Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1354: Đã Ba Năm Rồi Anh Không Đụng Đến Phụ Nữ
Cập nhật lúc: 2026-04-26 01:58:02
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đông Phương Nhược Ly tái mặt câu hỏi của Đông Phương Uyển Thanh, cô nuốt khan một nghẹn ứ trong cổ họng.
- Cô , chuyện cô thể trách con . Suốt ba năm qua, Lục Dạ Minh nhất quyết cho con gần , và cũng từng ngủ với con lấy một . Làm con thể tự m.a.n.g t.h.a.i chứ?
- Con đang cái quái gì ? Con vẫn ngủ với Lục Dạ Minh ? Tại con cho cô sớm hơn?
Tại cô gì ư? Đó là bởi vì Đông Phương Nhược Ly dám mở miệng. Cô sợ rằng nếu , bản sẽ trở nên vô giá trị.
Cô thậm chí còn chẳng dám cho Đông Phương Uyển Thanh rằng cô và Lục Dạ Minh vẫn đăng ký kết hôn. Rằng Lục Dạ Minh chỉ ban cho cô một danh phận hão mà thôi.
Nếu vì chuyện thể giữ kín thêm nữa, cô sẽ chẳng bao giờ dám toẹt như .
- Cô , con xin .
Giọng của Đông Phương Uyển Thanh trở nên lạnh lẽo.
- Nhược Ly , con thực sự làm cô thất vọng. Tộc trưởng cũng vô cùng thất vọng về con đấy. Nếu mất sự hậu thuẫn của Thánh Nữ Tộc, con sẽ chẳng còn là cái thá gì nữa .
Thánh Nữ Tộc là gia tộc lâu đời nhất tại Quốc gia A. Cứ mỗi thế hệ, một vị Thánh Nữ của tộc sẽ chọn để kết hôn với cai trị Quốc gia A. Nhờ đó, họ luôn nhận sự kính trọng tột bậc.
Đông Phương Nhược Ly giật thon thót.
- Cô , con...
- Thôi , tạm thời cô sẽ báo cáo chuyện với Tộc trưởng. Con nhất hãy nghĩ cách để ngủ với Lục Dạ Minh càng sớm càng ! - Đông Phương Uyển Thanh dập máy.
Với gương mặt tái nhợt, Đông Phương Nhược Ly cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ. Nếu vẫn thể chiếm Lục Dạ Minh, cô sẽ coi là một quân cờ phế bỏ vô dụng, chẳng còn chút giá trị nào.
Số phận của một quân cờ vứt bỏ thường vô cùng bi thảm.
Không, cô nhất định nghĩ cách.
Đông Phương Nhược Ly bước phòng tắm. Cô ngâm trong bồn tắm hoa hồng, đó khoác lên một chiếc váy voan đỏ mỏng manh đầy quyến rũ. Dẫu cho thái độ vẻ thờ ơ, Lục Dạ Minh suy cho cùng vẫn là một đàn ông. Phàm là đàn ông thì ai cũng d.ụ.c vọng.
Cô chỉ cần khơi dậy thành công ngọn lửa trong lòng , và chuyện sẽ giải quyết êm thấm. Suốt ba năm qua, thể từng chạm cô lấy một , nhưng bên cạnh cũng chẳng hề xuất hiện bóng dáng của bất kỳ phụ nữ nào khác.
Đã ba năm trôi qua kể từ cuối chạm một phụ nữ.
Một đàn ông ở tuổi hai mươi sáu đang ở độ sung mãn nhất của sức sống và bản lĩnh đàn ông. Cô tin rằng hề chút ham xác thịt nào.
…
Trong thư phòng.
Lục Dạ Minh đang làm việc tại bàn thì thấy tiếng gõ cửa.
- Vào .
Cánh cửa bật mở, Đông Phương Nhược Ly bước . Cô đặt tách cà phê lên bàn làm việc.
- Thưa Điện hạ, cà phê của đây ạ.
