Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1369: Tôi Yêu Anh Ấy, Nhưng Chuyện Đó Chẳng Liên Quan Gì Đến Anh Ấy Cả
Cập nhật lúc: 2026-04-27 12:20:02
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu thể sống sót trở về, xin hãy bảo nương tay và buông tha cho ...
Ánh mắt Phan Mân lóe lên, lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ.
- Tổng thống Quân, cô định làm gì ?
Thay vì trả lời câu hỏi của , Quân Hi Thanh vươn tay đẩy Băng Băng về phía Phan Mân.
- Hai . Quản gia Phan, hãy đưa Băng Băng cùng với . Tôi hứa rằng sẽ bảo vệ cô an .
Băng Băng suýt ngã nhào vì cú đẩy đó. Phan Mân vội vàng vươn tay đỡ lấy, giúp cô vững . Vốn là một cô gái mảnh mai, Băng Băng đỏ bừng mặt khi cơ thể mềm mại của ngã trọn vòng tay rắn chắc của Phan Mân.
Phan Mân cũng sững sờ giây lát, vội vàng buông Băng Băng . Khi lấy thăng bằng, Băng Băng Quân Hi Thanh và lo lắng .
- Điện hạ, thần sẽ cả. Người , thần sẽ theo đó. Xin đừng bỏ rơi thần!
Gương mặt tì vết của Quân Hi Thanh sáng bừng lên tựa như một khối sứ mịn màng; cô chỉ dứt khoát đáp lời.
- Quản gia Phan, đây là địa bàn của Thánh Nữ Tộc, và chúng đang của Tộc trưởng bao vây tứ phía. Nếu chuyện chẳng lành xảy , tất cả chúng sẽ bỏ mạng tại đây. Tôi sẽ đ.á.n.h lạc hướng Tộc trưởng, để cơ hội đưa Băng Băng trốn thoát. Nếu Lục Dạ Minh đủ nhanh nhạy, sẽ thể tìm đến hội ngộ cùng hai .
- Tổng thống Quân, e rằng cô hiểu rõ về vị Tộc trưởng . Ông tên là Viên Minh, là Đại tế tư xuất sắc nhất của Thánh Nữ Tộc. Thuở , ông địa vị ngang hàng với Hoàng thượng Mộ Dung Kiến Thành, và đó đảm nhiệm chức vụ Tộc trưởng suốt ba mươi năm qua. Thủ đoạn của ông khét tiếng là tàn độc. Cô định làm thế nào để đ.á.n.h lạc hướng ông , và làm để thể trốn thoát đó? - Phan Mân tỏ thái độ phản đối kế hoạch của cô.
Quân Hi Thanh khẽ mỉm , ánh mắt lướt xuống bông hoa túc đỏ thắm đang trong tay cô.
- Tôi thứ đây, và chỉ cần nó là đủ .
Ý cô là ?
Phan Mân hiểu nổi.
lúc đó, tiếng bước chân đang tiến gần vọng đến, và ánh mắt của Quân Hi Thanh lập tức trở nên sắc lạnh. Chiếc áo choàng đen mà cô đang khoác càng tôn lên vẻ rạng rỡ của khuôn mặt tựa ngọc sứ.
- Quản gia Phan, là cánh tay đắc lực Lục Dạ Minh tin tưởng nhất, mà thời khắc then chốt như lúc , vẫn cứ hành xử do dự, thiếu quyết đoán như thế ?
- Tổng thống Quân!
- Điện hạ!
Quân Hi Thanh vặn xoắn ống tay áo, ánh mắt cô tràn ngập vẻ sốt ruột.
- Đi ngay . Đừng cản chân nữa!
Nói , cô khinh khỉnh bồi thêm một câu.
- Lục Dạ Minh, cái tên ngốc đó. Anh giao cho một kẻ đồng hành ngu xuẩn đến thế ? Anh đúng là hại c.h.ế.t mà!
“…”
Bị quở trách gay gắt như , Phan Mân đành bước , đồng thời kéo theo cả Băng Băng.
Băng Băng nhất quyết chịu nhúc nhích.
