Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1397: Xông Vào

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:05:46
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ca phẫu thuật thành công, và Lục Dạ Minh đẩy phòng bệnh VIP.

Trong phòng bệnh VIP.

Quân Hi Thanh bên giường bệnh, cúi mắt Lục Dạ Minh – đang mặc bộ đồ bệnh viện kẻ sọc. Gương mặt tuấn tú của tái nhợt, vẫn lấy ý thức. Đôi mắt nhắm nghiền; còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, giờ đây trông hệt như một thiếu gia điển trai xuất từ một gia tộc danh giá.

Quân Hi Thanh vươn ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua lớp râu lún phún gương mặt .

Đó là một cảm giác thật lạ lùng - chút nhói đau, khiến rợn cả da gà.

Lục Dạ Minh... dù trong cảnh nào nữa, vẫn luôn sức mê hoặc lòng đến lạ.

Tiếng bước chân vọng . Phan Mân bước phòng bệnh và cất tiếng chào.

- Cô Quân.

Quân Hi Thanh cầm lấy cây bút, lên tờ giấy: [Hãy chăm sóc cho chủ nhân của thật nhé; xin phép về đây.]

rời ?

Phan Mân vô cùng kinh ngạc.

- Cô Quân , cô định ở để chăm sóc cho chủ nhân ? Tôi tin chắc rằng đầu tiên mà chủ nhân gặp khi tỉnh dậy chính là cô đấy.

Quân Hi Thanh khẽ lắc đầu. Không, cô thể ở .

Làm thể ở chứ?

Cô vẫn còn đang trúng độc, và sự hiện diện của cô lúc vô cùng nguy hiểm đối với . Cô sợ rằng sẽ mất kiểm soát bản vô tình làm tổn thương một nữa.

Không chút do dự, Quân Hi Thanh bước khỏi phòng bệnh.

lúc đó, Bắc Nguyệt Vũ tới nơi.

- Thanh Thanh , con định về ?

Quân Hi Thanh Bắc Nguyệt Vũ với ánh mắt đầy vẻ đau buồn: "Dì , con xin ."

Bắc Nguyệt Vũ nắm lấy tay Quân Hi Thanh.

- Thanh Thanh , con chẳng cần tự dằn vặt bản vì chuyện . Tất cả đều bắt nguồn từ những mối quan hệ phức tạp và những ân oán từ thế hệ , chính những điều đó vô tình kéo tất cả các con vòng xoáy . Con trai là một đàn ông kiên cường; cho dù con đ.â.m nó thêm một nhát nữa thì nó cũng chẳng đời nào chịu c.h.ế.t .

Quân Hi Thanh: "..."

Ha ha... con nào dám chứ! Một như thế là quá đủ cho cả kiếp lẫn kiếp !

- Bệ hạ. - Phan Mân đột ngột cất tiếng chào.

Bắc Nguyệt Vũ ngước mắt lên, nhận Mộ Dung Kiến Thành. Ông sừng sững ở phía , ánh mắt lướt qua Lục Dạ Minh tiên, mới dán chặt lên gương mặt bà.

Ánh đèn mờ ảo dọc hành lang chiếu lên khuôn mặt Mộ Dung Kiến Thành. Biểu cảm của ông vô cùng nghiêm nghị, nhưng bà chẳng thể nào đoán định chính xác cảm xúc trong lòng ông.

Ánh mắt hai chạm , và lo lắng nhất lúc chính là Phan Mân. Hắn sợ rằng Mộ Dung Kiến Thành sẽ tay đối phó với Bắc Nguyệt Vũ, bởi lẽ ông truy tìm bà suốt bao năm qua.

Ba năm , Bắc Nguyệt Vũ thậm chí còn hạ t.h.u.ố.c Mộ Dung Kiến Thành, chỉ để một bức thư ly hôn và bỏ biệt tích.

Giờ đây, Chủ thượng vẫn tỉnh . Phan Mân nên tuân theo mệnh lệnh của ai nếu như hai họ thực sự xảy xung đột.

