Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1396: Một Ngày Nào Đó, Em Sẽ Thuộc Về Anh
Cập nhật lúc: 2026-05-02 04:41:36
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Hi Thanh ngây dại, tựa như cô tỉnh giấc từ một cơn ác mộng.
Có một giọng văng vẳng ngay bên tai cô: "G.i.ế.c Lục Dạ Minh ! G.i.ế.c ngay lập tức!"
Cô làm gì ?
Cô thể kiểm soát chính .
Gục xuống t.h.ả.m cỏ lạnh lẽo, cô ôm lấy cái đầu đang đau nhức như búa bổ.
lúc , một đôi giày da bóng loáng xuất hiện trong tầm mắt đang cúi thấp của cô. Quân Hi Thanh sững , chậm rãi ngước mắt lên, bắt gặp hình ảnh chiếc quần tây phẳng phiu cùng chiếc thắt lưng da đen thắt ngang vòng eo thon gọn. Ánh mắt cô tiếp tục di chuyển lên phía ...
Chiếc áo sơ mi của đẫm máu.
Quân Hi Thanh chậm rãi chống tay bò dậy, vươn tay ấn chặt lên vết thương của để cầm máu.
Xin ...
Em xin nhiều lắm...
Ngay lúc đó, một bàn tay to lớn chạm lên khuôn mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại ẩn lớp khăn che mặt mỏng manh.
Hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ run lên khi cô ngước mắt .
Cô chạm ánh mắt sâu thẳm của .
Khuôn mặt tuấn tú của cúi xuống cô; cô thể biểu cảm gương mặt , nhưng cảm nhận rõ sự dịu dàng trong ánh mắt .
Có đau ?
Cô mang theo bút, quên mất rằng thể lên lòng bàn tay , nên chỉ bằng đôi mắt sáng ngời, long lanh ngấn nước.
Có đau ?
Vừa vuốt ve khuôn mặt cô, Lục Dạ Minh nở một nụ nhạt; giọng khàn đặc khi cất lời.
- Em hận đến mức nào mà đ.â.m chuẩn xác và sâu đến thế?
Quân Hi Thanh chực trào nước mắt.
- đừng lo, đau .
Anh là đau.
Đồ dối... Quân Hi Thanh , bỗng mỉm qua những giọt nước mắt.
Lục Dạ Minh nhẹ nhàng ôm cô lòng, vuốt ve mái tóc mềm mượt của cô.
- Không , chuyện cả .
Làm mà chứ?
Anh vẫn đang chảy máu. Máu tuôn quá nhiều.
Vùi khuôn mặt nhỏ nhắn lồng n.g.ự.c , Quân Hi Thanh để mặc những giọt nước mắt tuôn rơi. …
Bắc Nguyệt Vũ ở đây.
Lúc , bà dùng đôi mắt tuyệt của về phía Viên Minh và cất lời.
- Viên Minh, đến đây, nên hãy đưa t.h.u.ố.c giải cho Thanh Thanh , chứ?
Viên Minh ngây bà chằm chằm. Bà đang mỉm với ông.
Bắc Nguyệt Vũ vốn là tấm lòng thuần khiết, dám yêu dám hận một cách phóng khoáng. Bà là một phụ nữ thanh nhã, dẫu bao năm qua chịu nhiều tổn thương trong chuyện tình cảm. Dù vẻ ngoài trông vẻ hiền dịu, nhưng trong đôi mắt bà luôn ẩn chứa một nỗi buồn man mác.
Dẫu , bà vẫn toát lên vẻ rực rỡ đầy mê hoặc. Dù bao năm tháng trôi qua, bà vẫn xinh và quyến rũ hệt như thuở còn xuân sắc. Bất kỳ đàn ông nào đời cũng sẵn lòng làm theo lời bà sai bảo, chỉ cần bà nở một nụ với họ.
Chẳng gì đáng ngạc nhiên khi Viên Minh cũng là một trong những kẻ đó.
- Được thôi, Nguyệt Vũ . Anh sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cho cô , nếu em chịu về bên . - Viên Minh bước tới, nắm lấy bàn tay của Bắc Nguyệt Vũ.
Ánh mắt Bắc Nguyệt Vũ trở nên lạnh lẽo tựa băng, một con d.a.o nhỏ bất ngờ xuất hiện tay bà, và bà lập tức vung d.a.o đ.â.m về phía Viên Minh.
Viên Minh vội vàng né tránh.
Lập tức chuyển sang vẻ mặt tươi , Bắc Nguyệt Vũ chống một tay lên hông, cất giọng trách mắng ông.
- Anh lấy cái gan mà dám mơ tưởng chiếm hữu , khi tay sát hại bao nhiêu suốt những năm qua hả? Anh tưởng chính cướp đứa con trai của ? Điều duy nhất làm lúc là đ.â.m cho ngàn nhát, khiến thủng lỗ chỗ khắp !
Đáp bà chỉ là một lặng im lìm.
Viên Minh trừng mắt bà đầy kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lấy vẻ bình tĩnh; ánh mắt ông thậm chí còn sáng rực lên hơn . Nếu vì lẽ đó, thì làm ông thể si mê Bắc Nguyệt Vũ suốt bao nhiêu năm trời như chứ?
Rồi ông cất tiếng sảng khoái.
- Nguyệt Vũ , từng với em từ hai mươi năm : sớm muộn gì em cũng sẽ thuộc về thôi! Chỉ cần em chịu theo , sẽ tha cho cô con dâu của em. Em thấy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1396-mot-ngay-nao-do-em-se-thuoc-ve-anh.html.]
Bắc Nguyệt Vũ khẽ nhướng đôi lông mày thanh tú lên, đáp lời.
