Nhìn thấy Đường Mạt Nhi gục xuống t.h.ả.m như một con búp bê vỡ nát, tim Cố Mặc Hàn thắt , như thể một bàn tay to lớn đang siết chặt lấy tim , khiến thể thở bình thường.
Anh ngước mắt cô, dù cô trang điểm nhẹ nhàng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhưng trông cô vẫn mệt mỏi và uể oải.
Vì chiếc nhẫn Duy Nhất tầm quan trọng tối thượng trong trái tim cô, tại cô chọn ở với ?
Tại cô ngủ với Quân Chu Lâm?
Nhớ cảnh tượng của họ giường trong phòng tổng thống đêm đó và tiếng rên rỉ gợi cảm của cô, đôi mắt hẹp của lập tức đỏ ngầu và tỏa một luồng khí nóng bỏng.
Anh chỉ hủy hoại cô.
Người hạnh phúc nhất là Lục Kỳ Nhi, ánh mắt cô dán chặt chiếc nhẫn Duy Nhất đang trong lòng bàn tay Cố Mặc Hàn. Mọi chuyện đang diễn , thứ đều theo đúng kế hoạch của cô và chiếc nhẫn Duy Nhất cuối cùng cũng thuộc về cô.
- Mặc Hàn, đưa cho em chiếc nhẫn Duy Nhất đó ngay. - Lục Kỳ Nhi vươn tay , định nhận chiếc nhẫn.
cô nhận chiếc nhẫn, Cố Mặc Hàn bỏ chiếc nhẫn Duy Nhất túi quần và liếc Lục Kỳ Nhi.
- Em nên .
Lục Kỳ Nhi sững sờ, những chịu đưa chiếc nhẫn Duy Nhất cho cô, mà còn lệnh cho cô rời ?
Sau khi nhận thấy Lục Kỳ Nhi ý định rời , Cố Mặc Hàn từ từ nheo đôi mắt sâu thẳm, cô với ánh mắt hung dữ.
Lục Kỳ Nhi rùng sợ hãi, tại cô linh cảm rằng Cố Mặc Hàn chân thành cưới cô?
Cứ như thể động cơ thầm kín nào đó khi tổ chức đám cưới với cô .
Kể từ trở về từ thủ đô , trở nên khó đoán và ai thể giải mã suy nghĩ của .
- Mặc Hàn, em nhé. - Lục Kỳ Nhi ngoan ngoãn bước khỏi đó.
…
Chỉ còn hai , Cố Mặc Hàn quỳ xuống một gối và đưa những ngón tay thon dài của giữ lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, buộc cô mắt .
Tay chân Đường Mạt Nhi lạnh ngắt, cô cứng đờ giơ bàn tay nhỏ bé lên, đẩy lòng bàn tay to lớn của .
- Bây giờ, thể về ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-357-toi-nghi-ngo-co-da-an-cap-no-vi-vay-toi-se-kham-xet-toan-than-co.html.]
Cố Mặc Hàn khẩy, cô rời đến ?
Dưới những đầu ngón tay thô ráp của là làn da mịn màng và mềm mại của cô, lâu chạm nó và giờ khi chạm , gần như nghiện .
- Sao cô vội vàng rời như , cho phép cô ?
- Anh cướp mất chiếc nhẫn Duy Nhất , còn gì nữa ở ?
Anh còn gì nữa từ cô?
Cố Mặc Hàn suy nghĩ một lát nhướng mày, toát lên vẻ quyến rũ của một đàn ông trưởng thành.
- Tôi nhận đ.á.n.h mất một món đồ quý giá ở đây, nghi ngờ cô là thủ phạm.
Đường Mạt Nhi mở to đôi mắt trong veo, với vẻ tin nổi, nghi ngờ cô ăn cắp thứ gì đó ?
Thật nực !
- Chủ tịch Cố, thứ nhất, lấy bất cứ thứ gì của và thứ hai, nếu cứ khăng khăng rằng ăn cắp thì cũng chẳng đáng là bao. Anh cứ giá trị của món đồ mà cáo buộc ăn cắp, sẽ bồi thường cho và đó sẽ coi là… phí chia tay của chúng .
Phí chia tay?
Chứng kiến thái độ thẳng thắn của cô, Cố Mặc Hàn mím môi, vẻ mặt đầy nguy hiểm.
- Vật mất là vô giá, thứ thể thế bằng tiền. Tôi nghi ngờ vật đó đang ở chỗ cô, sẽ … khám xét .
Khám xét ư?
Đường Mạt Nhi đoán động cơ thực sự của , định làm nhục cô.
Cô mạnh mẽ đẩy và bỏ .
Cô bước hai bước và khi kịp nhận , cổ tay nhỏ nhắn của cô bàn tay to lớn, đặc trưng của nắm lấy và giật mạnh, khiến cô ngã ngửa vòng tay mạnh mẽ của .
- Đường Mạt Nhi, cô định trốn ? Cô khám xét , chăng cô đang cố giữ gìn trinh tiết cho Quân Chu Lâm?
Cố Mặc Hàn liền luồn tay trong áo cô…
Đường Mạt Nhi chống cự quyết liệt, nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m .
- Cố Mặc Hàn, buông , đồ khốn, đừng động !