Thế nhưng, chẳng chuyện gì xảy cả.

Mộ Dung Kiến Thành chỉ lướt qua Bắc Nguyệt Vũ bằng một ánh mắt lạnh nhạt, vô cảm, xoay bỏ . Sững sờ tình huống đó, Phan Mân phản ứng . Rốt cuộc thì hành động đó của ông mang ý nghĩa gì đây?

Bắc Nguyệt Vũ chỉ lặng lẽ dõi theo bóng Mộ Dung Kiến Thành khuất dần. Ông cũng chỉ là chồng cũ của bà mà thôi; lẽ dĩ nhiên, giữa hai họ chẳng còn gì để với nữa.

- Thanh Thanh , cũng về đây. Chúng cùng nhé.

Ngay đó, Bắc Nguyệt Vũ và Quân Hi Thanh bước khỏi thang máy, ngang qua sảnh bệnh viện.

Quân Hi Thanh ngẩng đầu lên và chợt nhận một bóng dáng quen thuộc.

Cô khẽ kéo nhẹ tay áo Bắc Nguyệt Vũ: “Dì ơi, kìa.”

Khi Bắc Nguyệt Vũ ngước mắt theo, bà thấy đó chính là Mộ Dung Kiến Thành. Ông ngay bên cạnh cánh cửa , toát lên một khí chất vương giả đầy uy quyền.

Ông khoác chiếc áo măng tô đen cắt may riêng, bên trong là áo sơ mi trắng cùng quần tây đen, và cổ tay ông là chiếc đồng hồ hạng sang phiên bản giới hạn. Dù ở bất cứ , ông cũng luôn trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Là một đàn ông trưởng thành ở độ tuổi tứ tuần, ông hội tụ đủ cả trí tuệ, quyền lực, tiền tài và địa vị - tất cả đều gọn trong tay ông. Dù là những thiếu nữ đôi mươi ngây thơ, những phụ nữ lập gia đình đầy quyến rũ và mặn mà, tất cả đều sẽ xiêu lòng sức hút của ông.

Có một đang ngay mặt Mộ Dung Kiến Thành. Đó là một cô gái, trông chừng đầy hai mươi tuổi; cô diện một chiếc váy trắng, vẻ ngoài trẻ trung và xinh . Cô gái khẽ đỏ mặt, ánh mắt Mộ Dung Kiến Thành tràn đầy vẻ si mê. Cô rụt rè đưa cho ông một chiếc túi giấy.

Rõ ràng đó là một món quà dành tặng Mộ Dung Kiến Thành.

Mộ Dung Kiến Thành chẳng hề biểu lộ cảm xúc gì. Ông chỉ liếc cô gái một cách hờ hững lưng bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1397-xong-vao.html.]

Vẻ mặt lộ rõ ​​nỗi tổn thương, cô gái vội đưa tay che miệng, bật nức nở chạy vụt .

- Chậc chậc. - Bắc Nguyệt Vũ bĩu môi.

- Anh vẫn y như ngày nào, đúng là một khúc gỗ chẳng hiểu sự đời.

Quân Hi Thanh lên lòng bàn tay Bắc Nguyệt Vũ: [Ông vốn dĩ chẳng bao giờ vây quanh bởi đàn bà con gái.]

Bắc Nguyệt Vũ nhướng mày, Quân Hi Thanh với vẻ mặt đầy tinh nghịch.

- Nếu chẳng vây quanh bởi đàn bà con gái, thì chẳng là thái giám ?

Quân Hi Thanh lập tức thẳng lưng, nghiêm chỉnh . Cô thề rằng tuyệt đối hề bất cứ lời nào ám chỉ Đức Vua là thái giám cả!

Bắc Nguyệt Vũ lưu tại Phòng A Kiều, mà đó chọn nghỉ tại một khách sạn 7 . Quân Hi Thanh cũng theo bà.

Đêm xuống.

Bắc Nguyệt Vũ tắm rửa sạch sẽ khoác lên chiếc váy ngủ lụa màu đen. Bà cầm điện thoại lên, định gửi một tin nhắn cho Quân Hi Thanh.