- Anh rõ rằng chuyện là vì con dâu của còn gì. Vậy chẳng việc bảo vệ con bé chính là bổn phận của con trai ? Tại chuyện đó trở thành vấn đề của chứ? Nếu nó dám bán chính ruột của chỉ để bảo vệ vợ, thì nó đúng là một kẻ vô dụng, một thứ rác rưởi!
Viên Minh c.h.ế.t lặng.
Lục Dạ Minh cũng chẳng thốt nên lời.
Quân Hi Thanh cũng chỉ trố mắt .
Sắc mặt Viên Minh trở nên khó coi. Ông chờ đợi suốt bao năm trời để Bắc Nguyệt Vũ xuất hiện, và tuyệt đối sẽ để cơ hội vuột khỏi tay . Dù thế nào nữa, ông cũng đoạt bà.
- Nguyệt Vũ , xem chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc dùng vũ lực đưa em trở về ! - Viên Minh lao thẳng về phía bà.
Thấy tình thế bất lợi, Bắc Nguyệt Vũ đành nhận thua và bỏ chạy. Viên Minh rút một sợi xích sắt ném mạnh về phía bà.
lúc sợi xích sắp quấn chặt lấy Bắc Nguyệt Vũ, một bàn tay to lớn bất ngờ vươn và tóm gọn lấy nó.
…
Viên Minh cảm nhận một luồng khí thế mạnh mẽ ập tới chèn ép, khiến ông bước lùi hai bước mới thể vững .
Khi ngẩng đầu lên , ông thấy sợi xích sắt đang gọn trong tay một bóng cao lớn, đầy uy dũng.
Mộ Dung Kiến Thành.
Người đàn ông sừng sững trong chiếc áo khoác đen; những năm tháng nắm giữ quyền lực luyện nên ánh mắt sắc lạnh, đầy sát khí của ông. So với thuở còn trai trẻ, đàn ông ở tuổi tứ tuần trông càng thêm uy nghi và lẫm liệt.
Ánh mắt lạnh lẽo của Mộ Dung Kiến Thành dừng Viên Minh, ông cất lời.
- Viên Minh, ngần năm, vẫn còn tơ tưởng đến chị dâu của ?
Mộ Dung Kiến Thành vung mạnh sợi xích, quật ngược trở phía ông với tất cả sức lực.
Viên Minh kịp né tránh, sợi xích đập thẳng mặt ông .
Rầm!
Một vết hằn đỏ ửng hiện lên khuôn mặt ông , khiến ông loạng choạng lùi về phía .
Trông ông lúc thật t.h.ả.m hại.
Viên Minh cảm thấy vô cùng nhục nhã. Ông bao giờ là đối thủ của Mộ Dung Kiến Thành.
Hồi , Mộ Dung Kiến Thành chỉ chẳng mảy may hứng thú với nữ sắc, mà còn sở hữu võ nghệ cao cường. Mỗi khi ông xuất hiện, đều ngước ngưỡng vọng; trong mắt tất cả , ông chính là ngôi sáng chói nhất.
Ông từng danh tiếng lẫy lừng ngang ngửa Mộ Dung Kiến Thành, hai cũng từng kết nghĩa , nhưng ông bao giờ thể sánh kịp với ông .
Cay đắng hơn nữa là ông đem lòng yêu Bắc Nguyệt Vũ, nhưng bà gặp yêu Mộ Dung Kiến Thành ngay từ cái đầu tiên, nghiệt ngã dập tắt mối tình đơn phương của ông. Mọi nỗi phẫn nộ và căm hận trong lòng ông bỗng vỡ òa tuôn trào.
Làm ông thể chấp nhận chuyện đây?
Viên Minh ngẩng đầu về phía Mộ Dung Kiến Thành. Suốt thời gian đó, ông vẫn đó một cách điềm tĩnh, toát lên khí chất uy nghi của một bậc đế vương.
Khí chất của ông khác biệt so với Lục Dạ Minh – chỉ mới đăng cơ khi bước sang nửa đời . Mộ Dung Kiến Thành lớn lên trong cung cấm, nuôi dạy và rèn giũa để trở thành kế vị chính thống ngay từ thuở ấu thơ.
lúc , vài chiếc xe chống đạn lao tới và dừng . Phan Mân dẫn theo thuộc hạ của , vội vã chạy đến nơi.
Viên Minh đưa mắt về phía Bắc Nguyệt Vũ một thoáng, xoay bỏ chạy.
…
Giờ đây khi kẻ ác bỏ , Bắc Nguyệt Vũ vội lướt qua Mộ Dung Kiến Thành, chạy đến bên Lục Dạ Minh và cất tiếng.
- Con trai, nếu c.h.ế.t thì mau lên tiếng . Đừng làm lo lắng.
Lục Dạ Minh - rõ ràng vẫn còn sống sờ sờ – nhất thời chỉ câm nín.
Phan Mân bước tới, cung kính bên cạnh Mộ Dung Kiến Thành và hành lễ.
- Bệ hạ.
Mộ Dung Kiến Thành đưa mắt về phía Bắc Nguyệt Vũ.
- Lập tức đưa Dạ Minh đến bệnh viện ngay.
- Tuân lệnh.
…
Tại bệnh viện.
Lục Dạ Minh đẩy phòng phẫu thuật, trong khi ngọn đèn báo hiệu bên ngoài chuyển sang màu đỏ chói mắt. Cùng lúc đó, Quân Hi Thanh hàng ghế chờ bên ngoài, đôi mắt và chóp mũi cô đỏ hoe vì quá nhiều.
Tất cả là của cô.
Nếu bất trắc gì xảy đến với Lục Dạ Minh, cô sẽ c.h.ế.t chìm trong nỗi day dứt và ân hận khôn nguôi. Nếu , làm cô thể đủ can đảm để tiếp tục sống cõi đời nữa đây?