Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1351: Ép Cô Vào Tường
Cập nhật lúc: 2026-04-25 11:49:21
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô vẫn còn cựa quậy và giãy giụa, nhưng bỗng giật nảy vì một cơn đau đột ngột ở mông. Lục Dạ Minh véo cô một cái thật mạnh.
Anh đang làm cái quái gì ?
Khó khăn lắm mới kìm nén cơn giận, Quân Hi Thanh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trừng mắt đầy dữ tợn.
Ánh mắt hai chạm . Khuôn mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh nghiêng xuống khi chăm chú cô.
Hai đốm lửa rực cháy đang nhảy múa trong đôi mắt sâu thẳm của . Chúng bùng lên một thứ ánh sáng đầy thú tính, hệt như ánh mắt của Tiểu Hàn mỗi khi thấy món ăn ngon .
Cô chợt hiểu tại Tiểu Hàn thích đến thế. Chẳng lẽ Tiểu Hàn nghĩ rằng họ là cùng một giống loài ?
lúc trí tưởng tượng của Quân Hi Thanh đang bay xa, khóe môi Lục Dạ Minh khẽ cong lên thành một nụ . Anh cất giọng trầm ấm đầy từ tính.
- Sao nào? Ba năm gặp, em vờ như quen ư? Hay là em đang giả vờ ngây thơ trong sáng để quyến rũ đấy?
- Cái... cái gì cơ? - Quân Hi Thanh chẳng hiểu mô tê gì cả. Cô chớp chớp hàng mi dài một cách ngơ ngác.
Lục Dạ Minh đảo mắt quanh một lượt, cúi xuống thì thầm tai cô.
- Nếu em còn cựa quậy nữa, sẽ bắt em sinh cho một đứa con trai đấy!
"..."
Đầu óc Quân Hi Thanh như nổ tung.
Anh... dám thế thật ?!
Cái tên khốn vô liêm sỉ !
Anh cái gì cơ chứ?
Ba năm gặp nên cô mới vờ như quen ư?
Ý là, bất cứ ai mà cô gặp trong suốt ba năm qua, cô đều sẽ đối xử lạnh nhạt xa cách như thế ?
Anh quả nhiên dám lái câu chuyện sang một hướng đầy mạo hiểm và nguy hiểm đến thế.
Với khuôn mặt thanh tú đỏ bừng vì giận thẹn, cô hừ một tiếng đầy khinh miệt gằn giọng.
- Tôi hiểu đàn ông ai cũng kiêu ngạo và thích khoe khoang, nhưng Tổng thống Lục , và Đông Phương Hoàng hậu kết hôn ba năm , mà vẫn thể khiến cô m.a.n.g t.h.a.i đấy thôi. Tôi nghĩ Tổng thống Lục nên khám sức khỏe tổng quát là . Có lẽ mắc chứng bệnh nào đó, khiến thể làm phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i chăng!
Lục Dạ Minh chăm chú đôi mắt đầy vẻ kiên cường và sắc sảo của cô.
- Có vẻ như em hứng thú với đời sống t.ì.n.h d.ụ.c giữa và Đông Phương Nhược Ly nhỉ.
“…”
Sao thể nảy ý nghĩ đó chứ?
- Việc “mạnh mẽ” , nghĩ Tổng thống Quân hiểu rõ hơn ai hết đấy.
Vừa dứt lời, Lục Dạ Minh siết chặt vòng tay quanh vòng ba nảy nở của cô, ép sát cô hơn nữa.
Quân Hi Thanh lập tức chìm trong sự pha trộn giữa nỗi ngượng ngùng và cơn thịnh nộ. Cô gắt lên bằng giọng lạnh băng.
- Tổng thống Lục, xin hãy giữ chút tự trọng !
- Ồ, giờ em chuyện tự trọng với ? Có vẻ như Tổng thống Quân quên nhỉ. Em dường như quên mất chuyện mấy hôm em bám riết lấy trong nhà vệ sinh như thế nào ?
Cái gì…?
Hôm đó Quân Hi Thanh say khướt, và đó cô cố tình nghĩ về sự việc nữa. khi nhắc đến, ký ức về tất cả những gì xảy bỗng ùa về tâm trí cô.
Nếu lúc đất một cái hố, chắc chắn cô sẽ chui tọt xuống đó ngay lập tức.
Đặt tay lên vòng eo săn chắc của , cô đẩy .
- Tổng thống Lục, tán tỉnh bất cứ ai gặp mặt ? Thế còn với chị Mạt Nhi thì ?
Vẻ mặt Lục Dạ Minh lập tức tối sầm , trở nên sắc lạnh và gay gắt.
Quân Hi Thanh chạm điểm nhạy cảm của .
Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, thẳng đầy khiêu khích.
- Anh chẳng cần trưng vẻ mặt u ám đó, cũng chẳng cần nổi nóng với làm gì. Tôi chẳng thèm bận tâm đến dù chỉ một chút. Buông ngay, nếu , sẽ còn chọc tức nhiều hơn nữa đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1351-ep-co-vao-tuong.html.]
Khuôn mặt cô bừng sáng với vẻ tươi tắn và quyến rũ, khiến cô trở nên rạng rỡ hơn cả ánh đèn chùm lấp lánh. Lục Dạ Minh dõi theo đôi môi đang mấp máy của cô, và bỗng nhiên cảm thấy vô cùng khao khát cúi xuống hôn lấy đôi môi để khiến chúng ngừng chuyển động.
