Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1402: Chúng Ta Sẽ Kết Hôn, Được Chứ?

Cập nhật lúc: 2026-05-03 07:35:42
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tim Quân Hi Thanh bỗng thắt . Ánh mắt thật dịu dàng và ấm áp; thể dễ dàng lạc lối trong đôi mắt . Cô lấy một cây bút và một tờ giấy, chậm rãi : [Em rời khỏi cung.]

Đôi mắt sâu thẳm hình hạnh nhân của Lục Dạ Minh ánh lên vẻ ôn hòa khi những dòng chữ của cô. Anh khẽ nhướng mày, và bầu khí lãng mạn trong căn phòng bỗng tan biến.

Khẽ nhếch môi, cất giọng trầm thấp.

- Hãy cho một lý do.

[Anh đấy, em đang trúng chú. Nếu cứ ở bên , sẽ luôn đối mặt với hiểm nguy. Đây là quyết định sáng suốt nhất.]

Lục Dạ Minh tấm mạng che mặt của Quân Hi Thanh khẽ nhếch mép .

- Thanh Thanh , em dám tháo tấm mạng che mặt xuống ? Em sợ rằng sẽ đối xử khác biệt với em chỉ vì dung mạo hiện tại của em ?

Lời của sắc bén như dao, lập tức xuyên thấu nỗi bất an và sự do dự đang cuộn trào trong lòng Quân Hi Thanh.

Suy cho cùng, dung mạo của cô hủy hoại .

Đã nhiều tháo tấm mạng che mặt của cô , nhưng cô đều từ chối. Cô thấy gương mặt trong bộ dạng thê t.h.ả.m như lúc .

[Em rời khỏi cung. Chúng thể bên khi chuyện với Viên Minh giải quyết thỏa.]

Đột nhiên, Lục Dạ Minh dậy, dáng thẳng tắp bên giường, một tay đút túi quần. Từ vị trí đó, dễ dàng xuống cô từ cao.

- Quân Hi Thanh , nếu em thì cứ , sẽ ngăn cản . Em nghĩ là loại đàn ông mà em thể tùy tiện vứt bỏ, nhặt lúc nào thì nhặt ?

Anh bước .

"Lục Dạ Minh!"

Quân Hi Thanh vội vã chạy tới, ôm chặt lấy vòng eo rắn chắc của từ phía . Cô áp mặt tấm lưng thẳng tắp của khẽ lắc đầu: "Đừng !"

Không ! Ý của cô như thế!

Lục Dạ Minh dừng bước. Anh nắm chặt lấy đôi cổ tay mảnh khảnh của Quân Hi Thanh mạnh bạo đẩy cô ép sát tường.

"A!"

Lưng cô đập mạnh tường, đau điếng , nước mắt cô bỗng trào nơi khóe mắt. Cô ngước đàn ông đang mặt . Gương mặt tuấn tú của toát lên vẻ tàn độc, ẩn chứa chút gì đó lạnh lùng đầy mỉa mai.

Anh cao lớn đến mức che khuất tầm mắt cô. Khí chất mạnh mẽ tỏa từ thật sự vô cùng áp bức.

Lục Dạ Minh khẽ vuốt ve gương mặt cô.

- Viên Minh bao giờ là vấn đề giữa chúng cả. Cuộc đời làm gì chuyện gì luôn suôn sẻ thuận buồm xuôi gió. Khi gặp vấn đề, em và thể cùng giải quyết. Quân Hi Thanh , vấn đề ở chỗ em tin tưởng . Em cứ mãi rời xa mối quan hệ của chúng .

Đôi mắt Quân Hi Thanh ánh lên vẻ lấp lánh khi cô lên lòng bàn tay : [Lục Dạ Minh, yêu em ?]

Yêu ư?

Anh từng rằng yêu cô.

Ngay cả lời tỏ tình của - dù chân thành đến - cũng chẳng hề chứa đựng từ “yêu”.

Anh là kẻ độc đoán và chuyên quyền, nhưng vô cùng thích cô. Trí tuệ của cô quả thực vô song. Trong mắt , trong mắt chị Mạt Nhi, và trong mắt cả thế giới , cô là phụ nữ duy nhất xứng đôi với .

liệu yêu cô ?

Tình yêu chính là sức mạnh bất khuất nhất đời .

Nếu tình yêu, thì làm thể sự tin tưởng?

Nét mặt Lục Dạ Minh chợt trầm xuống. Anh rụt tay , đôi mắt vẫn giữ vẻ bình thản, tĩnh lặng.

- Thanh Thanh , em tham lam quá đấy. - Anh chậm rãi .

Ồ.

Nghe những lời , Quân Hi Thanh khẽ cụp mắt xuống. Cô cúi mười đầu ngón chân của chính .

Dùng những ngón tay thon dài nâng niu chiếc cằm nhỏ nhắn, tinh tế của cô, Lục Dạ Minh khẽ nheo mắt , cất giọng trầm ấm đầy âu yếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1402-chung-ta-se-ket-hon-duoc-chu.html.]

- Anh từng , thích em và sẵn lòng dành trọn phần đời còn cho em. Anh thể mang đến cho em sự cưng chiều tuyệt vời nhất đời , thậm chí thể hứa với em rằng ngoài em , sẽ bao giờ thêm bất kỳ phụ nữ nào khác nữa. Tất cả những gì , đều thể trao tặng cho em.

