Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1408: Gặp Lại Anh

Cập nhật lúc: 2026-05-03 22:58:41
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mới chỉ đầy bao lâu kể từ khi Lục Dạ Minh hạ lệnh trục xuất cô khỏi Quốc gia A. Trong khi đó, đang trong một chiếc xe sang trọng cùng với Mộ Yên Yên.

Một cơn run rẩy chạy dọc trái tim Quân Hi Thanh. Cô khao khát vô cùng xông lên, đá thật mạnh hai cái chiếc xe của , hoặc lao tới cào nát cái khuôn mặt tự mãn, trăng hoa của .

cô chỉ thể mơ mộng hão huyền, bởi xung quanh cô lúc là một toán binh lính thuộc Quân đoàn Cấm vệ Hoàng gia. Chỉ cần cô dám manh động dù chỉ một chút, cô sẽ b.ắ.n tan xác ngay lập tức. Đến khi cô ngước mắt , chiếc xe phóng mất .

Quân Hi Thanh trào dâng nỗi phẫn nộ. Anh đúng. Giờ đây cô chẳng còn là gì cả, trong khi vẫn sừng sững ở vị thế của một kẻ thống trị cao cao tại thượng.

- Cô Quân, xin cô hãy thu xếp hành lý ngay . Sáng mai sẽ đích tới để tiễn cô lên đường.

Sau sự việc hỗn loạn đó, Quân Hi Thanh trở về phòng khách sạn của . Về phần hành lý, cô chẳng bao nhiêu thứ để mà thu xếp cả. Cô từng tưởng tượng rằng sẽ rơi đúng cảnh y hệt như ba năm về : chính đuổi .

Thật uất ức.

Cực kỳ bực bội.

thì ngày mai cô cũng sẽ rời . Kể từ khi hai chia tay, chẳng còn lý do gì để cô tiếp tục lưu Quốc gia A nữa. Cô sẽ tìm kiếm cha ruột của , và bước những bước đầu tiên hướng tới một tương lai tươi sáng hơn.

Quân Hi Thanh nhắm mắt và chìm giấc ngủ.

Sáng hôm , Phan Mân đích tới tiễn Quân Hi Thanh và Băng Băng lên đường.

Quân Hi Thanh chợt nhớ một chuyện. Miếng ngọc bội mà cô vẫn luôn mang theo bên nhỉ?

Cô đưa tay sờ soạng khắp . Miếng ngọc bội chẳng thấy cả.

Tim cô đập thình thịch một cách nặng nề. Cô vẫn luôn đeo miếng ngọc bội bên bất cứ . Tại biến mất chứ? Miếng ngọc bội mối liên hệ mật thiết với thế thực sự của cô.

Giờ cô làm đây?

Miếng ngọc bội mất !

Quân Hi Thanh nhanh chóng trấn tĩnh bản . Cô cẩn thận hồi tưởng xem thể đ.á.n.h rơi miếng ngọc bội .

Ừm… Khi cô tới quán bar, miếng ngọc bội vẫn còn cô.

biến mất khi cô rời khỏi quán bar. Lục Dạ Minh ư?

Hôm qua tại quán bar, cô và chỉ một khoảnh khắc tiếp xúc cơ thể ngắn ngủi. Liệu miếng ngọc bội của cô đang ở ?

Dù cho nữa. Anh là nắm quyền tối cao tại Quốc gia A. Anh thể dễ dàng giúp cô điều tra tung tích của miếng ngọc bội đó.

Quân Hi Thanh toát mồ hôi lạnh. Miếng ngọc bội mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cô. Cô nhất định tìm nó bằng giá.

- Quản gia Phan. - Quân Hi Thanh về phía Phan Mân.

- Vâng, thưa cô Quân.

- Tôi gặp Tổng thống Lục. Ngay bây giờ. Lập tức. Gấp rút!

- Chuyện ... - Phan Mân tỏ vẻ do dự.

- Được , thưa cô Quân. Tôi sẽ gọi điện cho Điện hạ để hỏi xem ngài gặp cô .

...

Trong Cung điện.

Lục Dạ Minh thức trắng cả đêm. Kể từ khi trở về tối qua, vẫn luôn làm việc trong thư phòng cho đến tận lúc .

Đôi mắt khẽ cụp xuống khi tài liệu, kẹp một điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở giữa những ngón tay thon dài. Gạt tàn chật cứng tàn thuốc, và cả thư phòng chìm ngập trong mùi khói t.h.u.ố.c lá nồng nặc.

Vốn dĩ bao giờ là kẻ nghiện t.h.u.ố.c lá nặng.

Thế nhưng lồng n.g.ự.c lúc chất chứa đầy những uất ức, và mượn khói t.h.u.ố.c để xoa dịu tâm trí .

Quân Hi Thanh...

Hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Quân Hi Thanh bỗng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí . Cô với bằng một giọng điệu đầy dứt khoát: “Lục Dạ Minh, thì chúng chia tay !”

Đôi mắt sâu thẳm của đỏ ngầu, khi sự phẫn nộ và giận dữ dâng trào trong lòng. Anh - Lục Dạ Minh - một phụ nữ ruồng bỏ.

Thật là chuyện nực đến mức hoang đường. Với sự giáo d.ụ.c bài bản và phong thái lịch thiệp vốn của một quý ông đối với phụ nữ, từng bao giờ cư xử thiếu nhã nhặn với bất kỳ phụ nữ nào từng quan hệ tình cảm với .

