Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1341: Những Tháng Ngày Ngọt Ngào (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-23 15:47:37
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa tiệc kết thúc, Phó Thanh Luân lái xe đưa Lâm Thi Vũ và Tiểu Thư Thư về nhà. Vì tối hôm nay Tiểu Chanh buổi học múa, nên Phó Thanh Luân lái xe ghé qua trường học .

Khi đến nơi, Tiểu Chanh đợi sẵn bên ngoài, ánh đèn vàng dịu nhẹ. Diện một chiếc váy trắng, thắt ngang eo chiếc áo khoác len màu mơ, cô bé đang xổm xuống và âu yếm ôm một chú mèo con.

Mái tóc đen óng ả xõa dài qua bờ vai trần mịn màng, che khuất một nửa khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú - làn da trắng như tuyết, cùng những đường nét tinh xảo tựa như một tác phẩm nghệ thuật. Dù tuổi đời còn nhỏ, vẻ của cô bé đủ sức lay động lòng .

- Tiểu Chanh , đến giờ về nhà .

- Bố ơi, con đây ạ. - Tiểu Chanh nhẹ nhàng đặt chú mèo con xuống đất bước lên chiếc xe limousine.

Chiếc xe hướng về phía Lâu đài Cố Đình; khi xe tiến gần đến nhà, Tiểu Chanh qua cửa kính và bắt gặp hình ảnh một bé mặc quần áo rách rưới đang quỳ trong bóng tối bên vệ đường. Trước mặt bé là một mảnh giấy với dòng chữ: "Bán để lo chi phí mai táng cho ."

Tiểu Chanh hạ cửa kính xe xuống và về phía bé; bé cũng ngước mắt cô. Khuôn mặt bé lấm lem bụi bẩn, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh tựa như những viên kim cương.

- Bố ơi. - Tiểu Chanh cất giọng dịu dàng.

- Cậu bé thật đáng thương. Bố làm ơn giúp ạ?

Phó Thanh Luân dừng xe, bước xuống và về phía bé. Anh khom xuống.

- Mẹ cháu đang ở ? Hãy để chú gọi điện nhờ giúp cháu lo liệu chuyện .

Cậu bé ngước Phó Thanh Luân. Thân hình gầy gò, ốm yếu vì suy dinh dưỡng; thế nhưng, ngay cả khi đối diện với một nhân vật đầy uy quyền như Phó Thanh Luân, bé vẫn hề cúi đầu né tránh ánh mắt của .

- Cảm ơn chú. Cháu rằng cháu sẽ bán để lo liệu tang lễ cho . Cháu sẽ thuộc về chú nếu chú giúp cháu lo liệu hậu sự . Tuy nhiên, cháu thể theo chú về nhà ngay lúc , vì cháu tự tay tiễn đưa cuối. Nhà chú ở ? Cháu sẽ tìm đến gặp chú khi chuyện xong xuôi.

Phó Thanh Luân nhận thấy hề kiêu ngạo cũng chẳng tỏ vẻ nịnh bợ. Phong thái của rạch ròi, thẳng thắn và dường như ẩn chứa nhiều tiềm năng . Anh mỉm .

- Này nhóc, nếu cảm ơn ai đó, hãy cảm ơn con gái . Chính con bé là giúp đỡ cháu đấy.

Cậu bé chuyển ánh mắt, về phía Tiểu Chanh.

Tiểu Chanh vẫn yên trong chiếc limousine chứ bước xuống xe. Cửa kính xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt thanh tú, trắng ngần cùng đôi mắt trong veo, lấp lánh của cô bé.

- Trên đời bao nghèo khổ, và là một nhà từ thiện. Nếu nhờ con gái , lẽ chẳng hề để ý đến cháu . Vì thế, cần cháu bán cho . Một kẻ thậm chí còn chẳng đủ tiền lo tang lễ cho thì chẳng ích lợi gì đối với cả. Tuy nhiên, sẽ gửi cháu học. Hãy trân trọng cơ hội , nỗ lực vươn lên để trở nên mạnh mẽ và quyền thế, cháu nhé. - Phó Thanh Luân vỗ nhẹ lên vai rời .

Tại Lâu đài Cố Đình.

Phó Thanh Luân và Lâm Thi Vũ trở về phòng ngủ. Khi Phó Thanh Luân đang cởi chiếc áo khoác ngoài, giọng êm ái, du dương của Lâm Thi Vũ vang lên.

- Anh nghĩ liệu bé đó ?

- Không. - Phó Thanh Luân lắc đầu.

- Em nghĩ là sẽ đấy.

Phó Thanh Luân ngước mắt lên, bắt gặp hình ảnh Lâm Thi Vũ đang bàn trang điểm, dùng đôi mắt đáng yêu của qua tấm gương phản chiếu.

Tim đập rộn ràng, Phó Thanh Luân bước gần cô, cúi xuống hôn nhẹ lên má cô. Anh mỉm đầy âu yếm.

- Em thì là .

“…”

Ý nhỉ?

Rõ ràng là trong thâm tâm, chẳng hề nghĩ rằng bé đó sẽ chút nào.

Lâm Thi Vũ khẽ né tránh nụ hôn của , nhướng cao đôi lông mày.

- Em thật đấy. Cậu chắc chắn sẽ .

Phó Thanh Luân vươn tay , ôm cô lòng.

- Anh cũng đang thật đấy chứ. Anh cũng cảm thấy thằng bé sẽ thôi.

Đẩy nhẹ , Lâm Thi Vũ khẽ hừ một tiếng.

- Em chẳng thèm chấp nữa. Em tắm đây.

mới bước chừng hai bước thì Phó Thanh Luân đuổi kịp từ phía và ôm lấy cô nữa.

