Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1379: Đeo Nhẫn Lên Ngón Tay Cô

Cập nhật lúc: 2026-04-29 04:55:11
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dạ Minh vận trang phục đen tuyền, thẳng tắp đầy uy nghi. Bóng đêm mịt mùng càng tôn lên vẻ của , khoác lên những đường nét tuấn tú một khí chất thanh tao và lịch lãm. Khi những chùm pháo hoa rực rỡ bừng sáng, chiếu rọi lên khuôn mặt góc cạnh như tạc tượng của , trông hệt như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc mỹ.

Lúc , một tay đút túi quần, đôi mắt sâu thẳm hình hạnh nhân lặng lẽ dõi theo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Anh dõi theo nỗi buồn của cô. Anh dõi theo niềm vui của cô.

Anh dõi theo dáng vẻ ngây thơ, thuần khiết đậm chất thiếu nữ của cô.

Quân Hi Thanh sững sờ. Cô mới thầm ước nguyện sẽ tìm một chồng . Và xuất hiện ngay mắt cô. Trước đó, tại bữa tiệc của chị Mạt Nhi, hai cũng chọn trúng cùng một sợi dây tơ hồng.

Đây là định mệnh chăng?

Quân Hi Thanh mỉm .

- Lục Tổng thống, cảm ơn . Hôm nay cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Lục Dạ Minh vẫn giữ sự im lặng.

lúc đó, Băng Băng chạy ùa tới.

- Điện hạ, chúng trong ăn bánh kem thôi ạ.

...

Bên trong căn phòng.

Quân Hi Thanh thổi tắt nến. Phan Mân và Băng Băng vỗ tay nhiệt liệt.

- Chúc mừng sinh nhật!

Cầm d.a.o lên, Quân Hi Thanh cắt miếng bánh đầu tiên. Cô từng ngờ rằng sẽ đón sinh nhật tuổi 23 tại Quốc gia A . Và càng ngờ rằng Phan Mân và Băng Băng ở bên cạnh. Dẫu chỉ vài , nhưng cô cảm thấy lòng thật thư thái và ngập tràn niềm vui.

- Điện hạ, chiếc bánh ngon quá ạ. - Băng Băng tươi .

- À thì... - Phan Mân sang Băng Băng, ngượng nghịu chỉ tay khóe môi cô nàng.

- Trên môi cô dính chút kem kìa.

Khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của Băng Băng bỗng đỏ bừng lên, cô vội vàng mặt và đưa tay lau lau khóe môi.

Chứng kiến ​​trọn vẹn cảnh tượng đó, Quân Hi Thanh tinh nghịch huých nhẹ Băng Băng thì thầm.

- Băng Băng , giữa hai chuyện gì đấy?

Chuyện gì cơ chứ? Băng Băng thẹn thùng kéo kéo tay áo Quân Hi Thanh.

- Điện hạ, đừng bậy nữa mà.

Khụ khụ. Quân Hi Thanh hắng giọng, gương mặt trở nên nghiêm túc. Sau đó, cô chớp chớp hàng mi một cách tinh nghịch.

- Băng Băng , mấy hôm nay để ý thấy em và Phan Mân thường xuyên trao đổi ánh mắt với đấy nhé. Phan Mân là một xuất sắc về mặt. Nếu em ưng thuận, thể tác hợp cho hai . Em là nữ quan cận nhất của , chắc chắn sẽ chẳng dám bắt nạt em . Ta tin chắc rằng sẽ đối xử thật với em suốt phần đời còn .

Băng Băng liếc Phan Mân một cái, thẹn thùng vùi mặt lòng Quân Hi Thanh.

- Thưa Điện hạ, nô tỳ sẽ chẳng cả. Nô tỳ chỉ mãi mãi theo hầu hạ thôi.

Nghe những lời , Quân Hi Thanh vô cùng cảm động. Cô luôn coi Băng Băng như trong gia đình, chính vì thế, cô càng làm lỡ dở hạnh phúc trăm năm của cô .