Lục Dạ Minh tay cầm bút máy, đang chăm chú xem xét các văn kiện. Anh chẳng hề ngẩng đầu lên, chỉ đáp bằng một giọng điệu nhàn nhạt.
- Cô thể lui .
Ngay cả lúc , vẫn đang tìm cách đuổi cô . Anh thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt cô lấy một cái.
Cô làm đây? Đông Phương Nhược Ly bỗng cảm thấy vô cùng bồn chồn, lo lắng. Cô ý định rời . Cô khao khát trở thành phụ nữ của .
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Cô khẽ đưa tay gạt nhẹ một cách đầy chủ ý, khiến tách cà phê đổ ập xuống.
Toàn bộ tách cà phê đổ lênh láng lên chiếc quần của Lục Dạ Minh.
- Ôi chà! Thưa Điện hạ, em vô cùng xin . Xin hãy để em giúp lau khô chỗ . Quần của ướt hết .
Đông Phương Nhược Ly khẽ cúi xuống. Cô rút một chiếc khăn tay và đưa tay tới định lau khô chiếc quần cho Lục Dạ Minh.
Lục Dạ Minh ném cây bút sang một bên, xoay chiếc ghế da màu đen để đối diện với Đông Phương Nhược Ly. Anh ngả một cách đầy vẻ lười biếng, cúi gương mặt tuấn tú xuống để ngắm Đông Phương Nhược Ly.
Lúc , cô đang khom ngay bên cạnh đùi , tay đang giúp lau khô chiếc quần.
Cô diện một chiếc váy voan màu đỏ, để lộ thấp thoáng làn da trắng ngần đầy quyến rũ. Cơ thể thon thả, mềm mại của phụ nữ tỏa một mùi hương hoa hồng thoang thoảng. Tất cả tạo nên một vẻ vô cùng mê hoặc.
Khi cô cúi xuống, chiếc cúc áo ở cổ vốn cô cố tình bỏ ngỏ từ , nay càng để lộ rõ hơn một n.g.ự.c trần đầy đặn, gợi cảm. Rõ ràng là cô đang cố quyến rũ bằng cách phô bày làn da của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1354-da-ba-nam-roi-anh-khong-dung-den-phu-nu.html.]
Biểu cảm gương mặt Lục Dạ Minh thật khó lường. Chẳng ai thể đoán rốt cuộc điều gì đang ẩn giấu đôi mắt sâu thẳm, hình hạnh nhân của . Anh vươn một ngón tay thon dài, khẽ nâng cằm Đông Phương Nhược Ly lên.
Trong lòng, tim Đông Phương Nhược Ly đập thình thịch vì mừng rỡ. Cô ngước mắt lên, thẳng trai với vẻ đầy táo bạo.
- Điện hạ, trời tối . Đêm nay định nghỉ sớm hơn ? Em sẽ hầu hạ . - Cô vươn tay định tháo khóa thắt lưng của .
Lục Dạ Minh cho phép cô chạm đó.
- Cô quên những lời với cô ba năm ? Giờ cô bắt đầu thấy bồn chồn, yên nữa ư?
Thịch. Đông Phương Nhược Ly cảm thấy như thể đột ngột rơi xuống một vực sâu thăm thẳm.
Lục Dạ Minh buông cô , dậy rời .
Anh cứ thế bỏ . Lạnh lùng và vô tình như khi.
- Dạ Minh! - Đông Phương Nhược Ly bỗng thốt lên.
Cô gọi là “Điện hạ” nữa; cô gọi thẳng tên : “Dạ Minh”.
Trên thế gian , chỉ mỗi Đường Mạt Nhi mới gọi là "Dạ Minh" bằng giọng điệu dịu dàng đến thế.
Lục Dạ Minh khựng bước.
Anh sững .
Đôi mắt Đông Phương Nhược Ly sáng bừng lên. Cô chẳng bao giờ thể cưỡng . Làm thể cưỡng một gương mặt như của cô chứ?
Đông Phương Nhược Ly bước tới mặt , trút bỏ chiếc váy .