- Thi Thi , ngày mai để đưa em ngoài chơi một bữa nhé, ?

Lâm Thi Vũ trầm ngâm suy nghĩ một lát.

- Không , em . Thư Thư vẫn còn nhỏ quá, còn sức khỏe của Tiểu Chanh thì…

- Trước đây em từng nghĩ rằng… hồi nhỏ Tiểu Chanh và Dạ Trầm chơi với , và chắc chắn khi lớn lên Dạ Trầm sẽ trở thành một đàn ông xuất sắc, bởi thằng bé thừa hưởng những phẩm chất ưu tú nhất từ ​​cả hai dòng họ Cố và Lục. Nếu thằng bé chăm sóc cho Tiểu Chanh, em sẽ chẳng còn lo lắng gì về con bé nữa. nào ngờ, khi trưởng thành , giữa hai đứa chẳng hề nảy sinh chút tình cảm nam nữ nào cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1341-nhung-thang-ngay-ngot-ngao-1.html.]

- Tiểu Chanh xinh đến thế, luôn chúng che chở, bảo bọc kỹ lưỡng. Con bé cứ như một đóa hoa nuôi dưỡng trong nhà kính . Và với tình trạng sức khỏe của con bé hiện giờ… làm con bé thể tìm một đàn ông thực lòng yêu thương đây?

Nghe giọng trầm buồn của cô, vòng tay Phó Thanh Luân càng siết chặt lấy cô hơn.

- Thì chứ? Chúng thể chăm sóc cho Tiểu Chanh mãi mãi mà.

- Bây giờ thế thì dễ , nhưng chúng cũng sẽ già , và sẽ rời bỏ thế giới con bé thôi… ôi!

Phó Thanh Luân siết lấy vòng eo mềm mại của cô, xoay đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng .

Ưm!

Đồng t.ử của Lâm Thi Vũ giãn , cô lập tức đẩy .

- Phó Thanh Luân, đang làm cái quái gì ?

Phó Thanh Luân dùng đôi bàn tay to lớn ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhân cơ hội đó chặn những lời cô định .

- Thi Thi , em lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bọn trẻ, còn thì ?

Anh bĩu môi, càu nhàu một cách đầy trẻ con.

- Anh cảm thấy mới là em bỏ rơi đấy.

"..."

Hàng mi của Lâm Thi Vũ khẽ chớp. Này, Phó thiếu gia, nghĩ vẫn còn là một chú cún con, bĩu môi làm nũng lúc nào cũng ?

Cô đẩy nhẹ n.g.ự.c , ngước với vẻ ngạc nhiên giả tạo.

- Ơ, Phó thiếu gia, tối nay tăng ca ?

Phó Thanh Luân lập tức nhận điều gì đó mờ ám trong câu hỏi của cô.

- Ý em là ?

Ngắm khuôn mặt điển trai, lịch lãm của , cô thản nhiên đáp.

- Chẳng gì cả. Chỉ là dạo ai đó cứ liên tục tăng ca thôi. Em tự hỏi liệu đó tuyển một cô thư ký xinh nào đó quyến rũ mất .

Nghe , Phó Thanh Luân lập tức nhướng mày đầy ngạc nhiên.

- Vợ yêu , em đang ghen đấy ?

Lâm Thi Vũ hừ một tiếng.

- Chẳng lẽ em phép ghen ?

Nói , cô đẩy định bỏ .

Phó Thanh Luân kéo cô trở , vùi khuôn mặt điển trai của mái tóc mềm mượt như tơ của cô. Anh khẽ trầm ấm.

- Anh thích lắm khi thấy vợ ghen đấy.

Đôi môi xinh xắn của Lâm Thi Vũ khẽ cong lên, cô vươn tay nhéo nhẹ tai .

- Phó Thanh Luân, em cho luôn nhé, em thậm chí hỏi cả cô thư ký của về chuyện đấy. Nếu nhờ cô rằng bên cạnh chẳng phụ nữ nào khác, thì em mách bà nội để bà trừng phạt đấy.

Phó Thanh Luân bật đầy thích thú. Hóa cô nàng điều tra cả tung tích lẫn hành động của . Đột nhiên, chìa một thứ gì đó đang cầm tay mặt cô.

- Vợ yêu , cái tặng cho em đấy.

Lâm Thi Vũ cúi xuống , thấy đang cầm tay hai tấm vé xem hòa nhạc. Đó là những tấm vé tham dự buổi hòa nhạc đang săn đón ráo riết của ngôi quốc tế mà cô yêu thích nhất - ca sĩ Ben. Số lượng vé phát hành vô cùng hạn chế.

- A!! Anh làm thế nào mà kiếm mấy tấm vé ? - Lâm Thi Vũ vui sướng cầm lấy những tấm vé.

- Tất cả là nhờ những giờ làm thêm của đấy.

Thì làm thêm giờ vất vả chỉ để những tấm vé tặng cô.

Lâm Thi Vũ mím môi.

- Anh giấu em, còn khiến em ghen tuông nữa chứ. Em vẫn phạt thôi.

- Ồ? Em định phạt thế nào đây?

Lâm Thi Vũ nhón chân, vòng tay ôm lấy cổ , đẩy ngã xuống giường. Trước hành động táo bạo của cô, Phó Thanh Luân ngẩng đầu lên và trao cô một nụ hôn.

- Anh hôn em! - Lâm Thi Vũ lên tiếng, giọng điệu đầy kiên quyết. Sau đó, cô lấy hai dải lụa đỏ thẫm.

- Em yêu, đây là cái gì ?

- Chỉ là một món đồ nho nhỏ mà em mượn tạm của Mạt Nhi thôi.

Loading...