Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1401: Ánh Mắt Dịu Dàng, Ấm Áp Của Anh

Cập nhật lúc: 2026-05-03 06:39:25
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từng tấc gian và mỗi một vật dụng nơi đây đều nhuốm đẫm thở của . Thanh sạch, trong trẻo, chín chắn và đầy uy quyền.

Hàng mi dài khẽ rung động, Quân Hi Thanh cảm thấy nhịp tim bỗng đập nhanh gấp mười . Cô từng... ngủ giường của bao giờ.

Phụ nữ vốn là những sinh vật vô cùng nhạy cảm. Việc ngủ cùng một đàn ông trong phòng khách sạn và ngủ cùng ngay trong chính phòng ngủ riêng tư của là hai chuyện khác biệt.

Chưa kịp suy nghĩ thêm, tầm mắt cô bỗng tối sầm . Lục Dạ Minh lúc đang quỳ giường, ngay phía cô, và xuống cô qua hàng mi khẽ cụp.

Quân Hi Thanh vội vàng bật dậy và cố ngăn .

“Lục Dạ Minh, em đang đến tháng đấy. Đừng giở trò!”

Lục Dạ Minh nắm lấy đôi tay mềm mại của cô và đặt chúng lên chiếc thắt lưng da màu đen quanh eo .

"A!" Quân Hi Thanh cảm thấy như điện giật. Cô lập tức định rụt tay .

- Kiềm chế mấy cái suy nghĩ bẩn thỉu của em . Anh chẳng ý định gây một “cuộc chiến đẫm máu” nào . Em làm bẩn quần của , nên em giúp cởi nó thôi. Anh đang định một chiếc quần mới đây mà. - Lục Dạ Minh nhếch mép , ánh mắt cô lóe lên vẻ tinh quái đầy ma mị.

"..."

Quân Hi Thanh cứng họng. Cô còn sự lựa chọn nào khác ? Cô đành đưa tay , đôi tay nhỏ nhắn giúp tháo khóa thắt lưng. Vì cô đang giường còn đang quỳ đó, nên tầm mắt cô hướng thẳng vùng hạ bộ của .

Nuốt ực.

dám xuống . Chiếc quần tây âu may đo riêng phom dáng chuẩn đến mức ngay cả phần đáy quần cũng nếp nhăn, và hiện rõ sự đầy đặn, nam tính của một đàn ông trưởng thành. Cảm giác thật chút... khiếm nhã.

Quân Hi Thanh chỉ tháo chiếc thắt lưng thật nhanh, nhưng càng sốt ruột, cô càng trở nên luống cuống. Hơn nữa, đây là đầu tiên cô giúp một đàn ông tháo thắt lưng. Vì thiếu kinh nghiệm, cô thậm chí còn chẳng thể mở nổi chiếc khóa thắt lưng đắt tiền .

Rốt cuộc thì mở cái kiểu gì đây?

Quân Hi Thanh liền nhoài về phía để cho rõ hơn. lúc , cánh cửa phòng ngủ bỗng bật mở toang. Phan Mân cất tiếng gọi.

- Chủ thượng, Lãnh đạo Mộ… ôi trời đất ơi!

Phan Mân sững sờ. Cảnh tượng mắt là cái gì thế ?

- Điện hạ. - Băng Băng cũng bước tới.

Phan Mân vội vàng đóng sập cửa .

Bên ngoài căn phòng, Băng Băng cánh cửa đang khép chặt, sang Phan Mân – đang đỏ bừng mặt mũi. Cô nàng đầy vẻ nghi hoặc.

- Có chuyện gì ? Tổng thống Lục và Điện hạ đang làm gì ở trong đó thế?

Phan Mân Băng Băng với vẻ lúng túng.

Sau vài giây do dự, Phan Mân vươn tay ôm lấy eo Băng Băng lén hôn nhẹ lên má cô.

- Ai da, đang làm cái gì thế hả!

Băng Băng trừng mắt Phan Mân, gương mặt ửng hồng vì ngượng giận, bỏ chạy thục mạng.

Bên trong căn phòng.

Quân Hi Thanh hiểu rằng Phan Mân hiểu lầm mất . Gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô trông tựa như một đóa hồng chớm nở; cô vội ném chiếc thắt lưng đang cầm tay sang một bên và định bước xuống giường.

- Em định đấy? - Lục Dạ Minh giữ cô .

Quân Hi Thanh với đôi mắt sáng ngời: “Em giải thích cho Phan Mân hiểu .”

- Giải thích cái gì cơ? Giải thích rằng em hề đang… cho một nụ… - Lục Dạ Minh bỏ lửng câu . Ánh mắt rực lửa của dán chặt đôi môi đỏ mọng của Quân Hi Thanh.

Bật dậy thật nhanh, Quân Hi Thanh lao tới và dùng tay bịt miệng : “Đừng bậy bạ nữa!”

- Ha. - Lục Dạ Minh khẽ . Anh kéo đôi tay mềm mại của cô xuống, nắm chặt lấy chúng khẽ siết nhẹ. Sau đó, nhoài tới, đẩy cô ngã xuống giường và đè chặt lấy cô.

Cơ thể thanh xuân, nữ tính của cô thật thon thả và tỏa hương thơm ngát. Lục Dạ Minh hôn lên mái tóc cô khắp lượt, dẫn bàn tay nhỏ nhắn của cô trượt dần xuống phía

Quân Hi Thanh sững sờ. Cô ngờ rằng nhiều chiêu trò trêu chọc cô đến thế!