Anh hề buông cô .
Quân Hi Thanh tiếp.
- Tổng thống Lục , thích chị Mạt Nhi đến thế cơ mà; mà đàn ông thì theo bản năng sẽ luôn thèm khát bất cứ phụ nữ nào mà họ thích. Thế nên chắc hẳn đang khao khát chị Mạt Nhi đến mức phát điên nhỉ.
- vì thể chị , đành tìm một thế là Đông Phương Nhược Ly. Trong suốt ba năm qua, mỗi ân ái cùng Đông Phương Nhược Ly, đều tưởng tượng cô chính là chị Mạt Nhi ? Ai cũng Tổng thống Lục yêu thương và cưng chiều Đông Phương Nhược Ly hết mực, nhưng nghĩ, đó là bởi vì vẫn còn mãi vấn vương hình bóng chị Mạt Nhi!
Vòng tay Lục Dạ Minh siết chặt lấy eo cô, mạnh bạo đẩy cô ép sát tường. Hai họ khiêu vũ đến một góc khuất, tách biệt khỏi tầm mắt của xung quanh. Lục Dạ Minh thuận thế đẩy cô dựa hẳn bức tường nơi góc phòng đó.
Một bức tường kiên cố ngăn cách họ với đám đông đang khiêu vũ ở phía bên .
- Anh điên ? Mọi sẽ thấy chúng đấy! Buông ngay lập tức! - Quân Hi Thanh sững sờ. Cô dồn hết sức lực đẩy mạnh .
Lục Dạ Minh siết chặt eo cô, cúi xuống trao cho cô một nụ hôn đầy mãnh liệt lên đôi môi.
Ưm!
Đồng t.ử của Quân Hi Thanh lập tức giãn rộng. Anh đang hôn cô ?
Màu son đỏ thẫm nhuộm lên cả đôi môi của hai .
Lục Dạ Minh luồn bàn tay to lớn mái tóc mềm mượt của cô, tiếp tục nụ hôn, như nuốt trọn hết lớp son môi cô.
Cả khuôn mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng khi thấy những âm thanh mút mát đầy ồn ào từ phía .
- Ưm... đừng! - Cô dồn hết sức lực đẩy mạnh .
Anh điên thật ? Ngay phía bên bức tường là sàn nhảy đông nghịt . Vậy mà ngang nhiên l.i.ế.m sạch lớp son môi cô ngay tại đây!
Lục Dạ Minh ngăn cản, cứ mặc cho cô đ.ấ.m đá túi bụi . Anh cất giọng trầm thấp.
- Anh .
- Không cái gì cơ chứ? Buông ngay!
Khi hình cao lớn, lịch lãm của Lục Dạ Minh áp sát vóc dáng mảnh mai của cô, thì thầm đôi môi đầy tội .
- Anh hề ý nghĩ gì với Mạt Nhi cả. Đây là cuối cùng cho phép em những lời như thế.
Quân Hi Thanh sững .
Lục Dạ Minh nâng khuôn mặt cô lên. Lợi dụng lúc cô đang ngây , luồn chiếc lưỡi của qua kẽ răng cô.
Sau đó, cuốn lấy lưỡi cô và mút mát đầy mãnh liệt.
Mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng khi bất ngờ cướp thở của cô. Dù cô cố gắng đẩy đến , vẫn vững chãi như một pháo đài bất khả xâm phạm. Lục Dạ Minh nới lỏng sự kìm kẹp nơi đầu lưỡi cô, cuồng nhiệt khám phá từng tấc trong khoang miệng ngọt ngào . Sau đó, về trêu đùa chiếc lưỡi nhỏ nhắn của cô.
lạ , nụ hôn càng mãnh liệt bao nhiêu, cô càng cảm thấy nó dịu dàng bấy nhiêu. Anh buông tay khỏi eo cô, chuyển sang giữ lấy gáy cô khi vẫn tiếp tục nụ hôn .
Những âm thanh ướt át của nước bọt vang vọng khắp gian.
Cô vẫn chẳng thể nào vùng thoát . Thay đó, đôi chân cô trở nên mềm nhũn, và cô ngã gục vòng tay . Trong khi Lục Dạ Minh ép sát cô tường, dường như chừng đó vẫn đủ; chuyển sự chú ý sang chiếc cổ hồng hào của cô, lượt đặt những nụ hôn trượt dài xuống tận xương quai xanh.
Quân Hi Thanh dám kêu thành tiếng, chỉ siết chặt lấy cổ . Cô thể cảm nhận rõ sự d.ụ.c vọng nơi . Những nụ hôn nồng nhiệt như một lời tuyên bố trần trụi về khao khát điên cuồng mà dành cho cô.
- Lục Dạ Minh… đừng mà… đang bắt nạt đấy…
Cuối cùng, Lục Dạ Minh cũng buông cô và thẳng dậy.
- Anh từng ngủ với Đông Phương Nhược Ly.
Quân Hi Thanh sững sờ. Anh gì thế?
Suốt ba năm qua, từng chạm Đông Phương Nhược Ly ?
Ngay lúc , nắm lấy đôi tay mềm mại của cô và áp chặt chúng cơ thể .
- Thứ là của em. Không một ai thể cướp nó khỏi tay em .
“…”
Hơi thở của Quân Hi Thanh trở nên nóng rực.
Đột nhiên, cô cảm thấy vô cùng sợ hãi.