Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 246: Cắt Cổ Tay Cô Bằng Dao

Cập nhật lúc: 2026-01-16 15:28:32
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Mặc Hàn giơ tay gõ cửa.

Cốc, cốc, cốc.

Anh gõ cửa đều đều.

- Mạt Nhi, mở cửa ngay!

Trong phòng tiếng động nào.

Khuôn mặt điển trai của Cố Mặc Hàn lấm tấm những giọt mưa lạnh, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng của .

- Mạt Nhi, ngoan nào. Mở cửa . Em cánh cửa thể ngăn cản mà.

Bên trong vẫn tiếng động.

Cố Mặc Hàn cau mày, n.g.ự.c căng cứng, Hoắc Bắc Thần vội vàng chạy đến với một chiếc chìa khóa tay.

- Anh Hai, đây là chìa khóa.

Cố Mặc Hàn nhận lấy chìa khóa và vội vàng mở cửa phòng.

Căn phòng tối om, đèn bật. Khi bước , chiếc giường lớn mềm mại dường như trống , dấu hiệu của bất kỳ ai.

Đường Mạt Nhi đang ở ?

Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Cố Mặc Hàn quét khắp căn phòng, cuối cùng dừng ở một góc tối.

Một bóng nhỏ bé đang co ro ở đó.

Tách.

Cố Mặc Hàn bật đèn phòng, chiếu sáng căn phòng. Khoảnh khắc thấy cảnh tượng mắt, đồng t.ử đen của lập tức co .

Mạt Nhi…

Người hầu gái đưa cho cô một chiếc váy trắng sạch sẽ để , nhưng chiếc váy nhuốm đầy máu. Một con d.a.o nhỏ vứt thảm, cổ tay của cô buông thõng vô hồn. Có một vết thương m.á.u cổ tay, dòng m.á.u chảy , nhuộm đỏ tấm thảm.

tự cứa cổ tay bằng dao.

Gập hai đầu gối , khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vùi đầu gối, tạo thành một hình ảnh đáng thương. Mái tóc dài mượt mà xõa xuống che kín khuôn mặt nhỏ bé, cô co ro trong góc, như một phụ nữ cô đơn, bỏ rơi.

Hoắc Bắc Thần sững sờ khi thấy cảnh tượng mắt. Trong khoảnh khắc đó, tim đột nhiên quặn thắt vì đau đớn. Thật sự đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-246-cat-co-tay-co-bang-dao.html.]

Đó là một cảm giác xa lạ, làm gì với chính .

Cố Mặc Hàn chậm rãi bước đến mặt cô, cúi xuống, duỗi một tay ấn vết thương của cô. Máu ấm nhưng cơ thể cô lạnh như băng.

phản ứng gì, một cái giật . Không gì cả.

Cô lạnh cóng, còn chút ấm nào.

Mắt cô đỏ ngầu, cô giống như một con búp bê sứ rơi xuống đất, vỡ nát và vô cảm. Trong giây lát, dám chạm cô.

Duỗi tay , giữ lấy gáy cô và kéo cô lòng.

- Mạt Nhi, Mạt Nhi, chuyện với .

Đường Mạt Nhi quá đau đớn. Chất độc của hoa đậu tình yêu quá mạnh, cô thể chịu đựng nữa.

, cô tìm một con d.a.o nhỏ và rạch cổ tay .

Sau khi thấy m.á.u chảy ào ạt từ cổ tay, ý thức của cô cũng dần mờ và cô còn cảm thấy đau nữa.

Mạt Nhi.

Mạt Nhi.

Ai đang gọi cô ?

Giọng quen quen, trầm ấm và cuốn hút, cô nhớ đầu tiên họ gặp ba năm . Khi đó, cô ngã vòng tay và những lời đầu tiên là— Tôi em.

Khi thực sự nghĩ , nếu như cô đừng làm phiền cái ngày định mệnh đó, cuối cùng cô tìm cách khác để trốn thoát. Như , chuyện kết thúc như thế, và cô đ.á.n.h mất trái tim .

Giá như.

tự làm thương nặng đến .

Đường Mạt Nhi cựa quậy thể lạnh cóng, tất cả giác quan của cô đều chi phối bởi một cảm giác duy nhất, đó là đau đớn.

Hít.

Cô hít một thật sâu trong vòng tay .

Sau khi câu trả lời của cô, Cố Mặc Hàn thở phào nhẹ nhõm, yết hầu chuyển động mạnh mẽ. Khi ôm chặt cô trong vòng tay, nét mặt hiện lên vẻ cau . Tất cả những gì làm là ôm cô thật chặt đến nỗi cô hòa làm một với . Anh trở thành một với cô.

Suốt cả đời, từng sợ hãi là gì. giờ đây, khoảnh khắc , sợ hãi.

Anh sợ mất cô.

Loading...