trưởng Đường, ông rằng ông là bố của Mạt Nhi. Ông làm hại Mạt Nhi như Tần Nhã Văn làm, nhưng điều đó nghĩa là ông thành trách nhiệm của một cha. Ông lợi dụng Mạt Nhi để đạt vị trí hiện tại. Bây giờ ông quyền gì để nhờ Mạt Nhi giúp đỡ?
- Tôi…
Đường Hải vô cùng hổ, tai ông đỏ bừng. Ông thừa nhận rằng bỏ bê Mạt Nhi và là một cha . Quả thực, bây giờ ông thực sự quyền yêu cầu bất cứ điều gì từ Mạt Nhi.
Chức vụ Thị trưởng của ông nhờ lợi dụng Mạt Nhi, con gái nhà họ Lục.
Lúc , hai chiếc xe cảnh sát dừng . Vài cảnh sát mặc đồng phục tiến về phía Tần Nhã Văn.
- Tần Nhã Văn, chúng bắt giữ bà với tội danh cố ý g.i.ế.c . Xin hãy cùng chúng để hỗ trợ điều tra.
Cảnh sát đến bắt bà.
Không, bà sẽ .
Tội danh cố ý g.i.ế.c đủ để bỏ tù bà, ngay cả Cố Mặc Hàn Lục Cẩn Văn cũng thể giúp bà thả. Bà sẽ tù cả đời.
Tần Nhã Văn vùng vẫy như thể phát điên. Bà hét lên.
- Không, . Tôi g.i.ế.c ai cả, tất cả các đều nhầm… Tôi tù, xin đừng bắt … Đường Hải, hãy cứu em. Em làm tất cả những điều vì và con gái chúng …
Tần Nhã Văn liếc Đường Hải cuối với hy vọng mong manh.