Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1342: Những Tháng Ngày Ngọt Ngào (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-23 23:23:16
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Thanh Luân hai dải lụa đỏ .

- Đây là loại bảo bối gì ?

- Anh cần thêm về chuyện đó .

Nói , Lâm Thi Vũ nắm lấy đôi bàn tay to lớn của và trói chặt chúng đầu giường. Mặc dù Phó Thanh Luân cựa quậy nhưng chẳng thể nhúc nhích nổi.

- Thi Thi , em yêu. Em đang làm gì thế?

Lâm Thi Vũ hôn lên môi và mỉm .

- Em đang làm một chuyện... thích hợp cho trẻ con xem .

...

Ba tiếng .

Lâm Thi Vũ ngã vật xuống chiếc giường êm ái, ướt đẫm mồ hôi. Chiếc váy màu tím nhạt x.é to.ạc và vứt lăn lóc tấm t.h.ả.m lông cừu sàn nhà. Hàng mi dài cong vút của cô khẽ rung lên, cô cảm thấy mệt mỏi đến mức chẳng còn sức mà mở mắt nữa.

Nằm ngay bên cạnh, Phó Thanh Luân vươn tay ôm lấy eo cô, kéo cô sát lòng . Cả hai đều ướt át và dính nhớp. những giờ phút cuồng nhiệt và hoang dại , tất cả những gì còn đọng chỉ là một cảm giác thỏa mãn đầy rã rời.

Cả hai đều lười biếng chẳng nhúc nhích chút nào.

Phó Thanh Luân hôn lên trán Lâm Thi Vũ. Lồng n.g.ự.c săn chắc của phập phồng, tràn ngập tình yêu dành cho cô. Anh vẫn đang tận hưởng dư vị ngọt ngào còn vương vấn từ cuộc ân ái . Người vợ yêu dấu nhất của rằng cô trừng phạt , nhưng đó, cô dành tặng một kiểu trừng phạt ngọt ngào nhất trần đời.

Anh tự thoát khỏi hai dải lụa đỏ ngay giữa lúc cả hai đang chìm đắm trong sự cuồng nhiệt.

- Thi Thi , em lấy mấy thứ từ chỗ Mạt Nhi ?

Lâm Thi Vũ ôm chặt lấy , cơ thể cô mềm nhũn và rã rời.

- Anh thích ?

- Có chứ. Lần em nhớ xin thêm mấy món bảo bối từ cô nữa nhé!

"..."

Phó Thanh Luân khẽ thì thầm bằng giọng khàn đặc.

- Thảo nào cảm thấy Cố Mặc Hàn dường như trở thành một con khác. Suốt cả buổi, ánh mắt chẳng thể rời khỏi Mạt Nhi lấy một giây. Họ đúng là cách chơi đùa thật đấy. Thi Thi , em học hỏi Mạt Nhi nhiều hơn nữa đấy nhé.

Cái gì cơ?

Lâm Thi Vũ mở to mắt, nhéo thật mạnh cơ bắp của một cái.

- Phó Thanh Luân, giờ bạo gan thế ? Anh đấy!

Phó Thanh Luân mỉm và hôn cô.

- Được , sẽ hư. em thì cứ việc hư . Em càng hư, càng thích.

- Thật ?

Đôi tay nhỏ nhắn của Lâm Thi Vũ từ từ di chuyển xuống phía .

- Em e là sẽ chịu nổi nếu em trở nên hư hỏng đấy.

- Ôi chà, Thi Thi yêu dấu, hãy nương tay chút nào…

Lật , Phó Thanh Luân đè sát cơ thể lên cô. Cả hai bắt đầu chuyển động nhịp nhàng cùng .

Rất nhanh đó, Lâm Thi Vũ bắt đầu cầu xin.

- Đừng… Em mệt quá

- Gọi là “Ông xã” .

“…”

- Nhanh lên, gọi . Anh chắc chắn là Đường Mạt Nhi cũng gọi Cố Mặc Hàn là “ông xã” mỗi khi chỉ hai họ. Cứ cái vẻ mặt đắc ý của Cố Mặc Hàn mà xem.

- Ừm… Ông xã.

- Gọi nữa nào.

Lâm Thi Vũ nhướng một bên mày , cất tiếng gọi đầy nũng nịu.

- Ông xã Luân Luân của em.

Trời đất ơi. Cả Phó Thanh Luân như mềm nhũn lời gọi đó. Anh vùi đầu hõm cổ cô và nhắm mắt đầy vẻ mãn nguyện.

- Thi Thi , suốt những năm qua kể từ khi chúng kết hôn, em lúc nào cũng chỉ lo lắng cho lũ trẻ. Nhìn em như , lòng đau thắt . Đừng bận tâm về bọn trẻ nữa, chúng hãy ngoài vui chơi một chút . Anh sẽ đưa em xem buổi hòa nhạc của Mr. Ben, chỉ hai chúng thôi nhé?

- còn Tiểu Chanh thì

Phó Thanh Luân nắm lấy đôi tay mềm mại, trắng ngần của cô và khẽ .

- Lũ trẻ lo . Và em cũng đây mà.

Ngày hôm .

Lâm Thi Vũ bước xuống giường và khỏi phòng ngủ. Cô hỏi giúp việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1342-nhung-thang-ngay-ngot-ngao-2.html.]

- Hôm nay bé nào ghé qua đây ?

- Dạ , thưa bà chủ.

Vậy là trai tối qua đến.

thua cuộc.

Lâm Thi Vũ đỉnh cầu thang và xuống. Trong bộ trang phục gồm áo sơ mi trắng và quần tây đen, Phó Thanh Luân đang khung cửa sổ sát đất, lắng quản gia báo cáo về một vài sự việc. Tựa như cảm nhận ánh mắt của cô, lập tức lên phía cô.

