Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 417: An An Đã Trốn
Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:48:45
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thanh Luân giật , ánh mắt lạnh lùng Lâm Thi Vũ. Cô đang nghĩ đến việc trở về nhà ruột ?
Anh chắc chắn rằng cô thậm chí dành một giây nào bên cạnh .
Anh duỗi thẳng đôi chân dài và bước đến bên giường cô, giọng trầm ấm.
- Được , cứ để cô về nhà ruột .
- Thanh Luân... - Bà Phó .
- Mẹ. - Phó Thanh Luân Lâm.
- Con sẽ tạm thời chuyển đến nhà ở.
Lâm Thi Vũ về nhà ruột để ở cữ và cũng theo cô .
Cả hai bà đều hài lòng với giải pháp của .
- Được , thì cứ làm như .
Cả hai bà đều cầm túi xách tay.
- Thanh Luân, chúng sẽ mang hết túi xách, con lo việc bế Thi Vũ nhé.
Phó Thanh Luân bước đến bên cạnh Lâm Thi Vũ và cúi xuống, bế cô lên.
Suốt quãng đường, cơ thể Lâm Thi Vũ cứng đờ trong vòng tay , gần như cứng như đá.
Phó Thanh Luân cảm nhận sự khinh bỉ của cô dành cho qua ngôn ngữ cơ thể, cơ bắp căng lên và ôm cô chặt hơn nữa.
Anh buông tay.
...
Mẹ Lâm sống trong một căn hộ yên tĩnh. Bà mở cửa phòng và Phó Thanh Luân đặt Lâm Thi Vũ lên giường.
Mẹ Lâm thì thầm.
- Thanh Luân, con sẽ ngủ chung phòng với Thi Thi chứ?
Mẹ Lâm hỏi một cách tế nhị, Thi Vũ vẫn đang trong thời gian ở cữ và thể quan hệ tình dục. Nhiều đàn ông thể kiềm chế bản sẽ chọn ngủ ở phòng khách.
Phó Thanh Luân liếc phụ nữ giường, cô nhắm mắt và thèm để ý đến . Anh trả lời.
- Mẹ, con sẽ công tác hai tuần, con nhờ chăm sóc Thi Vũ trong thời gian đó.
- Con công tác ? Thanh Luân, con cứ yên tâm làm việc, đừng lo lắng, sẽ chăm sóc Thi Thi thật .
Phó Thanh Luân gật đầu cúi xuống Lâm Thi Vũ. Anh đưa bàn tay to lớn , vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Tuy nhiên, những ngón tay của dừng giữa trung và .
- Thi Vũ, đây.
Lâm Thi Vũ vẫn nhắm mắt suốt thời gian đó.
Phó Thanh Luân thất vọng, khóe môi cong lên một nụ buồn bã khi rời khỏi căn hộ.
Ngay khi rời , Lâm Thi Vũ từ từ mở mắt…
…
Sau một cuộc điện thoại, Đường Mạt Nhi rằng Lâm Thi Vũ xuất viện vì tình trạng sức khỏe của cô định.
An An cũng tỉnh 48 giờ và tính mạng còn nguy hiểm nữa, vì Đường Mạt Nhi đến thăm An An.
Trong phòng bệnh, An An giường bệnh và mới tỉnh dậy. Đôi mắt xinh của cô trống rỗng, và mặc dù khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vốn nhợt nhạt, giờ càng tệ hơn. Những mạch m.á.u nhỏ thể thấy làn da mịn màng, mỏng manh của cô.
- An An, con tỉnh ? Tốt quá, con làm sợ c.h.ế.t khiếp. - Hoắc Diễm Mai vội vàng chạy đến bên cạnh An An.
An An từ từ đầu , cô thấy Hoắc Diễm Mai và ở phía bên là Đường Mạt Nhi. Ánh mắt cô cụp xuống khi thấy mà cô đang tìm kiếm.
Từ lúc tỉnh dậy, cô vẫn luôn tìm kiếm hình bóng quen thuộc đó.
Anh ở ?
- An An, con đang tìm ai , là ông chủ Yến ? Ông chủ Yến đưa con đến bệnh viện và rời khi ca phẫu thuật thành công. Con bất tỉnh suốt hai ngày qua và ông chủ Yến thậm chí còn đến thăm con. - Hoắc Diễm Mai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-417-an-an-da-tron.html.]
An An mím môi, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lạnh lùng và vô cảm.
