Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1412: Anh Đang Định Làm Tôi Mang Thai Sao?
Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:53:37
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh cửa phòng bật mở, Lục Dạ Minh bước khép cửa lưng. Anh tựa cửa, đưa tay chạm lên khuôn mặt cô.
- Em định giả vờ như chuyện gì xảy ? Em là ai ? Em nghĩ sẽ cứ thế mà bỏ qua cho em ?
Quân Hi Thanh dùng sức đẩy .
- Anh tìm thấy mặt ngọc của ở ?
- Mặt ngọc của em một nhân viên phục vụ tìm thấy ở hành lang quán bar. Mặt ngọc vô cùng quý giá, nên gã nhân viên định đem bán lấy tiền mặt, nhưng bắt quả tang ngay tại trận.
Quân Hi Thanh đầy cảnh giác.
- Thật ? Chỉ đơn giản thôi ư? Dễ dàng thế ?
Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ bình thản, điềm nhiên như , thậm chí chẳng buồn nhướng mày.
- Thì còn thể là chuyện gì khác nữa chứ?
Ừm... Quân Hi Thanh chằm chằm mặt ngọc đang trong tay . Không gì bất thường cả, nó y hệt như chiếc mặt ngọc mà cô đ.á.n.h mất. Để chắc chắn hơn, cô bước ánh đèn, giơ mặt ngọc lên để soi kỹ màu sắc và vân ngọc.
Mặt ngọc gắn bó với cô suốt 23 năm trời, lẽ nào cô thể nhận nó chứ?
Đột nhiên, một bóng cao lớn xuất hiện từ phía , ôm chặt lấy cô từ đằng lưng.
- Có gì mà ngắm nghía mãi thế? Mặt ngọc đó làm thể trai hơn chứ?
Lục Dạ Minh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên mái tóc cô.
- Lục Dạ Minh, buông ! - Quân Hi Thanh vùng vẫy phản kháng.
- Tôi xem kỹ mặt ngọc . Nhỡ đưa cho một cái giả thì ?
Ánh mắt Lục Dạ Minh trở nên thâm trầm.
- Được thôi, em cứ tha hồ mà kiểm tra cho thỏa thích , còn thì sẽ nhận phần thưởng của đây.
Nói đoạn, bế bổng cô lên ném phịch xuống giường.
Quân Hi Thanh cảm nhận lớp chăn lụa mềm mại lưng . Lần , khi cả hai cùng chiếc giường , dùng đủ lời ngon ngọt mới dụ cô chịu xuống. Thế nhưng , chẳng thèm diễn kịch dỗ dành gì nữa, mà cứ thế xông thẳng chiếm lấy cô ngay lập tức.
Đặt chiếc mặt dây chuyền ngọc bích lên giường, cô đưa hai tay áp lồng n.g.ự.c vạm vỡ của , đẩy .
- Lục Dạ Minh, chuẩn b.a.o c.a.o s.u .
Lục Dạ Minh khựng .
Tuy nhiên, cô vẫn kiên quyết, thẳng mắt .
- Lục Dạ Minh, thật đấy. Mau sai chuẩn b.a.o c.a.o s.u . Tôi mang thai.
Lục Dạ Minh quỳ giường, nắm lấy cằm cô khi xuống, khẽ l.i.ế.m đôi môi đang khô nứt của .
- Nếu m.a.n.g t.h.a.i thì cứ sinh đứa bé . Anh sẽ phong nó làm Thái tử.
- Lục Dạ Minh, hiểu gì ? Tôi bảo là m.a.n.g t.h.a.i mà. Nếu chịu chuẩn bao cao su, thì đừng hòng chạm !
Lục Dạ Minh nắm lấy tay cô, ấn mạnh cô xuống giường.
- Anh vẫn đủ rõ ràng ? Thanh Thanh, em sinh con cho .
Nói , cúi xuống, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Đồng t.ử của Quân Hi Thanh co rút . Anh dám đòi cô sinh con cho ?
Cô bắt đầu vùng vẫy, chống cự dữ dội như một kẻ điên.
Người phụ nữ đang quả thực giống như một trái ớt cay nồng, cô ngừng đạp chân hòng đẩy . Lưỡi bỗng nhói đau; hóa cô c.ắ.n .
Cô nhất quyết chịu nhả đầu lưỡi , khiến mùi m.á.u tanh nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa trong thở của cả hai .
Lồng n.g.ự.c Lục Dạ Minh phập phồng dữ dội, đôi mắt trở nên đỏ ngầu vì sự pha trộn giữa d.ụ.c vọng và cơn thịnh nộ. Anh bóp lấy khuôn mặt cô, buộc cô buông .
Khi đôi môi cả hai tách rời, cả hai đều thở hổn hển, còn Quân Hi Thanh thì trừng mắt đầy giận dữ.
- Lục Dạ Minh, vốn căm ghét . Nếu dám khiến mang thai, sẽ còn căm ghét gấp bội!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1412-anh-dang-dinh-lam-toi-mang-thai-sao.html.]
Căm ghét ư?
