Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1393: Em Đang Đùa Với Anh Đấy À?

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:58:10
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Hi Thanh, sẽ "làm" em ngay tại đây!

Chẳng hiểu , Quân Hi Thanh bao giờ ngờ rằng Lục Dạ Minh - vốn dĩ luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị - thể thốt những lời thô tục đến thế.

Lục Dạ Minh tháo thắt lưng .

Lần , thật.

Hôm nay, cô thực sự chọc giận . Thế nhưng, Quân Hi Thanh chẳng làm chuyện "mờ ám" với ngay tại nơi . Cô vội vàng vòng tay ôm lấy cổ , c.ắ.n mạnh yết hầu .

Lục Dạ Minh loạng choạng. Lần đầu tiên trong đời, đôi chân cường tráng của run lên bần bật. Anh siết chặt vòng eo thon thả của cô, ép chặt cô tường.

Xoạt! Quân Hi Thanh chớp lấy cơ hội, bật vòi hoa sen lên, khiến dòng nước b.ắ.n tung tóe, ướt sũng cả hai . Nghe thấy tiếng nước chảy, Mộ Diên Phong đoán rằng cô đang tắm, nên vội vã rời .

Khi mối nguy cận kề giải quyết, Quân Hi Thanh mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ngước mắt lên , bắt gặp ánh mắt đỏ ngầu, đầy vẻ trừng trừng của Lục Dạ Minh đang chĩa về phía .

Đứng ánh sáng chiều tà, đường nét góc cạnh gương mặt hiện lên rực rỡ một vẻ đầy mê hoặc. Khoác chiếc sơ mi trắng cùng quần tây đen, vị Tây Công tước - nắm quyền thống trị thế giới từ năm mười tám tuổi - hiện lên thật lẫm liệt và uy nghi. Chỉ cần một cái liếc mắt từ đôi mắt sâu thẳm, đen thẫm cũng đủ khiến bất kỳ phụ nữ nào run rẩy và tê dại cả .

Một vòng dấu răng li ti hằn sâu quanh yết hầu - nơi cô c.ắ.n một cách đầy buông thả. Vết c.ắ.n trông thật mờ ám, khiến bất cứ ai cũng đỏ mặt ngượng ngùng.

Rốt cuộc thì cô học cái chiêu trò tinh nghịch ?

Quân Hi Thanh vươn tay ôm lấy cổ , chu đôi môi đỏ mọng lên, thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên vòng dấu răng .

Đôi mắt đỏ rực như m.á.u của Lục Dạ Minh khẽ chuyển động. Anh hiểu rằng cô chỉ đang cố gắng xoa dịu cơn giận của mà thôi. Cô là một cô gái thông minh, và cô chẳng hề chọc cho nổi đóa thêm nữa.

Anh siết chặt vòng eo mềm mại của cô, cứ như thể bóp cô gãy làm đôi .

- Dừng mấy trò vặt vãnh đó . Đừng tưởng chỉ cần l.i.ế.m láp như một chú mèo con là thể xoa dịu chuyện. Từ đến nay, là kẻ dễ dỗ dành đến thế?

Giọng trầm khàn.

Quân Hi Thanh đang thích thú lắm. Cơ bắp căng cứng, rắn chắc. Ngay cả những đường gân xanh đôi tay đang ôm lấy eo cô cũng đang đập thình thịch.

Đây là đầu tiên cô chứng kiến ​​Lục Dạ Minh rơi trạng thái kích động đến nhường .

Hừm... Quả nhiên vị Mai tiểu thư nghề.

thể tưởng tượng nổi Bắc Nguyệt Vũ - vị phu nhân cai quản A Kiều Phòng - còn lợi hại đến mức nào nữa. Thảo nào Bắc Nguyệt Vũ thể cướp Mộ Dung Kiến Thành từ tay Đông Phương Uyển Thanh.

Quân Hi Thanh đưa đôi mắt long lanh Lục Dạ Minh. Cô dùng ngón tay vẽ lên n.g.ự.c hai chữ: “Ghen ”.

Ghen ư?

Hừ một tiếng khinh khỉnh, Lục Dạ Minh nheo đôi mắt đỏ ngầu , cô đầy vẻ khinh miệt.

- Trong suốt cuộc đời , bao giờ ghen là gì cả.

Ồ.

Hừm. Quân Hi Thanh giả vờ đẩy , làm như định tìm Mộ Diên Phong.

- Quân Hi Thanh, em mà dám bước xem! - Lục Dạ Minh lập tức kéo cô trở lòng.

Hì hì.

Quân Hi Thanh nhếch mày, mỉm . Nụ của cô tinh nghịch, đắc ý, phảng phất chút trêu chọc, mờ ám và cả sự âu yếm.

thể cất lời, nhưng ánh mắt cô truyền tải trọn vẹn điều cô .

Nhìn thấy biểu cảm của cô, Lục Dạ Minh cảm thấy một luồng cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Anh cau mày, cố kìm nén nỗi bực dọc đang dâng trào trong lòng.

Đây là đầu tiên trong đời cảm thấy mất kiểm soát đến thế. Anh thích việc cô ở bên những đàn ông khác. Thậm chí, còn căm ghét cái ý nghĩ rằng kẻ khác đang thèm cô.

Trong suốt hai mươi sáu năm gắn bó với Mạt Nhi, từng hiểu ý nghĩa thực sự của từ “ghen”.

đó chính là cách mà sự ghen tuông tác động lên hầu hết đàn ông. Họ thể nào dung thứ cho việc những kẻ khác dám vấy bẩn phụ nữ của chính .