- An An, cho con điều . Ông chủ Yến rằng việc con theo quá nguy hiểm, nên giao con cho chăm sóc. Con nên bên cạnh ông chủ Yến nữa, từ giờ trở con sẽ sống với . Mẹ sắp xếp cho con trường đại học nhất trong thành phố. Hai ngày sinh nhật thứ mười tám của con, chúng sẽ đưa con đến trường.
Bàn tay nhỏ bé của An An nắm chặt ga trải giường, cử động đó làm vết thương của cô đau nhói. Cô rên lên vì đau.
- An An, đừng cử động, sẽ gọi bác sĩ. - Hoắc Diễm Mai chạy ngoài phòng bệnh.
Hoắc Diễm Mai , Đường Mạt Nhi bước đến mặt, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của An An, cố gắng truyền cho cô chút ấm và sự an ủi.
Đường Mạt Nhi thể hiểu Hoắc Diễm Mai trong chuyện , Lục Yến và An An là hai thuộc hai thế giới khác và họ hợp . Tuy nhiên, Hoắc Diễm Mai quá vội vàng khi cố gắng chia rẽ họ. An An mới tỉnh mà bà giáng cho cô một cú sốc lớn như . Tất nhiên điều đó sẽ gây tổn thương nặng nề đến cảm xúc của An An.
An An đầu , Đường Mạt Nhi. Giọng dịu dàng của cô yếu ớt, thực sự khiến cảm thấy đau lòng.
- Chị dâu nhỏ, thực sự… đến thăm em ?
Lục Yến thực sự đến thăm cô ?
Cô bất tỉnh hai ngày và suýt c.h.ế.t, mà thậm chí thèm đến thăm?
Đôi mắt xinh của cô tràn đầy hy vọng, cô đang chờ đợi câu trả lời.
Đường Mạt Nhi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của An An.
- An An, lẽ ông chủ Yến đang bận việc quan trọng…
Lục Yến hai ngày và trở …
Trong hai ngày qua, Lục Yến thực sự đến thăm cô .
An An đầu , lên trần nhà với vẻ thất vọng. Cô c.ắ.n chặt môi , cố gắng kìm nén cảm xúc đến mức môi chảy máu.
- Chị dâu nhỏ, em uống nước. Có một cái cốc bàn phía , chị thể rót cho em một cốc nước ? - An An .
- Được , chị sẽ lấy nước cho em. - Đường Mạt Nhi lập tức lấy nước.
Thấy Đường Mạt Nhi khuất, An An lén lút xuống giường bệnh. Cô mới thoát khỏi tình trạng nguy kịch và chỉ cần cử động, vết thương n.g.ự.c sẽ gây đau đớn. Rất nhanh chóng, trán cô ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cô duỗi bàn tay nhỏ bé rút ống truyền dịch tay và xuống bên cạnh giường. Chân cô chạm xuống sàn trải t.h.ả.m và cô mang giày khi chạy khỏi phòng bệnh.
An An bỏ trốn.
Đường Mạt Nhi mù nên chuyện gì đang xảy . Cô rót một cốc nước và thử nhiệt độ, .
- An An, nước đây.
Không tiếng trả lời.
- An An. - Đường Mạt Nhi gọi .
Hoắc Diễm Mai .
- An An, bác sĩ đến , để bác sĩ kiểm tra cho con.
Giọng của Hoắc Diễm Mai đột ngột dừng , giường bệnh trống và An An biến mất.
- An An ? Tại An An biến mất! - Hoắc Diễm Mai hét lên khi chạy khỏi phòng bệnh. An An chắc chắn tìm Lục Yến.
Con bé tự đ.â.m n.g.ự.c chỉ để cứu Lục Yến, giờ khi tỉnh , điều đầu tiên con bé nghĩ đến là tìm Lục Yến. Rốt cuộc đàn ông đó làm gì với An An? Hắn mê hoặc con bé đến mức nào mà con bé liên tục hy sinh mạng sống của chỉ để cứu ?
Bịch!
Chiếc cốc trong tay Đường Mạt Nhi rơi xuống sàn trải thảm.
An An biến mất?
Sao thế ? Cô mới ở đây mà!
Đường Mạt Nhi vội vàng lấy điện thoại di động khỏi túi xách. Cố Mặc Hàn cài đặt điện thoại của làm liên lạc khẩn cấp điện thoại của cô. Chỉ cần một nhấn là cô thể liên lạc với .
Cô gọi điện cho .
Tiếng chuông điện thoại du dương vang lên một và Cố Mặc Hàn nhấc máy, giọng trầm ấm của vang lên ở đầu dây bên .
- Chào, Mạt Nhi.
- Anh Cố, ! An An trốn!