Lục Dạ Minh cố gắng điều hòa thở; toát một luồng sát khí lạnh lẽo, khẽ mấp máy môi.
- Thôi , nếu em m.a.n.g t.h.a.i con của , thì ngoài vô phụ nữ đang khao khát sinh con cho đấy thôi!
Anh rút điện thoại , thực hiện một cuộc gọi.
- Gửi một hộp b.a.o c.a.o s.u đến phòng .
Chẳng bao lâu , một nữ hầu mang tới một hộp bao cao su, Lục Dạ Minh liền ném nó lên giường.
- Đêm nay, sẽ nghiền nát em!
…
Sáng hôm .
Những tia nắng xuyên qua rèm cửa, hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ rung động cô từ từ mở mắt. Khi định cựa quậy, cô cảm thấy đau nhức rã rời, cứ như thể một chiếc xe tải cán qua ; trong cô chẳng còn chút sức lực nào.
Nhớ những cảnh tượng đêm qua, quả thực chẳng khác nào một con thú hoang, giày vò cô giường và vùi dập cô chút nương tay, suýt chút nữa hủy hoại cô .
Quân Hi Thanh chậm rãi dậy; tấm chăn lụa trượt xuống, để lộ chiếc váy ngủ màu trắng mà cô đang mặc. Mái tóc xõa hờ đôi vai gầy, dáng vẻ cô chút xộc xệch khi cô co gối ôm lấy .
Khi Lục Dạ Minh bước phòng, bắt gặp cảnh tượng . Dù đang trong trạng thái mơ màng, cô vẫn toát lên một vẻ hư ảo đầy mê hoặc, khiến thể nào rời mắt. Anh lặng lẽ ngắm cô vài giây khi bước gần.
- Dậy , xuống ăn sáng nào.
Quân Hi Thanh ngước . Anh đang mặc một chiếc sơ mi trắng - trang phục kinh điển của những gã "sát gái". Anh giày vò cô suốt đêm cho đến tận sáng hôm và chỉ mới chợp mắt vài tiếng đồng hồ, mà trông vẫn tràn đầy năng lượng đến thế.
Hừ. Cô chẳng chuyện với chút nào - mà thực , cô cũng chẳng còn chút sức lực nào để mà nữa. Cô cố gắng tự bước xuống giường, nhưng chỉ riêng hành động thôi cũng khiến cô kiệt sức.
- Em cần bế ? – Anh đột ngột hỏi.
Rõ ràng là tâm trạng đang ; chắc hẳn cảm thấy vô cùng thỏa mãn với những gì diễn đêm qua.
Cố nén nỗi đau thể xác, cô nghiến chặt răng khi bước xuống giường, lướt qua để về phía phòng tắm. Tuy nhiên, khi ngang qua thùng rác, cô bỗng khựng , cử động đều ngưng bặt.
- Mấy cái b.a.o c.a.o s.u chúng dùng đêm qua ?
Đáp cô, Lục Dạ Minh chỉ liếc mắt sang, nhưng hề thốt lên lấy một lời.
Quân Hi Thanh dán chặt mắt , nhấn mạnh từng lời một cách rành rọt.
- Mấy cái b.a.o c.a.o s.u qua sử dụng hết ?
Trong thùng rác chẳng còn cái nào cả; rốt cuộc vứt chúng ?
Lục Dạ Minh khẽ cau mày, tỏ vẻ khó chịu.
- Đêm qua dùng chúng ngay mắt em còn gì? Sao giờ em hỏi?
Quân Hi Thanh lắc đầu. Không - đêm qua cô từng ngất một . Ai mà làm những gì trong thời gian đó chứ?
Anh là một kẻ vô cùng đáng sợ.
Cô chẳng thể tin tưởng dù chỉ một chút nào.
Có lẽ vì nhận thấy gương mặt cô tái nhợt , Lục Dạ Minh mím môi đáp lời cô.
- Người hầu dọn thùng rác .
- Ở ? Ở bãi rác ? Tôi sẽ tìm nó! - Quân Hi Thanh định bỏ .
mới bước hai bước, Lục Dạ Minh nắm chặt lấy cổ tay cô; giọng trầm khàn của vang lên đầy vẻ đe dọa.
- Thanh Thanh, mới sáng sớm tinh mơ, đừng làm loạn nữa. Lát nữa còn cuộc họp đấy.
Quân Hi Thanh bắt đầu cảm nhận những biến đổi bất thường đang diễn trong cơ thể . Cô từng trải qua cảm giác một - hồi ở Thủ đô - và khi đó cô uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp.
Tất nhiên là cô hiểu rõ chuyện gì xảy .
Đêm qua, giở trò.
Chẳng từ ngữ nào thể diễn tả nổi những cảm xúc đang giày vò cô lúc . Quân Hi Thanh vung tay lên, chộp lấy bất cứ thứ gì trong tầm với ném thẳng trán .
- Lục Dạ Minh, rốt cuộc điên hả?! Chẳng từng rằng bao phụ nữ ngoài đều khao khát sinh con cho ? Vậy tại cứ nhất thiết làm cái chuyện với chứ?