Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1337: Đại Kết Cục (3)

Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:58:04
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tòa thị chính.

Cặp đôi mặt họ rời , Cố Mặc Hàn và Đường Mạt Nhi liền bước tới.

Người cán bộ phụ trách là một phụ nữ trung niên; bà họ hỏi.

- Hai vị đến đây để đăng ký kết hôn ly hôn ?

Đường Mạt Nhi nắm lấy tay Cố Mặc Hàn, mười ngón tay đan chặt khi cô nở một nụ ngọt ngào.

- Chúng đến để đăng ký kết hôn ạ.

Người phụ nữ trung niên đưa cho họ hai tờ đơn.

- Khi nào sẵn sàng, hai vị thể ký tên đây là sẽ chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.

Cố Mặc Hàn và Đường Mạt Nhi đồng thời cầm bút lên. Nhìn sang phụ nữ bên cạnh, siết nhẹ tay cô và hỏi.

- Mạt Nhi, em sẵn sàng ?

sẵn sàng ?

Đường Mạt Nhi đặt bút ký tên lên giấy - Đường Mạt Nhi.

Sau đó, cô ngước đàn ông , khẽ nhướng mày.

- Anh Cố, mau ký thôi. Giờ thì chẳng còn đường thoát nào nữa đấy!

Cười khẽ một tiếng, Cố Mặc Hàn cũng đặt bút ký tên lên tờ đơn. Cả hai cùng nộp đơn cho phụ nữ .

- Được , thủ tục đều tất. Hai vị thể sang bên để chụp ảnh .

Thế là, cặp đôi cùng bước sang khu vực chụp ảnh. Khẽ rướn lên, Đường Mạt Nhi giúp Cố Mặc Hàn chỉnh cổ áo cho ngay ngắn.

- Bức ảnh giấy đăng ký kết hôn của chúng là ảnh ghép đúng ? Lần em chụp một bức thật cơ.

Cố Mặc Hàn ôm lấy vòng eo thon thả của cô, cùng xuống ghế và làm vẻ mặt nghiêm túc.

- Cố phu nhân lúc nào mà chẳng xinh nhất chứ.

Người đàn ông đúng là bậc thầy của những lời đường mật mà!

- Xin hai vị hãy về phía . Một... Hai... Ba...

Đây là đầu tiên Đường Mạt Nhi chụp ảnh cưới, cô cảm thấy hào hứng chút hồi hộp. Cô thẳng ống kính, nở một nụ rạng rỡ.

lúc thợ chụp ảnh chuẩn nhấn nút bấm máy thì Cố Mặc Hàn bất ngờ cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô.

Tách! Khoảnh khắc ghi trọn vẹn.

Sững sờ, khuôn mặt Đường Mạt Nhi lập tức đỏ bừng lên như gấc. Cô siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, đ.ấ.m thùm thụp Cố Mặc Hàn.

- Này, đang làm gì thế?

Cố Mặc Hàn chẳng chẳng rằng, chỉ ôm chặt lấy cô.

Phụt.

Những cặp đôi khác mặt ở đó đều bật khúc khích; họ dễ dàng cảm nhận sự ngọt ngào đang lan tỏa giữa Cố Mặc Hàn và Đường Mạt Nhi.

Người phụ nữ trung niên gõ tay lên bàn, nét mặt nghiêm nghị khi nhắc nhở họ.

- Xin hai vị hãy nghiêm túc một chút, hai vị đang chụp ảnh cưới đấy. Sau khi chụp xong, hai vị cả khối thời gian để tình tứ với mà.

Cảm giác như nếm mật ngọt, lòng Đường Mạt Nhi dâng trào một niềm hạnh phúc ngọt ngào khó tả.

Nửa tiếng .

Cố Mặc Hàn nắm tay Đường Mạt Nhi, cùng bước khỏi Tòa thị chính. Đường Mạt Nhi chằm chằm hai cuốn sổ màu đỏ tay ; bức ảnh cưới của họ ngay bên trong những cuốn sổ .

Trong bức ảnh, cạnh cô, cả hai đều diện áo sơ mi trắng. Cô nở nụ thật xinh tươi, còn thì trông vô cùng điển trai. Cả hai đều trông đôi; chỉ cần ngắm bức ảnh thôi cũng đủ khiến nụ nở rộ môi cô.

- Bà Cố , em ngắm nghía nó suốt gần nửa tiếng đồng hồ đấy, vẫn thấy chán ? - Cố Mặc Hàn âu yếm xoa nhẹ lên mái tóc cô.

Kể từ lúc nhận giấy đăng ký kết hôn, Đường Mạt Nhi cứ lật lật ngắm nghía mãi, hệt như một đứa trẻ hiếu kỳ - đúng hơn là một cô bé nhỏ đang say sưa với món đồ chơi yêu thích của .

Đường Mạt Nhi cẩn thận cất hai cuốn sổ trong túi xách, âu yếm khoác tay .

- Ông xã

Cô gọi bằng giọng điệu đầy vẻ nũng nịu, ngọt ngào.

Cố Mặc Hàn cố kìm nén bản để đầu cô ngay khi thấy tiếng cô gọi là “ông xã”. Khóe môi bất giác cong lên, nhưng nhanh chóng lấy vẻ mặt bình thường.

- Ừm.

Anh chỉ đáp bằng một tiếng khẽ khàng như thế.

Đường Mạt Nhi vẫn tiếp tục gọi .

- Ông xã

- Hửm?

