Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1339: Đại Kết Cục (5)
Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:34:32
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm .
Cố Mặc Hàn cảm thấy đầu mũi ngứa ngáy, cứ như thứ gì đó đang cù lét . Anh từ từ mở mắt.
Cửa sổ mở toang, ánh nắng ban mai rọi chói chang cả mắt. Một làn gió nhẹ thoảng qua, khẽ lay động tấm rèm cửa.
Căn phòng ngập tràn ấm của mùa xuân.
Một hình thon thả, thơm ngát đang dài lồng n.g.ự.c rắn chắc của . Cố Mặc Hàn cúi xuống , bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo của Đường Mạt Nhi đang ngước lên . Cô đang dùng những ngón tay thon dài, trắng nõn kẹp lấy một lọn tóc của chính , dùng nó để cù lét mũi .
- Ông xã , đồ sâu lười . Anh dậy thôi.
Cố Mặc Hàn vòng một cánh tay vạm vỡ ôm lấy cô, dáng vẻ lười biếng và thư thái.
- Bà Cố , cho ngủ nướng thêm chút nữa mà.
Anh chẳng rời khỏi giường chút nào.
Mọi thứ lúc thật quá đỗi hảo. Anh cảm giác như đang chìm trong một giấc mơ . Ánh nắng rực rỡ, cùng ấm từ cơ thể cô.
Đường Mạt Nhi mỉm . Cô dùng ngón tay vẽ những vòng tròn nhỏ lồng n.g.ự.c rắn chắc của , cất giọng ngọt ngào như rót mật tai.
- Anh Cố , lẽ nào tối qua em vắt kiệt sức ? Thế nên sáng nay mới chẳng thể nào lết nổi khỏi giường ư? Quả nhiên là Cố già thật .
Cái gì cơ?
Cô nàng gọi là "già" đấy ư?
Cố Mặc Hàn lập tức bật dậy.
- Để cho em thấy rõ xem rốt cuộc già nhé!
Đường Mạt Nhi khúc khích đầy vui vẻ khi ôm chặt lấy cô, nghịch ngợm dùng đôi bàn tay to lớn vuốt ve khắp cơ thể cô. Cô vội vàng gạt tay .
- Thôi nào, đừng đùa nữa. Tư Tư và em đang đợi xuống nhà ăn sáng cùng đấy.
Khẽ cựa quậy thoát khỏi vòng tay , Đường Mạt Nhi rời khỏi phòng. Cố Mặc Hàn dõi theo bóng lưng cô khi cô bước , gương mặt điển trai của hiện lên một nét biểu cảm vô cùng dịu dàng. Anh bước xuống giường, lười biếng phòng tắm.
Trong phòng tắm, bàn chải đ.á.n.h răng của đặt sẵn ở đó, thậm chí kem đ.á.n.h răng cũng nặn sẵn lên đầu bàn chải. Những chiếc khăn tắm sạch sẽ cũng gấp gọn gàng đặt ngay bên cạnh.
Khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, phát hiện chiếc áo sơ mi và quần tây của treo sẵn trong tủ quần áo; chúng là ủi phẳng phiu, hề lấy một nếp nhăn nào. Anh áp chiếc áo mũi và hít nhẹ. Chiếc áo thoang thoảng mùi xà phòng thơm mát của quần áo mới giặt xong. Trên đó còn lưu mùi hương ngọt ngào của cô.
Những lời cô với đêm qua cứ văng vẳng trong tâm trí . "Em sẽ khiến tận hưởng trọn vẹn từng ngày chúng ở bên . Anh sẽ cảm thấy thỏa mãn hơn bất cứ điều gì từng tưởng tượng..."
Giờ đây, cô đang chăm lo cho từng chút một, cứ như thể cô làm điều đó từ lâu ; cả căn phòng ngập tràn mùi hương tuyệt diệu của cô. Cố Mặc Hàn đút tay túi quần, ngước ánh nắng rực rỡ đang chiếu rọi qua khung cửa sổ. Một nụ dịu dàng khẽ nở môi ...
...
Tại phòng ăn.