Thế nhưng hôm qua tại quán bar, lệnh cho Phan Mân trục xuất cô khỏi Quốc gia A. Anh thậm chí còn nhắn gửi lời đe dọa, yêu cầu cô tránh xa , nếu sẽ g.i.ế.c cô.

Chẳng lẽ trúng bùa mê t.h.u.ố.c lú nào đó ?

Anh cảm thấy như thể đang rơi trạng thái suy sụp tinh thần trầm trọng.

Cuộc chia tay lẽ chẳng gì đáng bận tâm. Với những điều kiện xuất sắc của , cô gái trẻ khao khát gả cho . Tại hạ thấp đến mức t.h.ả.m hại như ?

Lục Dạ Minh vươn tay, hất bộ tài liệu bàn xuống sàn nhà.

Trái tim quặn thắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1408-gap-lai-anh.html.]

Ba năm , khi Mạt Nhi rời bỏ , từng nếm trải nỗi đau xé lòng. Kể từ khi cô trở về, từng chịu đựng nỗi đau thêm nào nữa.

Thế mà giờ đây, trái tim bỗng nhiên đau nhói.

Lục Dạ Minh ôm lấy ngực, khẽ xoa bóp. Chẳng lẽ cô ả Quân Hi Thanh làm cho phát điên ?

Lục Dạ Minh lấy điện thoại , lướt tìm một liên lạc. Nhìn dãy , nỗi bực dọc trong lòng dần tan biến, nét mặt cũng trở nên dịu dàng hơn.

Anh khẽ vuốt ve dãy màn hình, nhấn nút "Gọi".

ngay lập tức, nhấn nút "Hủy".

Anh dám gọi cho cô.

Anh dám gọi cho cô.

Anh rằng hiện tại cô đang sống . Anh dám làm phiền cô thêm nữa.

Được giọng của cô, đối với , giờ đây trở thành một điều xa xỉ.

Lục Dạ Minh dậy, sừng sững khung cửa sổ kính sát đất. Khi phóng tầm mắt ngắm khung cảnh đất nước A, ánh mắt trôi dạt về một phương xa xăm.

lúc đó, điện thoại của reo lên.

Là Phan Mân gọi đến.

Lục Dạ Minh bắt máy.

- Alo.

- Chủ thượng. - Phan Mân cung kính chào.

- Cô Quân gặp ngài.

gặp ?

Ánh mắt Lục Dạ Minh trở nên vô hồn trong vài giây. Sau đó, khóe môi từ từ cong lên. Anh đang mỉm .

Chỉ trong tích tắc, nỗi đau trong tim bỗng nhiên tan biến. Anh ngước mắt lên, hình ảnh phản chiếu của chính tấm kính cửa sổ. Lục Dạ Minh , rốt cuộc thì mày đang cái gì ?

Khóe môi lập tức duỗi thẳng, gương mặt trở vẻ lạnh lùng và sắc lạnh thường thấy.

- Bảo cô cút . Ta sẽ gặp cô .

lúc đó, một giọng đầy cảm xúc vang lên.

- Lục Dạ Minh!

Giọng cô thật sự sốt ruột. Du dương và êm ái, giọng thật sự đầy mê hoặc.

Những ngón tay của Lục Dạ Minh khẽ run lên một cách vô thức. Anh chợt nhớ cái ngày mà cô tìm giọng của . Anh gạt sang một bên cuộc họp cấp quốc gia và vội vã chạy đến, chỉ để cô gọi tên là "Lục Dạ Minh".

Trước đây, mỗi khi cô gọi tên , cô nhất quyết từ chối.

- Hửm? - Anh đáp một cách vô thức.

- Lục Dạ Minh, chuyện quan trọng với . Tôi gặp ngay bây giờ!

Lục Dạ Minh giữ im lặng vài giây, mới cất lời với giọng điệu nhẹ nhàng.

- Bảo Phan Mân đưa em đến đây. Anh sẽ dành cho em ba phút.

Anh dập máy.

Quân Hi Thanh thấy tiếng tút dài báo hiệu cuộc gọi kết thúc, lòng thầm làu bàu bất mãn. Vị Tổng thống họ Lục quả thực cách giận dỗi.

Quân Hi Thanh theo Phan Mân trong cung điện. Cô bên ngoài, lòng thấp thỏm chờ đợi.

Cánh cửa mở , một bóng cao lớn, đầy vẻ vương giả bước ngoài.

Lục Dạ Minh tắm xong và sang bộ trang phục gồm áo sơ mi đen cùng quần tây đen. Gương mặt tựa tạc tượng, toát lên vẻ thanh tao, lịch lãm đến tột cùng. Đôi mắt hình hạnh nhân sâu thẳm của dừng khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay của cô.

- Nói . Có chuyện gì?

Giọng trầm ấm đầy từ tính của lúc chút ấm nào.

Quân Hi Thanh vội vã chạy về phía .

- Lục Dạ Minh, thấy mặt dây chuyền ngọc bích của ? Sau khi ở bên ngày hôm qua, mặt dây chuyền của bỗng dưng biến mất.

Quân Hi Thanh lo lắng quan sát biểu cảm gương mặt đàn ông , nhưng đổi chỉ thấy nét mặt chợt lạnh băng.

Lục Dạ Minh cô, khẽ nhếch mép , toát lên một vẻ khinh miệt đến tột cùng.

- Quân Hi Thanh, em tìm đến gặp chỉ vì một cái mặt dây chuyền ngọc bích rẻ tiền đó thôi ?

Loading...