Mãi đến lúc đó, bà mới chợt nhận hề điện thoại của Quân Hi Thanh.

Bắc Nguyệt Vũ là từng trải và giỏi . Quân Hi Thanh thông minh, sắc sảo, nhưng đồng thời cũng vô cùng dịu dàng. Quân Hi Thanh và con trai bà - Lục Dạ Minh - quả thực là một cặp trời sinh.

Trên thực tế, bà sớm coi Quân Hi Thanh là cô con dâu tương lai của . Cớ thể lưu điện thoại của cô con dâu tương lai chứ?

Thật là một sự sơ suất đáng trách.

Bắc Nguyệt Vũ mở cửa phòng, bước dọc theo hành lang để tìm Quân Hi Thanh.

Số “8066”

, đó chính là phòng của Thanh Thanh.

Bắc Nguyệt Vũ gõ cửa và nhận thấy cánh cửa hề khép kín.

Tại Thanh Thanh đóng cửa nhỉ?

Bắc Nguyệt Vũ bước trong phòng. Trong căn phòng Tổng thống sang trọng chẳng bóng nào cả. Bà thấy tiếng nước chảy vọng từ phòng tắm; vẻ như Thanh Thanh đang tắm.

Bắc Nguyệt Vũ bước về phía phòng tắm.

lúc bà bước tới nơi, cánh cửa phòng tắm bỗng bật mở. Một bàn tay thò , và nhanh như chớp, bà kéo tuột bên trong.

Bất chợt, bà đẩy mạnh áp sát bức tường ốp gạch, và một gương mặt tuấn tú hiện ngay mắt bà.

Mộ Dung Kiến Thành.

Bắc Nguyệt Vũ sững sờ.

- Sao ?

Vừa thấy bà, vẻ mặt đầy sát khí của Mộ Dung Kiến Thành lập tức tan biến. Ông mím môi, đáp lời.

- Tôi đang tự hỏi kẻ trộm lén lút là ai, hóa chính là em. Tại em ở trong phòng của ?

Phòng của ư?

Bắc Nguyệt Vũ chợt nhận nhầm phòng. Chẳng lẽ là phòng 8606 mới đúng ?

Mộ Dung Kiến Thành buông bà xoay .

Bắc Nguyệt Vũ ông. Ông mới tắm xong, cơ thể còn ướt đẫm, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang vòng eo săn chắc.

Ánh mắt bà vô thức lướt dọc theo cơ thể ông. Dù là một đàn ông trung niên ở độ tuổi tứ tuần, vóc dáng của ông vẫn hảo chẳng kém gì gương mặt điển trai ; dường như thời gian chẳng hề để dấu vết lão hóa nào ông.

Cơ bắp ông săn chắc, lộ rõ ​​cơ bụng sáu múi cùng vòng eo thon gọn; cơ thể ông lấp lánh những giọt nước, và vẻ ngoài đầy quyến rũ thực sự thể khiến bất cứ ai cũng đỏ mặt ngượng ngùng.

Nhận thấy ánh mắt của bà, Mộ Dung Kiến Thành mặt , liếc bà một cái.

- Em ngắm nghía đủ ?

Bắc Nguyệt Vũ khẽ nhếch khóe môi.

- Mộ Dung Kiến Thành , tuy chính chủ động đề nghị ly hôn, nhưng dù chúng cũng từng là vợ chồng. Chẳng lẽ phép ghé qua thăm hỏi, hàn huyên với đôi chút ?

Mộ Dung Kiến Thành khẩy một tiếng.

- Chúng từng là vợ chồng ư? Vậy thì bất cứ khi nào rảnh rỗi, cũng thể tìm đến để ngủ cùng em ?

"..."

Bắc Nguyệt Vũ chớp chớp đôi mắt đầy vẻ lẳng lơ, quyến rũ.

- Mộ Dung Kiến Thành , quả thực là... hư hỏng quá đấy.

Loading...