Bé Cố Tư Hàn sẵn bàn ăn từ lúc nào. Thấy Cố Mặc Hàn bước xuống, cô bé cất tiếng gọi ngọt ngào.
- Bố ơi, chào buổi sáng ạ!
- Tư Tư , chào buổi sáng con. - Cố Mặc Hàn vị trí chủ tọa ở đầu bàn.
Người giúp việc bước từ nhà bếp, tay bưng hai bát nhỏ và đặt lượt mặt Cố Mặc Hàn cùng bé Cố Tư Hàn.
Cố Mặc Hàn cúi xuống bát đồ ăn. Đó là một bát cháo sánh mịn, thơm lừng.
- Dì ơi, sáng nay chúng ăn món gì thế?
- Thưa ông chủ, phu nhân dặn bữa sáng sẽ ăn cháo ạ.
- Cháo ư? - Bé Cố Tư Hàn tò mò hỏi.
- , cháo là món nấu bằng cách ninh gạo trong một chiếc nồi lớn đấy. - lúc đó, Đường Mạt Nhiên bước từ nhà bếp; cô vẫn còn đeo chiếc tạp dề, tay bưng vài đĩa thức ăn gồm cá tươi, thịt bò, quẩy chiên, rau xanh và cả món nước chấm đặc biệt do chính tay cô pha chế.
Ngửi thấy mùi thơm nức tỏa từ các món ăn, bé Cố Tư Hàn vỗ tay bôm bốp đầy thích thú.
- Oa! Mẹ ơi, giỏi quá mất!
Đường Mạt Nhiên luộc sẵn một quả trứng cho Cố Mặc Hàn.
- Ông xã , món ăn ngon ?
Ngắm dáng vẻ dịu dàng, đậm chất vợ hiền của cô, thưởng thức bữa sáng do chính tay cô nấu, Cố Mặc Hàn khẽ gật đầu.
- Ngon tuyệt!
Khi chứng kiến cảnh tượng , đôi mắt dì bỗng rưng rưng lệ. Suốt ba năm vắng bóng phu nhân, cả gia tộc họ Cố cứ lạnh lẽo tựa như một hang băng.
Giờ đây, khi phu nhân trở về, ngôi nhà một nữa ngập tràn niềm vui và tiếng ; gian bếp thơm lừng hương vị của những món ăn ngon, còn gương mặt của ông chủ thì luôn nở nụ rạng rỡ.
Cả gia đình bắt đầu dùng bữa sáng. Bỗng nhiên, Đường Mạt Nhi chợt nghĩ một điều.
- Anh Cố , giờ Dạ Trầm học , chu cấp tiền tiêu vặt cho thằng bé bao nhiêu ?
Cố Mặc Hàn trầm ngâm suy nghĩ về câu hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1339-dai-ket-cuc-5.html.]
- Dạ Trầm bao giờ mở lời xin tiền tiêu vặt từ cả.
- Hả?
- Nếu thằng bé xin, sẽ cho nó mười triệu mỗi tháng. Còn khi nào nó bắt đầu tự gây dựng sự nghiệp riêng, thể sẽ xuất một trăm triệu để giúp nó làm vốn khởi nghiệp.
"..."
Đường Mạt Nhi nghẹn lời.
- Anh Cố , cho thằng bé nhiều tiền như ?
Cố Mặc Hàn khẽ mỉm , ánh mắt trìu mến cô.
- Không cả. Nhà chúng giàu mà.
"..."
Đường Mạt Nhi sang con gái.
- Nếu Dạ Trầm nhận nhiều tiền như thế... Vậy thì chúng nên cho Tư Tư bao nhiêu đây?
Chưa đợi Cố Mặc Hàn kịp mở lời, cô bé Cố Tư Hàn nhấp một ngụm sữa vội vàng chen ngang.
- Bố, , hai chẳng cần cho con đồng nào .
- Tại thế? - Đường Mạt Nhi thắc mắc.
- Tiền của bố nên để dành cho trai và chị dâu tương lai . Con là con gái, chẳng bao lâu nữa là con sẽ chồng . Đến lúc đó, chồng con sẽ lo liệu cho con mà.
"..."