- Điện hạ, thần ở bên cạnh . Xin đừng đuổi thần mà!
Phan Mân cau mày.
- Cô Băng Băng , xin thứ cho .
Phan Mân liền vác Băng Băng lên vai mang cô cùng .
…
Một thuộc hạ chạy đến bẩm báo với Viên Minh.
- Thủ lĩnh, xảy chuyện . Phan Mân và đám của trốn thoát.
Ánh mắt sắc lạnh của Viên Minh bỗng trở nên đầy vẻ tàn độc. Ông vốn từ lâu rằng Lục Dạ Minh chỉ là kẻ giả mạo.
Tám năm , ông từng diện kiến vị Đại Công tước phương Tây lừng lẫy – Lục Dạ Minh. Lục Dạ Minh sở hữu một khí chất vô cùng mạnh mẽ và uy nghi, nguồn năng lượng toát từ độc nhất vô nhị, ai thể sánh kịp.
Còn kẻ mạo danh thì thể nào so sánh .
- Tập hợp bộ nhân mã, truy kích ngay! - Viên Minh hạ lệnh.
- Rõ!
Viên Minh leo lên lưng ngựa, dẫn đầu đội kỵ binh lao truy đuổi.
Khi Phan Mân ngoái Viên Minh cùng đám thuộc hạ của ông , thấy bọn chúng đang dần đuổi kịp . Trong tâm trí sẵn sàng cho một trận chiến.
Đó chắc chắn sẽ là một cuộc tàn sát khốc liệt. Chẳng ai thể đoán sẽ bao nhiêu m.á.u đổ xuống.
Đây chính là chính trị. Đây chính là cuộc chiến giành quyền lực.
Đã bao nhiêu m.á.u tươi đổ xuống để lát nên con đường ?
Bầu trời dần sẫm . Đêm sắp buông xuống. Một trận đại chiến đang cận kề.
Không khí trở nên vô cùng căng thẳng khi tất cả đều đặt tay sẵn lên vũ khí. Chẳng ai dám thở mạnh dù chỉ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1369-toi-yeu-anh-ay-nhung-chuyen-do-chang-lien-quan-gi-den-anh-ay-ca.html.]
Viên Minh cưỡi ngựa tiến gần, ngày càng gần hơn...
Một giọng du dương bỗng vang lên.
- Viên Minh.
Viên Minh lập tức ghìm cương ngựa. Tất cả ở cả hai phía đều đồng loạt về phía phát giọng .
Họ thấy một bóng hình quyến rũ, vận y phục đỏ thẫm, đang lưng ngựa. Mái tóc đen nhánh của cô xõa dài tự do, đỉnh đầu cài một đóa hoa túc đỏ rực.
Đôi mắt của Phan Mân mở to kinh ngạc. Vô vàn cảm xúc lướt qua đáy mắt , khi đọng thành... sự ngưỡng mộ.
Trong suốt cuộc đời , chỉ từng ngưỡng mộ duy nhất một đàn ông: Lục Dạ Minh.
Và giờ đây, còn ngưỡng mộ thêm một phụ nữ nữa: Quân Hi Thanh.
Viên Minh sang đó. Đôi mắt đen thẫm, sắc lạnh của ông bỗng bùng cháy như hai ngọn lửa đang rực hồng.
- Nguyệt Vũ. - Giọng ông khẽ khàng thì thầm.
Bắc Nguyệt Vũ thẳng Viên Minh và cất giọng điệu lảnh lót, đầy vẻ nũng nịu.
- Viên Minh , với mà, hề thích .
Dứt lời, cô dùng đôi tay trắng ngần khẽ kéo dây cương thúc ngựa phi nước đại bỏ . Chiếc váy lụa đỏ thẫm của cô tung bay trong gió, tạo nên một cảnh tượng đến mê hồn.
- Nguyệt Vũ!
Viên Minh hét lớn, vội vàng ghìm cương ngựa để đuổi theo cô. Thấy thủ lĩnh của chuyển hướng truy đuổi sang phía khác, đám thuộc hạ cũng nhanh chóng đầu và bám theo .