- Ông xã

Cô cứ gọi mãi cái tên “ông xã” , gọi gọi ngừng, khiến nổi cả da gà.

- Nghe em gọi như thế, hồn vía suýt nữa thì bay mất đấy.

Anh vươn tay định ôm lấy cô.

- Á!

Đường Mạt Nhi tinh nghịch nhảy lùi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1337-dai-ket-cuc-3.html.]

- Ông xã, ông xã, ông xã…

Cô chạy vụt .

- Con mèo nhỏ nghịch ngợm , em đang ngứa đòn ! - Anh đuổi theo cô.

Đường Mạt Nhi mới chỉ chạy vài bước thì đuổi kịp, ôm cô lòng, khiến cô bật khúc khích.

- Ông xã , giờ vợ, cả con trai lẫn con gái đấy. Anh nhất định sống thật thọ để che chở cho con em nhé. Anh chính là bầu trời của chúng em; chúng em thể sống thiếu .

Cố Mặc Hàn vùi mặt mái tóc mềm mượt của cô, hít hà hương thơm thoang thoảng khẽ gật đầu.

- Được .

Tại bệnh viện.

Vị bác sĩ đang bước dọc hành lang thì bỗng thấy một tiếng gọi.

- Bác sĩ ơi!

Vị bác sĩ .

- Ồ, là bà Cố đấy .

Đường Mạt Nhi vị bác sĩ, mỉm đầy lễ phép.

- Thưa bác sĩ, giờ thể ký các giấy tờ thủ tục . Tôi chính thức là bà Cố đấy ạ.

Vị bác sĩ sững sờ, ông từ từ thẳng dậy, đôi mắt rưng rưng lệ.

Vào buổi tối.

Đường Mạt Nhi trở về nhà, tự tay nấu một nồi cháo kê mang đến bệnh viện. Khi cô đẩy cửa bước , cô thấy vị bác sĩ cũng đang mặt trong phòng bệnh.

Vị bác sĩ đang cầm tay bản báo cáo kết quả, dường như đang thông báo tình hình cho Cố Mặc Hàn .

Thịch.

Tim Đường Mạt Nhi đập thình thịch; cô vội đặt chiếc bình giữ nhiệt xuống, ánh mắt dán chặt bản báo cáo .

- Đã kết quả ạ? Tình hình thế nào ? Là lành tính, đúng bác sĩ?

Giọng cô run run, trái tim đập loạn xạ như nhảy vọt khỏi lồng ngực.

Vị bác sĩ sang Cố Mặc Hàn, một lời nào.

- Ông thể lui . - Cố Mặc Hàn lên tiếng.

- Vâng.

Vị bác sĩ bước khỏi phòng bệnh.

Đường Mạt Nhi bỗng dấy lên một linh cảm chẳng lành. Cả hai họ đều im lặng năng gì, điều đó đồng nghĩa với việc kết quả hề khả quan chút nào.

Đứng bên cạnh giường bệnh của , đôi hàng mi cô khẽ chớp, ánh mắt cô đăm chiêu .

- Rốt cuộc là thế nào? Hãy cho em .

Cố Mặc Hàn nắm lấy tay cô, nét mặt vô cùng nghiêm trọng.

- Em cần chuẩn sẵn tâm lý.

- A… Anh cứ nhanh lên mà!

- Kết quả là… lành tính.

Lành tính.

Từ ngữ dường như khắc sâu, in hằn tâm trí Đường Mạt Nhi. Đôi mắt cô đỏ hoe, những giọt lệ cứ thế tuôn rơi ngừng gò má. Hất mạnh tay , cô lập tức bỏ .

- Mạt Nhi!

Chứng kiến ​​phản ứng dữ dội của cô, Cố Mặc Hàn nhất thời sững sờ. Anh vội vàng vén chăn, nhảy xuống giường và đuổi theo cô.

- Có chuyện gì ?

Đường Mạt Nhi bắt đầu đ.ấ.m đá túi bụi , nức nở đến t.h.ả.m thiết.

- Tại lừa em… Em sợ lắm… Em thực sự sợ…

Lòng Cố Mặc Hàn đau thắt , nhưng đồng thời cũng dâng trào niềm xúc động; kéo cô lòng và ôm chặt lấy cô.

- Được , , là của . Anh sai , em đừng nữa mà. Nếu em cứ mãi thế , tim sẽ đau đến c.h.ế.t mất thôi.

- Anh nhắc đến chuyện c.h.ế.t chóc!

Đường Mạt Nhi giận tím mặt, cô dậm chân thùm thụp vội vàng bịt miệng , cho thêm bất cứ lời nào nữa.

Ánh mắt Cố Mặc Hàn ánh lên vẻ dịu dàng khi giận dỗi, nức nở. Tất cả những điều , cô đều làm vì . Ánh mắt dán chặt lấy cô, kìm lòng, nắm lấy đôi tay cô và đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng .

Thế nhưng, Đường Mạt Nhi vẫn còn giận lắm. Cô vùng vẫy, sức chống cự ngay trong vòng tay .

- Đừng hôn em! Ai cho phép hôn em chứ!

Ôm lấy vòng eo thon thả của cô, Cố Mặc Hàn khẽ bật .

- Bà Cố , em quên mất tối nay là dịp gì ?

Đường Mạt Nhi sững .

Cố Mặc Hàn bế bổng cô lên, vác cô ngang vai. Anh mở cửa phòng bệnh sải bước .

- Về nhà thôi, tối nay là đêm tân hôn của chúng đấy!

Loading...