Cái gì cơ?
Đường Mạt Nhi sững sờ. Cô càng ngày càng nhận rằng chẳng thể nào bắt kịp với lối tư duy của cô con gái nữa.
Có vẻ như lường tất cả, Cố Mặc Hàn điềm nhiên cô bé Cố Tư Hàn.
- Tư Tư, giỏi lắm!
"..."
Đường Mạt Nhi chỉ hét toáng lên trong lòng. Ôi trời ơi!
...
Đêm xuống, bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Đường Mạt Nhi diện một chiếc đầm dài màu đỏ rực, búi gọn mái tóc suôn mượt của thành một kiểu tóc đơn giản mà thanh lịch. Đôi khuyên tai ngọc trai khẽ đung đưa bên vành tai trắng ngần như tuyết của cô. Cô toát lên một vẻ quyến rũ đầy nữ tính, khiến đối diện khó lòng rời mắt khỏi cô dù chỉ một giây.
Đã ba năm trôi qua kể từ cuối cô gặp Thi Thi và An An.
Đôi khi, khi nhớ thuở xưa ba họ từng mệnh danh là "Tam đại mỹ nhân" của Thủ đô, cô cảm giác như chuyện đó thuộc về một kiếp xa xôi lắm . Giờ đây, cả Thi Thi, An An và cô đều trở thành những vợ, ngập tràn hạnh phúc.
Đường Mạt Nhi cảm thấy vô cùng háo hức. Cuối cùng cô cũng gặp gỡ những bạn tâm giao của . Thế nhưng, khi nhớ vẻ mặt phần hờ hững của con trai Dạ Trầm dành cho cô bé "Tiểu Chanh", cô kìm cảm giác chút thất vọng.
- Anh Cố , vẻ như con trai chẳng thể nào chinh phục cô con gái rượu của Phó thiếu gia . - Đường Mạt Nhi chớp chớp hàng mi, ánh mắt Cố Mặc Hàn đầy vẻ tiếc nuối.
Cố Mặc Hàn một tay đút túi quần, bên khung cửa sổ sát đất, dõi mắt chiếc limousine sang trọng dừng ở bên ngoài.
Phó Thanh Luân và Lâm Thi Vũ đến.
Cố Mặc Hàn nhướng một bên mày, tay ôm lấy vòng eo của Đường Mạt Nhi.
- Đừng kể chuyện cho Phó Thanh Luân nhé.
- Tại chứ?
- Bởi vì... sẽ nhạo mất.
- Ừm...
Đường Mạt Nhi khẽ mím môi thầm. Cô nhẹ nhàng nhéo gương mặt tuấn tú của Cố Mặc Hàn.
- Anh Cố , kiêu ngạo quá đấy.
Cố Mặc Hàn cũng nhéo nhẹ vòng eo mềm mại của cô.
- Khách của chúng đến kìa.
Khi Đường Mạt Nhi ngước lên , cô thấy chiếc limousine sang trọng dừng hẳn ngay bãi cỏ của họ. Cửa xe mở , và Phó Thanh Luân cùng Lâm Thi Vũ bước xuống.
Lâm Thi Vũ diện một chiếc đầm màu tím nhạt. Tím nhạt và đỏ hồng vốn là hai gam màu cực kỳ kén mặc, thế nhưng chẳng hiểu , Lâm Thi Vũ thể diện chúng một cách hảo đến thế. Mái tóc dài của cô buông xõa xuống bờ vai, uốn lượn thành những lọn sóng bồng bềnh.
Suốt ba năm qua, Lâm Thi Vũ vẫn giữ trọn nét yêu kiều, xinh như thuở nào. Chỉ điều, giờ đây khi trở thành phu nhân của Lâu đài Cố Đình, cô toát lên thêm một vẻ vương giả và thanh tao đầy quý phái. Cô đến mức khiến ngẩn ngơ chiêm ngưỡng.
Đường Mạt Nhi lập tức đẩy Cố Mặc Hàn sang một bên, vội vàng vén tà váy dài lên và chạy ùa ngoài.
- Thi Vũ , đến ?
Cố Mặc Hàn bỏ phía : "..."