Mối nguy hiểm đang đe dọa Phan Mân nhờ thế mà lập tức tan biến.
...
Viên Minh phi nước đại băng qua thảo nguyên, bám sát theo bóng hình y phục đỏ thẫm . Đội quân của ông bỏ phía một khá xa.
- Nguyệt Vũ!
Cuối cùng ông cũng đuổi kịp cô.
Bắc Nguyệt Vũ , nở một nụ nhẹ nhàng.
Tim Viên Minh bỗng đập thình thịch một cách dữ dội.
Bắc Nguyệt Vũ khẽ đưa tay lướt qua khuôn mặt ; gương mặt đầy vẻ mê hoặc lập tức tan biến, để lộ những đường nét thanh tú, nhỏ nhắn vốn . Đó chính là Quân Hi Thanh. Lúc , Viên Minh mới nhận lừa.
- Thuật Hoán Diện ư? Tổng thống Quân, cô quả nhiên xứng danh là con gái của Quân gia. Tài năng xuất chúng, hiếm ai sánh kịp.
Quân Hi Thanh mỉm .
- Cảm ơn lời khen của Thủ lĩnh.
Viên Minh hừ lạnh.
- Tổng thống Quân, cô một dụ dụ cùng bộ quân đội xa. Cô sợ rằng sẽ chẳng thể nào thoát ?
Dưới ánh trăng bàng bạc và làn gió mát rượi, bóng dáng y phục đỏ thắm của Quân Hi Thanh khi đang cưỡi ngựa trông tựa như một cô tiên tuyệt trần, lung linh huyền ảo.
Cô rút bông hoa túc đỏ cài mái tóc, tung về phía Viên Minh.
Viên Minh đưa tay đón lấy, bông hoa gọn trong lòng bàn tay ông.
Giọng êm ái, ngọt ngào của Quân Hi Thanh vang lên.
- Thủ lĩnh , yêu một cũng tựa như nắm cát trong lòng bàn tay . Càng cố sức nắm chặt, cát càng tuột nhanh hơn. Sao ngài thử buông tay xem ? Hãy buông bỏ , và đồng thời, cũng hãy buông bỏ chính bản .
Viên Minh bông hoa túc đỏ tay, ánh mắt ngập tràn những cảm xúc mâu thuẫn, nhưng ông nở một nụ đầy vẻ châm biếm.
- Vậy thì, Tổng thống Quân đây buông bỏ Tổng thống Lục ?
Quân Hi Thanh Viên Minh, tinh nghịch nháy mắt một cái.
- Tôi từng toan tính chuyện giữ chặt trong lòng bàn tay . Khi yêu một , tuyệt đối nên trở nên nhỏ nhen thấp hèn. Dẫu yêu , thì đó cũng chẳng là chuyện liên quan gì đến bản cả.
Viên Minh sững sờ, mất vài khoảnh khắc ông mới lấy vẻ bình tĩnh.
Ông nhắm mắt .
- Con gái của Quân gia quả nhiên vô cùng quyến rũ và cao quý. Ta tin rằng Tổng thống Lục chẳng hề chút tình cảm nào với cô . Giờ đây, sẽ bắt giữ cô mang về, dùng cô làm con tin để uy h.i.ế.p .
Viên Minh vung mạnh một sợi xích kim loại mảnh về phía . Ở đầu sợi xích là một chiếc móng vuốt bằng thép, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trăng. Chiếc móng vuốt cắm phập bả vai Quân Hi Thanh.
Máu tươi tuôn trào, nhuộm đỏ cả vạt áo cô, khiến khuôn mặt cô trở nên trắng bệch như tờ giấy.
Viên Minh một nữa sững sờ. Chiếc móng vuốt của ông tẩm độc, lẽ bất cứ ai chỉ cần chạm thôi là sẽ lập tức trúng độc và chịu đựng những cơn đau đớn hành hạ ngay tức khắc. Quân Hi Thanh thì .
Làm thể?
Ông trừng mắt Quân Hi Thanh đầy kinh ngạc.
- Cô… cô là…