Quân Hi Thanh bước sang phòng bên cạnh. Lục Dạ Minh đang chiếc ghế làm việc bọc da, tay cầm tài liệu duyệt. Trong lúc đó, khẽ rít một t.h.u.ố.c từ điếu t.h.u.ố.c lá đang kẹp giữa hai ngón tay thon dài của bàn tay .

Làn khói t.h.u.ố.c mờ ảo che khuất gương mặt tuấn tú của ; nét mặt lộ vẻ tập trung cao độ khi hút thuốc, gõ nhẹ tàn t.h.u.ố.c chiếc gạt tàn đặt bàn.

Quân Hi Thanh lặng lẽ ngắm một lúc. Anh vắng mặt khỏi cung điện một thời gian dài, khiến vô công vụ triều chính dồn ứ , đòi hỏi đích giải quyết. Có lẽ đêm nay sẽ thức trắng đêm để làm việc.

Thực , con đường tranh đoạt quyền lực , cả hai họ đều đang gánh vác những trọng trách vô cùng nặng nề. Nặng nề đến mức khó bề kham nổi. Một khi leo lên đỉnh cao quyền thế , thử hỏi còn ai thể sống một cuộc đời thảnh thơi, vô lo vô nghĩ nữa đây?

Tựa như cảm nhận ánh mắt của cô, Lục Dạ Minh ngước mắt lên; đôi mắt hình hạnh nhân xuyên qua làn khói t.h.u.ố.c mờ ảo, dừng gương mặt cô.

Anh khép tập tài liệu đang cầm tay, đưa điếu t.h.u.ố.c lên kẹp hờ nơi khóe môi. Đôi mắt sâu thẳm dõi theo cô khi khẽ rít một thuốc.

Đôi mắt nhuốm màu mệt mỏi, đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Không gian tĩnh mịch của đêm khuya cùng khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi mang cho một vẻ phong thái ung dung, tự tại đầy tao nhã. Thế nhưng, vẫn thể cảm nhận rõ ràng từ một khí chất vương giả, uy quyền thể nào che giấu nổi.

Ánh mắt quả thực sức mê hoặc đến lạ lùng.

Bất cứ phụ nữ nào, chỉ cần vô tình chạm ánh mắt , cũng sẽ lập tức làm cho say đắm đến mức .

Quân Hi Thanh bước tới và đưa cho một chiếc đĩa nhỏ.

- Bánh sinh nhật của đấy. Anh ăn thử chút .

Lục Dạ Minh xoay cô, vẫn yên chiếc ghế da màu đen của .

Giữa hai hề bất cứ vật ngăn cách nào. Vầng lưng cường tráng của tựa ghế, đôi chân dài thì duỗi thẳng về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1379-deo-nhan-len-ngon-tay-co.html.]

Anh liếc chiếc bánh lắc đầu.

- Không.

Anh vốn thích ăn đồ ngọt.

Quân Hi Thanh điếu t.h.u.ố.c tay khẽ ho một tiếng.

- Làm em khó chịu ? - Giọng trầm khàn một cách lạ thường, vô cùng quyến rũ. Anh vươn tay dập tắt điếu t.h.u.ố.c gạt tàn.

- Xin , hiếm khi hút t.h.u.ố.c lắm. Hôm nay mệt nên hút chút để lấy tinh thần.

- Ồ.

Quân Hi Thanh dùng ngón tay chấm một chút kem quệt lên môi .

Lục Dạ Minh sững , trân trân cô.

Quân Hi Thanh nở một nụ tinh nghịch.

- Ngon ?

Ánh mắt sẫm , Lục Dạ Minh dường như bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ. lúc cô định rụt tay về, bỗng hé môi và ngậm lấy ngón tay dính kem của cô trong miệng.

"..."