Thôi , thì ghen đấy. Ghen thì nào?

Lục Dạ Minh vươn một ngón tay thon dài, khẽ gõ nhẹ lên chiếc mũi thanh tú của cô.

- Từ nay về , em phép chọc giận nữa.

Nếu đây chính là cảm giác ghen tuông, thì chẳng hề thích thú chút nào.

Ồ.

Quân Hi Thanh ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên; ánh đèn, làn da cô trông thật trắng ngần và mịn màng tựa như lòng trắng trứng, khiến chỉ c.ắ.n thử một miếng.

Lục Dạ Minh nắm lấy đôi tay mềm mại của cô, đặt lên chiếc thắt lưng da màu đen của .

- Giúp thắt nó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1393-em-dang-dua-voi-anh-day-a.html.]

Trước đó tháo thắt lưng , để lộ một chút nội y bên trong. Hừm... màu đen.

Quân Hi Thanh vội vàng rụt tay .

- Không chịu ? Vậy là em làm chuyện đó với ?

Nghe , Quân Hi Thanh đành chịu thua, vội vàng giúp thắt thắt lưng.

Vì sợ chạm những chỗ nhạy cảm, Quân Hi Thanh thắt chiếc thắt lưng một cách vô cùng tỉ mỉ, cẩn trọng. Gương mặt cô dần ửng đỏ. Đây là một đàn ông mà thậm chí còn chẳng dám quá lâu.

Sao da dẻ đến thế nhỉ? Mịn màng, tinh tế và trong suốt tựa pha lê. Trông cứ như một nụ hồng non chớm nở .

Trước ánh mắt săm soi đầy tò mò của cô, Lục Dạ Minh cảm thấy cổ họng như khô khốc . Anh l.i.ế.m đôi môi khô nẻ, cất giọng khàn khàn hỏi.

- Rốt cuộc bao giờ em mới chịu làm chuyện đó với đây?

Tay Quân Hi Thanh run lên. Cái gã rốt cuộc làm thế nhỉ? Lúc nào cũng chỉ chực chờ chiếm đoạt cô.

- Lần cuối chúng ân ái là khi vẫn còn ở tại Thủ Đô. Đã lâu lắm kể từ cuối chạm em. - Anh tiếp lời.

Quân Hi Thanh thắt thắt lưng, với vẻ nghiêm nghị: “Nghiêm túc chút .”

Anh mà nghiêm túc ?

Lục Dạ Minh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

- Được , giờ em thể cho đấy. Rốt cuộc xảy chuyện gì trong buổi đấu giá khi nãy? Phải chăng em hối hận và còn ở bên nữa?

Nuốt ngược tiếng thở dài trong, Quân Hi Thanh khẽ chớp hàng mi dài, dùng ngón tay lên lòng bàn tay những dòng chữ: “Em cần thêm chút thời gian nữa.”

- Ý em là ? - Giọng điệu của Lục Dạ Minh bỗng trở nên lạnh băng.

“Anh hãy về . Chúng cần xa một thời gian…”

Quân Hi Thanh vẫn kịp xong câu đó. Anh nắm chặt lấy cổ tay mảnh mai của cô, lạnh lùng cất tiếng.

- Quân Hi Thanh, em đang đùa giỡn với đấy ?

Quân Hi Thanh lắc đầu. Cô giải thích cho hiểu. Cô hề ý đó. Thật sự là hề chút nào. Thế nên cô rụt tay , nắm lấy tay , định mở bàn tay để tiếp những lời .

Lục Dạ Minh siết chặt những ngón tay thon dài của , nhất quyết cho cô .

- Quân Hi Thanh, chỉ cần duy nhất một câu trả lời từ em thôi. Giờ sẽ trở về, em cùng ?

Đi cùng ?

thể.

Nếu cô đoán sai, thì Viên Minh yểm một loại bùa chú lên cô.

Viên Minh vốn si mê Bắc Nguyệt Vũ đến mức điên cuồng, chính vì thế ông căm ghét Lục Dạ Minh - con trai của Bắc Nguyệt Vũ và Mộ Dung Kiến Thành.

Rõ ràng là Viên Minh cố tình nhắm Lục Dạ Minh. Ông lợi dụng cô để tay sát hại Lục Dạ Minh.

Chỉ cần cô còn ở bên cạnh Lục Dạ Minh, tính mạng của sẽ luôn đe dọa.

Quân Hi Thanh chầm chậm lắc đầu.

từ chối .

Lục Dạ Minh buông tay cô với vẻ cam chịu. Anh khẽ một nụ đầy chua chát, xoay bước .

Bên ngoài cánh cửa.

Lục Dạ Minh bước dọc theo hành lang, cất tiếng dặn dò Phan Mân.

- Kể từ giờ phút , hãy giám sát Quân Hi Thanh thật chặt.

- Điện hạ, xảy chuyện gì ?

Đôi mắt sâu thẳm, dáng hạnh của Lục Dạ Minh dường như đang cuộn trào cảm xúc; thế nhưng, khi kỹ , chúng trở nên tĩnh lặng như thường.

- Đến lúc , chúng sẽ thôi.

Một giờ .

Phan Mân vội vã chạy tới.

- Điện hạ, tin . Cô Quân mất tích. Cô Viên Minh dẫn lên xe.

Một tia u tối thoáng lướt qua đôi mắt Lục Dạ Minh; ngay lập tức, bước lên chiếc xe thể thao. Làn gió đêm lạnh buốt khiến chiếc áo măng tô đen của tung bay dữ dội trong trung, toát lên một khí chất lạnh lẽo đầy uy quyền.

Loading...