Dưới ánh nắng ấm áp, dành tặng cô một nụ đầy âu yếm.

Lâm Thi Vũ bắt gặp ánh mắt và mỉm đáp .

Về phần Lục Tướng quân và gia đình, họ một lý do chính đáng cho việc đến muộn bữa tiệc.

Bên trong khu nhà ở quân đội, An An bắt đầu sửa soạn trang phục khi trò chuyện điện thoại với Mạt Nhi. Cô một chiếc váy đen dài ngang gối, để lộ đôi bắp chân thon thả và nuột nà.

- Oa, Mẹ xinh quá mất.

Hồng hào và mềm mại, Tiểu An An cũng là một cô bé vô cùng tinh tế và đáng yêu. Nhảy cẫng lên và vỗ tay, cô bé quả thực là một đứa trẻ ngọt ngào.

An An cũng cho Tiểu An An một chiếc váy ren màu đen.

- Ôi chà, Bố và trai vẫn về nhỉ? Hôm nay chúng sẽ thăm Cô và Chú, thể đến muộn đấy.

lúc cô bé dứt lời, một chiếc xe jeep quân sự phanh kít ngay bên ngoài. Tiếng cửa xe mở vang lên.

- Tướng quân, xin chào ngài.

- Ừm. - Một giọng trầm ấm đầy từ tính vang lên, mượt mà và nồng đượm tựa như thứ rượu vang Pháp thượng hạng lâu năm.

- Mẹ ơi, Bố và trai về kìa! - Tiểu An An hớn hở chạy ùa ngoài.

lúc , cánh cửa bật mở, và một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ sừng sững án ngữ ngay khung cửa. Với khí chất uy dũng và mạnh mẽ tột bậc, trông chẳng khác nào một vị Thần Hộ vệ.

Lục Yến trở về.

Lục Yến và Tiểu Yến tham gia một đợt huấn luyện về. Hổ phụ sinh hổ t.ử - từ khi còn nhỏ, Tiểu Yến thể b.ắ.n một mũi tên xuyên qua hai bia đích cùng lúc. Cậu bé cũng mới bắt đầu học b.ắ.n súng, nhưng bộc lộ thiên bẩm xạ thủ bẩm sinh. Tất cả các vị tướng lĩnh cấp cao trong quân đội đều coi bé như một báu vật quý giá.

Lục Yến buông tay con trai , và ngay lập tức, Tiểu An An nhón chân lên để lau những giọt mồ hôi trán Tiểu Yến.

- Anh trai ơi, chắc hôm nay vất vả lắm nhỉ.

- Có gì . Em gái xem, mang quà gì về cho em ?

Tiểu Yến lấy một viên kẹo.

Tiểu Yến cưng chiều cô em gái bé bỏng của hết mực. Bất kể cùng Bố để huấn luyện, bé cũng luôn mang về một món quà nhỏ dành tặng cho Tiểu An An.

- Oa, cảm ơn trai nhé. - Tiểu An An vui vẻ đón lấy viên kẹo từ tay c.ắ.n một miếng. Sau đó, bé đưa viên kẹo cho Tiểu Yến.

- Ngọt quá mất. Anh ơi, cũng c.ắ.n một miếng nhé.

Tiểu Yến cũng c.ắ.n một miếng nhỏ.

- Ưm, ngon thật đấy.

An An mỉm khi thấy hai em yêu thương đến thế. Cô vươn tay giúp Lục Yến cởi chiếc áo khoác quân phục .

- Tướng quân , mau tắm thôi. Quần áo sạch em để sẵn giường . Tắm xong hãy mặc nhé.

Lục Yến đăm chiêu ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của An An, trông tươi tắn và rạng rỡ tựa một đóa hoa. Anh vươn tay ôm lấy vòng eo mềm mại của cô.

An An khẽ cúi đầu, giọng lí nhí.

- Bọn trẻ đang ở đây đấy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên vì ngượng.

Lục Yến thích cô ngượng ngùng như thế. Dù kết hôn bao nhiêu năm , nhưng cô vẫn dễ đỏ mặt y hệt một thiếu nữ mới lớn.

Thế nên, ôm eo cô nữa, mà vươn đôi bàn tay to lớn, thô ráp của , nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô đút cả túi áo quân phục của .

An An chạm một vật gì đó trong túi áo .

Cô lấy nó . Đó cũng là một viên kẹo, tạo hình thành một nhân vật nhỏ nhắn.

Tiểu Yến tặng Tiểu An An một viên kẹo, và Lục Yến cũng tặng An An một viên kẹo. viên kẹo của An An hình dáng một cô búp bê mặc chiếc váy công chúa màu hồng. Trông thật nữ tính và điệu đà.

Mặt An An càng đỏ bừng hơn nữa. Tay cầm viên kẹo hình búp bê, cô bước phòng ngủ.

Lục Yến vội vã theo đóng cửa .

- Em thích ?

- Em thích chứ. đừng mua những thứ như thế cho em nữa nhé. Nếu , sẽ trêu chọc chúng đấy.

Anh là một vị tướng quân lừng lẫy, bước sang tuổi tứ tuần. Cô tự hỏi bao nhiêu cảm thấy buồn khi thấy cảnh đỗ chiếc xe jeep quân sự bên vệ đường chỉ để mua tặng cô một viên kẹo hình búp bê.

Lục Yến ôm cô từ phía .

- Có ai mà chẳng một cô vợ nhỏ ngọt ngào ở nhà chứ?

Loading...