Quân Hi Thanh c.h.ế.t sững. Anh dễ dàng lật ngược thế cờ chỉ trong chớp mắt.

- Tổng thống Lục, là sai . Tôi thành tâm xin .

Quân Hi Thanh ngoan ngoãn nhận và định rút tay về.

Lục Dạ Minh bỗng siết chặt lấy ngón tay cô. Chiếc lưỡi trơn ướt của lướt nhẹ quanh đầu ngón tay cô. Quân Hi Thanh lập tức nổi hết da gà.

- Tổng thống Lục, điều thích hợp ... - Gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú của Quân Hi Thanh đỏ bừng lên.

Lục Dạ Minh vẫn buông tay.

Quân Hi Thanh chớp chớp hàng mi dài, lắp bắp .

- Lẽ cảm ơn vì bữa tiệc sinh nhật chứ nên trách mắng , nhưng... nhưng thật sự quá... biến thái!

Cuối cùng cũng chịu buông ngón tay cô , Lục Dạ Minh liền vươn tay kéo mạnh cô về phía . Thân hình mảnh mai của cô ngã nhào lòng .

Ái chà! Mông cô đau điếng. Quân Hi Thanh đẩy lồng n.g.ự.c rắn chắc của .

- Tổng thống Lục, chúng hãy chuyện một cách văn minh . Đừng động tay động chân với !

Bàn tay của cô bỗng cảm thấy một vật lạnh buốt. Lục Dạ Minh đeo một thứ gì đó ngón giữa bàn tay của cô.

Hả? Quân Hi Thanh sững sờ. Khi cúi xuống , cô thấy đó là một chiếc nhẫn.

Một viên kim cương lấp lánh chiếc nhẫn .

Phụ nữ thường đeo nhẫn ở bàn tay .

Nhẫn đeo ở ngón áp út tượng trưng cho hôn nhân.

Nhẫn đeo ở ngón giữa mang ý nghĩa đó thuộc về một ai đó.

- Quà sinh nhật tặng em đấy. Em thích ? - Anh khẽ hỏi bằng giọng trầm ấm.

- Không. - Quân Hi Thanh lập tức cố tháo chiếc nhẫn .

thể nào tháo .

- Đừng phí sức vô ích. Em càng cố kéo thì nó sẽ càng siết chặt . Em sẽ chẳng bao giờ tháo nó . - Lục Dạ Minh đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt xinh của cô.

Quân Hi Thanh bằng đôi mắt trong veo. Đáp ánh , khẽ cụp mi xuống và cúi định hôn cô.

thực hiện . Ngay khi đôi môi họ chạm , Quân Hi Thanh đưa tay lên ngăn .

- Lục Dạ Minh, đừng cư xử mập mờ như thế nữa. Điều đó chỉ khiến thêm đau lòng thôi.

Giọng cô thật khẽ khàng.

Nghe thấy giọng điệu , khựng , mở mắt cô.

- Lục Dạ Minh , với phụ nữ, nhưng cầu xin , xin đừng với riêng ... Bởi vì đối với bất kỳ ai đối xử và dành tình yêu cho , sẽ đáp lòng và tình yêu một cách chân thành nhất.

- Không chỉ , còn sẽ đền đáp gấp mười . Khi ai đó dành cho dù chỉ một chút tình cảm, sẽ yêu thương bằng cả trái tim .

- Hôm nọ, từng rằng gia đình và đất nước là những thứ đầu trong trái tim - thì ở vị trí thứ mấy đây? Anh hiểu . Gia đình và đất nước trao cho tất cả tình yêu thương mà từng đến. Nếu chiếm lấy vị trí một , sẽ đổi lấy nó bằng chính cả trái tim của .

Nói đoạn, Quân Hi Thanh đưa tay chỉ trái tim .

- Tôi cần một trái tim chân thành để đổi lấy trái tim chân thành của . Anh thể hiểu điều đó ?

Loading...