Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 204: Vì Em Nhất Quyết Muốn Giết Anh, Anh Sẽ Tự Nguyện Hiến Dâng Mạng Sống Cho Em

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:08:45
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lòng Lâm Thi Vũ chùng xuống, nhận sự nghiêm trọng của tình hình. Cô vướng chuyện gì thế ?

- Phó thiếu gia, đang chơi trò gì quái dị ? Trói ? Tiếp theo là gì, đ.á.n.h đập tra tấn ? Anh chắc hẳn ám ảnh bởi việc hãm h.i.ế.p phụ nữ.

Những lời cô lọt tai lời đáp . Phó Thanh Luân dùng cả hai tay giữ lấy vai cô, đẩy cô tường, dùng hình cường tráng của tiến lên, cho cô đường thoát. Một ngón tay cái của cọ đôi môi đỏ mọng của cô và dụ dỗ cô bằng giọng trầm khàn.

- Thi Vũ, mở miệng cho hôn. Anh sẽ hãm h.i.ế.p em .

Khuôn mặt xinh của Lâm Thi Vũ đỏ bừng vì hổ, cô thể cử động giữ chặt cô.

- Phó Thanh Luân, đúng là đồ biến thái, thách đẩy xuống nữa…ưmmm!!

Nắm lấy cơ hội, Phó Thanh Luân nghiêng về phía và thè chiếc lưỡi dài của để mở hàm răng cô, chiếc lưỡi của chinh phục cái miệng nhỏ nhắn của cô như hằng mong .

Cô cảm thấy một cảm giác mát lạnh và trơn trượt trong miệng, kèm theo một mùi hương dễ chịu đến bất ngờ khi Phó Thanh Luân quấn lưỡi quanh lưỡi cô, khiến cô ngỡ ngàng.

Thật… bất ngờ.

ngờ một cảm giác dễ chịu đến trong miệng.

Lâm Thi Vũ cứng trong khi để hôn , cô thích việc trao đổi nước bọt vì lý do vệ sinh. Chỉ những cặp đôi yêu say đắm mới làm điều mất vệ sinh như với nhiều đam mê đến thế. Ngay cả ý nghĩ đó cũng luôn khiến cô rùng và cô ghét cay ghét đắng ý tưởng hôn hít.

Lần , với tay điều chỉnh nhiệt độ nước cao hơn và nước bắt đầu bốc lên trong vòi hoa sen. Lâm Thi Vũ nhắm mắt suốt quá trình và cô chằm chằm, bối rối.

Anh nhắm mắt trong khi hôn cô say đắm, mái tóc ướt rũ xuống che những đường nét điển trai khuôn mặt. Nhìn như , trông giống như một thiếu gia nhà giàu trẻ tuổi.

Cô đột nhiên đầu tránh , cau mày vui.

- Nước bọt của dính đầy miệng .

Đôi môi mềm mại của Phó Thanh Luân vẫn ngừng theo đuổi gò má cô khi cô . Không chịu lùi bước, bàn tay to lớn của luồn mái tóc mượt mà của cô, giữ lấy gáy cô, kéo cô gần và hôn lên môi cô nữa.

- Phó Thanh Luân, bao nhiêu bệnh truyền nhiễm lây lan qua nước bọt ? Anh là một thích hôn hít như , hôn bao nhiêu phụ nữ ? Anh định lây bệnh cho ?

Anh phớt lờ cô, nhẹ nhàng mút lấy môi cô.

- Phó Thanh Luân, định hôn đến bao giờ nữa? Anh là một con quái vật hôn hít ?

Những âm thanh liên tục của đôi môi ướt át chạm khiến cô đỏ mặt, nhưng vẫn dừng .

- Phó Thanh Luân, cổ kẹt . Anh xong ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-204-vi-em-nhat-quyet-muon-giet-anh-anh-se-tu-nguyen-hien-dang-mang-song-cho-em.html.]

Đủ đấy.

Lâm Thi Vũ bắt đầu vùng vẫy và chống cự , cô hôn nữa, nhưng dừng . Vì chênh lệch chiều cao, cô ngẩng đầu lên trong khi hôn cô một cách thô bạo. Tư thế khó chịu khiến cổ và chân cô đau nhức, trong khi đôi môi đỏ mọng sưng húp và tê cứng.

Điều khó chịu nhất là nước bọt trong miệng cô ngày càng nhiều. Cô thậm chí còn ép nuốt một ít. Thật kinh tởm.

- Phó Thanh Luân, cần tiểu!

Cuối cùng, những lời cũng khiến Phó Thanh Luân dừng những nụ hôn điên cuồng của , cô với đôi mắt đỏ ngầu.

- Buông ! Tôi cần tiểu!

Đó là lý do ban đầu khiến cô đến cái địa ngục đáng sợ , gián đoạn khỏi những giấc mơ yên bình của . Đã lâu và cô thể nhịn nữa.

- Đi tiểu . - Giọng khàn đặc.

Đi tiểu… ở đây ư???

Lâm Thi Vũ kinh hãi thốt lên, với vẻ mặt sửng sốt. Chỉ trong vài giây, mặt cô đỏ bừng và cô hét lên.

- … Phó Thanh Luân, là đồ biến thái!

Phó Thanh Luân cô chằm chằm và hét lên.

- Đi tiểu !

“…”

Cơn buồn tiểu của Lâm Thi Vũ biến mất và cô trừng mắt lạnh lùng .

- Phó Thanh Luân, đừng nhảm nữa!

Phó Thanh Luân dùng một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô.

- Anh cho em cơ hội , nếu em trân trọng nó, thì chúng sẽ làm việc khác!

Lâm Thi Vũ sững , nhận ý đồ của và lập tức phản bác.

- Phó Thanh Luân, cho phép hôn . Chẳng là một quý ông ? Sao thể nuốt lời? Nếu dám động , một ngày nào đó, sẽ g.i.ế.c !

Phó Thanh Luân nhướn mày điển trai và bình tĩnh đáp .

- Vì em quyết tâm g.i.ế.c , sẽ tự nguyện hiến cho em.

Loading...