Đường Mạt Nhi nín thở, vội vàng ném chiếc áo ngủ xuống sàn. Tay cô ướt sũng, áo ngủ thì “dính” bẩn.
Cô cúi đầu chạy phòng tắm.
…
Trong phòng tắm, Đường Mạt Nhi bồn rửa tay, rửa tay thật mạnh. Sao lấy áo ngủ của cô? Ý đồ của quá rõ ràng.
Tên biến thái!
Vừa rửa tay xong và định rời , một bóng cao lớn chắn mặt cô, ngăn cô . Anh dựa khung cửa một cách lười biếng, hai tay đút trong túi quần. Đôi mắt hẹp chằm chằm cô, bỏ qua đôi tay đỏ ửng và khuôn mặt hổ của cô.
- Em giận ?
Đường Mạt Nhi trừng mắt giận dữ .
- Đồ đê tiện!
Tuy nhiên, Cố Mặc Hàn duỗi chân , ngăn cô . Anh nhướng mày.
- Anh gì đê tiện chứ? Tốt hơn hết là em nên rõ chuyện khi .
Anh giơ chân lên giữa trung, cho cô rời . Đường Mạt Nhi nghĩ giống như những tên côn đồ ngoài đường phố, thường dùng thủ đoạn như để dụ dỗ gái trẻ. Ai ngờ doanh nhân giàu và thành đạt nhất kinh đô thể sa cạm bẫy đó?
- Anh cần rõ những gì làm ?
Cố Mặc Hàn rụt chân , hình to lớn ép sát cô.
- Anh thực sự chắc làm gì sai. Em nổi nóng với dù làm gì sai. Nếu em cho lý do tại em nổi nóng với , thì sẽ để em .
Khi khí chất dễ chịu nhưng nam tính của đàn ông bao quanh cô, Đường Mạt Nhi vô thức lùi . Cô dám để đến gần, nếu làm , cô sẽ thể kiểm soát cảm xúc của và chắc chắn sẽ quyến rũ bởi những lời lẽ ma quỷ của .
Lưng cô chạm tường, còn đường nào để di chuyển.
Thân hình tiến lên, che khuất tầm của cô khi từ từ tiến gần. Chỉ trong vài giây, hình to lớn của sừng sững mặt cô và ép cô tường.
Đường Mạt Nhi đỏ mặt tía tai. Anh dám thừa nhận những gì làm mà còn ép cô ?
Tên biến thái!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-377-goi-anh-la-chong.html.]
Anh lấy chiếc áo ngủ của cô và…
Đường Mạt Nhi nỡ .
Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến cô đỏ mặt tía tai!
- Em cho lý do mà đó c.h.ử.i rủa ? Tốt hơn hết là em nên xin ngay bây giờ.
“…”
Sự trơ trẽn của thật thể tả. Anh làm chuyện như mà giờ đòi cô xin ?!
đang đến quá gần.
Đường Mạt Nhi ngước khuôn mặt điển trai mặt và c.ắ.n môi. Chọn cách đối phó, cô cúi đầu.
- Chủ tịch Cố, xin .
Thấy cô ngoan ngoãn dù đang giận, Cố Mặc Hàn nhếch khóe môi, nở một nụ dịu dàng.
- Chủ tịch Cố, chứ? Tôi thể ?
- Không. Dù em xin , nhưng chấp nhận lời xin của em.
- Cố Mặc Hàn!
Cố Mặc Hàn sừng sững mặt cô. Anh cúi xuống và thì thầm tai cô.
- Đường Mạt Nhi, hãy gọi là… chồng.
Gọi là… chồng?
Đồng t.ử của Đường Mạt Nhi co , cô thẳng mắt . Anh… đang về cái gì ? Tại bảo cô làm như thế?
Cố Mặc Hàn cúi xuống. Hai khuôn mặt gần như áp sát , thở nóng bỏng và mãnh liệt khi ánh mắt họ khóa chặt . Mùi hương thoang thoảng từ cơ thể phụ nữ xộc mũi , đôi môi nhỏ chúm chím của cô trong tầm mắt . Yết hầu của đàn ông nhấp nhô lên xuống, giọng khàn khàn và thô ráp.
- Mạt Nhi, ngoan nào. Gọi là chồng. Anh em .
Nghe giọng trầm ấm, dịu dàng của vang lên bên tai, Đường Mạt Nhi cảm thấy bối rối, mặt đỏ bừng.