Anh vốn là một bậc quân vương uy nghiêm cơ mà. Sao trong đầu chứa những ý nghĩ đen tối như chứ?

Dừng !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1401-anh-mat-diu-dang-am-ap-cua-anh.html.]

Quân Hi Thanh vùng vẫy kịch liệt, cố gắng đẩy xa.

Lục Dạ Minh nhất quyết buông, chỉ tiếp tục gương mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng của cô với vẻ thích thú. Sau đó, khẽ gọi tên cô bằng giọng trầm khàn.

- Thanh Thanh.

Giọng điệu của thấm đẫm sự âu yếm.

Trước lời gọi , trái tim khỏi lỡ nhịp.

Mái tóc mềm mượt trải dài chiếc giường của , Quân Hi Thanh lắc đầu nguầy nguậy: “Không !”

Lục Dạ Minh hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô .

- Anh , nếu một đàn ông cứ mãi kìm nén d.ụ.c vọng, sẽ đổ bệnh đấy. Anh sống như một nhà tu hành suốt mấy tháng nay . Em nỡ lòng nào để ngã bệnh ?

Nói , đặt tay cô lên vùng bụng của .

- Em đ.â.m ngay tại đây. Vết thương mới khép miệng, sẹo vẫn còn mới. Em tự sờ thử xem. Vẫn còn đau lắm đấy.

Ừm… Quân Hi Thanh khẽ vuốt ve vết thương bụng . Quả thực nó lên da non .

Lòng cô bỗng mềm . Cô dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt theo vết sẹo của , trong lòng dâng lên cảm giác tội và xót xa.

Với sự khéo léo đầy bất ngờ, Lục Dạ Minh kéo tấm chăn lụa trùm lên cả hai , nhấn chìm họ màn đêm tĩnh mịch.

Quân Hi Thanh cảm thấy chút bồn chồn. Anh đang từ từ tiến tới, dỗ dành lừa gạt cô. Anh tỏ đầy tinh nghịch, nhưng vẫn toát lên vẻ bá đạo, áp đặt.

Lục Dạ Minh, rốt cuộc đang định làm gì ?

- Thanh Thanh , đừng sợ. Anh chỉ hôn em thôi mà. Anh sẽ làm gì khác .

Thật ?

- Thật đấy.

Một giờ .

Quân Hi Thanh nhận quả thực quá ngây thơ. Cô chẳng khác nào một chú thỏ trắng bé nhỏ suýt con sói xám to lớn nuốt chửng cả . Mồ hôi đầm đìa, những lọn tóc mai mỏng manh bết dính má và trán cô. Anh vẫn đang đè lên cô. Ư! Nặng c.h.ế.t !

Quân Hi Thanh cựa quậy đầy bứt rứt.

Lục Dạ Minh khẽ nhíu mày, đợi cho thở định mới vươn tay vén tấm chăn lụa đang phủ lên cả hai sang một bên.

Luồng khí trong lành ùa , Lục Dạ Minh cúi đang . Gương mặt nhỏ nhắn của cô trông thật đáng thương, ửng đỏ đến mức khó tả thành lời. Trên hàng mi dài cong vút của cô đọng những giọt mồ hôi trong veo tựa pha lê, khiến mà thấy xót xa trong lòng.

Giờ đây, cô nhắm chặt mắt , nhất quyết chịu . Hàng mi cô khẽ run lên đầy thẹn thùng. Chứng kiến ​​cảnh , đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh ánh lên vẻ thích thú. Anh nhẹ nhàng dùng tay vuốt mái tóc cho cô.

- Ngoan lắm, đừng dậy. Anh sẽ phòng tắm lấy khăn lau cho em. - Anh đặt một nụ hôn khích lệ lên gương mặt đang nóng bừng của cô, mới rời khỏi giường.

Quân Hi Thanh thấy tiếng kéo quần lên và thắt dây lưng. là một con thú đội lốt quân t.ử mà!

Dẫu , cô thực sự chẳng dám nhúc nhích chút nào. Trên chiếc bụng nhỏ phẳng lì của cô vẫn còn lưu những dấu vết...

Tiếng bước chân vọng . Lục Dạ Minh về. Anh đặt một chiếc khăn ấm lên bụng cô và giúp cô lau rửa sạch sẽ.

Quân Hi Thanh khẽ chớp chớp hàng mi cuối cùng cũng mở mắt . Cô dậy, vươn tay chỉnh trang bộ quần áo đang xộc xệch , nhưng quên phóng cho một cái lườm cháy mặt.

Lục Dạ Minh cầm một chiếc khăn khác lau tay cho cô. Đôi bàn tay mềm mại, trắng nõn của cô giờ đây đỏ ửng cả lên.

Lục Dạ Minh nở một nụ đầy vẻ ma mãnh.

- Lần , sẽ để đôi tay em vất vả đến thế nữa .

Quân Hi Thanh hừ một tiếng: Ít nhất thì vẫn còn chút lương tâm đấy nhỉ!

- Thế nên em mau chóng khỏe đấy nhé. – Anh thêm.

“...”

Quân Hi Thanh bỗng vươn tay giật phắt chiếc khăn từ tay , ném mạnh thẳng mặt .

Lục Dạ Minh hề né tránh. Chiếc khăn chạm mặt rơi xuống. Ngay cả khi , vẫn tiếp tục cô đầy âu yếm.

Loading...