- Dạ Minh ... Em chính là Đường Mạt Nhi đây.
Khi cô vuốt ve gương mặt tuấn tú của , ánh mắt cô tràn ngập vẻ si mê, âu yếm. Giọng cô dịu dàng và đầy mê hoặc.
- Dạ Minh , em thích Đường Mạt Nhi. Từ nay về , em sẽ là Mạt Nhi của riêng , chỉ thuộc về mà thôi. Em thể đóng trọn vẹn vai diễn mà hằng mong . Chẳng cần ai cả. Những gì thể tìm thấy ở thế giới bên ngoài, đều thể tìm thấy nơi em. Anh thể trút bỏ nỗi niềm lên em. Anh cứ việc coi em như chính con gái mà thực lòng yêu thương...
Lục Dạ Minh sâu gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú của Đông Phương Nhược Ly. Sau đó, vươn tay và đẩy mạnh cô ngã xuống chiếc ghế sofa êm ái.
Đông Phương Nhược Ly ngã nhào xuống ghế; cô định gượng dậy thì một màn đêm bỗng bao trùm lấy tầm mắt. Một hình đàn ông vạm vỡ, rắn chắc đang sừng sững phủ bóng lên cô.
Nhìn thấy vẻ u tối, lạnh lẽo trong đôi mắt , Đông Phương Nhược Ly bỗng mềm nhũn cả . Cô vội vàng vươn tay lên ôm lấy cổ Lục Dạ Minh.
- Dạ Minh , hãy chiếm lấy em ! Hãy chiếm lấy em ngay lúc !
Chống một tay lên thành ghế sofa để giữ thăng bằng, một bóng đen u tối phủ xuống gương mặt tuấn tú của , toát lên vẻ tàn độc và đáng sợ.
- Cô... quả... thực... ... ghê tởm.
Đông Phương Nhược Ly sững sờ.
Cơ thể cô bỗng trở nên lạnh toát khi Lục Dạ Minh dậy và bỏ .
Một nữa bỏ đơn độc, Đông Phương Nhược Ly cảm thấy nhục nhã và bẽ bàng đến tột cùng.
Tại chứ?
...
Lục Dạ Minh trở về phòng ngủ và bước phòng tắm để tắm rửa.
Dòng nước lạnh buốt, hề bốc . Những giọt nước trong vắt trượt dài cơ thể vạm vỡ, đầy cơ bắp của . Cánh cửa kính khảm hoa văn mở hé, để lộ tấm lưng thẳng tắp, rắn rỏi cùng vòng eo thon gọn, săn chắc của .
Anh sở hữu cơ bụng sáu múi hiện rõ mồn một, cùng một vòng ba nảy nở, săn chắc hơn cả phụ nữ. Thân hình quyến rũ đến mức dễ dàng khiến chảy m.á.u mũi.
Lục Dạ Minh toát lên một khí chất trang nghiêm và thanh khiết. Kết hợp với quyền lực và địa vị của , sở hữu một uy thế đầy quyền lực khó tả thành lời. Sức hấp dẫn của vượt qua giới hạn; bất cứ ai là trần mắt thịt đều sẽ lòng . Đặc biệt là phụ nữ.
Đứng bất động tại đó, để dòng nước lạnh buốt xối thẳng từ đỉnh đầu xuống. Anh nhắm mắt .
Ngày hôm nay, Đông Phương Nhược Ly khiến hồi tưởng về quãng thời gian niên thiếu, khi vẫn còn là một trai mới lớn. Đó là lúc đầu tiên dùng chính đôi tay để tự thỏa mãn bản . Gương mặt dịu dàng bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí , khiến giật sửng sốt.
Anh ngập tràn trong cảm giác tội . Anh cảm thấy như vấy bẩn Mạt Nhi - thuần khiết và xinh nhất đời .
Sau sự việc đó, luôn mang nặng suy nghĩ rằng t.ì.n.h d.ụ.c là một điều tội và ghê tởm.
Cho đến khi gặp Quân Hi Thanh.