- Còn thứ tình yêu mà em đang kiếm tìm... lẽ chúng sẽ . Ngay từ ba năm , mong khả năng cùng với em . giờ đây, em đòi hỏi sự đáp đền, dẫu cho em chẳng hề bỏ chút vốn liếng nào. Phải, từng thốt lên hai tiếng “yêu em” với em bao giờ, và cũng từng hứa hẹn điều đó với em cả. Trước em nào bận tâm; mà giờ đây, khi dốc trọn tâm sức và tình cảm em, em bắt đầu săm soi, đòi hỏi chuyện ?

- Thanh Thanh , em đừng nên quá tham lam. Sự tham lam sẽ khiến con trở nên... thật phiền toái.

Anh hề nhấn mạnh từ “phiền toái”, mà đó thốt một cách hờ hững, dửng dưng. Chẳng cố tình tỏ lạnh lùng, nhưng những lời vẫn khiến cảm thấy lạnh thấu xương.

Sắc hồng gương mặt Quân Hi Thanh dần tan biến, để một vẻ tái nhợt đến t.h.ả.m hại. Phải, cô thực sự quá tham lam .

Trước đây, chỉ rằng nhớ cô... rằng thích cô... rằng cô luôn ngự trị trong trái tim ...

Anh từng một với cô hai tiếng “yêu em”.

rằng, bấy nhiêu thôi là đủ .

Đủ để lay động trái tim cô.

Đủ để khiến cô ở bên .

liệu thực sự là ?

Cô thừa dành tình cảm sâu nặng cho chị Mạt Nhi. Vậy điều gì khiến cô trở nên tham lam đến thế? Cô bắt đầu nhiều hơn, mong đợi nhiều hơn từ tự lúc nào ?

Lục Dạ Minh một nữa nâng khuôn mặt cô lên, ngón tay khẽ vuốt ve làn da mềm mại của cô. Anh áp trán mặt cô, một cử chỉ vô cùng âu yếm.

- Thanh Thanh , đừng đùa giỡn nữa ? Tình yêu… lẽ chúng sẽ thôi. Anh sẽ vì vẻ ngoài hiện tại của em mà khinh rẻ em . Viên Minh cũng chẳng là vấn đề gì cả. Hãy đến bên và ở cạnh .

- Anh sẽ chẳng bao giờ gặp một nào khiến rung động như em nữa . Anh cũng chẳng còn chút thời gian rảnh rỗi nào để lãng phí cho những phụ nữ khác . Hãy cùng sống trọn quãng đời còn như thế nhé. Hãy sinh cho hai đứa con. Anh sẽ là một chồng , một cha . Em sẽ là phụ nữ hạnh phúc nhất đời .

Anh chẳng hề đổi.

Giờ đây, Quân Hi Thanh hiểu rõ. Anh hề đổi chút nào.

Lời tỏ tình của vẫn đầy sức nặng và vô cùng lay động lòng . Nếu cô đừng tham lam thêm chút xíu , nếu cô đừng cứ mãi khao khát tình yêu của , thì cô thực sự cưng chiều suốt phần đời còn và sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn .

giờ đây, cô cũng hiểu một điều - rõ ràng hơn bao giờ hết: vẫn yêu cô.

Anh yêu cô, nhưng cũng chẳng yêu cô.

- Thanh Thanh . - Lục Dạ Minh nắm lấy đôi tay mềm mại của cô, ngón tay khẽ vuốt ve ngón áp út của cô.

- Chúng kết hôn nhé, ?

Kết hôn…

Gả cho .

Cụm từ cứ vang vọng mãi trong lòng Quân Hi Thanh. Cô chậm rãi, nhưng đầy kiên quyết, rút ​​tay về.

Không.

từ chối .

một nữa từ chối .

Lần , Lục Dạ Minh thực sự buông tay cô và lùi một bước.

- Ha. - Tiếng khẽ của giờ đây lạnh lẽo đến thấu xương.

- Quân Hi Thanh , giờ thì hiểu : em quả thực là một kẻ tham lam đến mức khiến phát chán.

Nói , sải bước bỏ , rời khỏi căn phòng mà chẳng thèm ngoái cô dù chỉ một . Anh chẳng còn tâm trí nào để bận tâm nữa.

Không gian quanh tai cô bỗng trở nên tĩnh mịch, tựa như cả thế giới chìm sự lặng lẽ tuyệt đối. Quân Hi Thanh tựa tường, đơn độc một . Cô cảm thấy lạnh buốt, bèn vòng tay ôm chặt lấy chính .

Cô cứ lặng như thế một lúc lâu, mới bước xuống cầu thang.

Dưới lầu đang diễn một buổi yến tiệc nhằm chào đón Lãnh đạo Mộ cùng con gái ông - Mộ Yên Yên.

Quân Hi Thanh lập tức nhận Lục Dạ Minh đang sừng sững giữa muôn vàn ánh đèn rực rỡ. Anh tắm gội xong và đang diện một bộ trang phục mới tinh, gồm áo sơ mi trắng và quần tây đen. Chất liệu vải may thủ công là phẳng phiu, càng làm tôn lên khí chất vương giả đầy uy quyền của .

Loading...