Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1323: Em Yêu Anh (6)
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:03:21
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Mạt Nhi ưỡn thẳng cổ lên và .
- Anh Cố, chẳng hôm nọ một thời gian vui vẻ ?
Cố Mặc Hàn: "..."
Ánh mắt tối sầm , yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.
Tim Đường Mạt Nhi thắt . Tất cả những gì cô là hãy đến đón cô về. Cô chu môi đỏ mọng và .
- Anh Cố , bụng em đau quá. Em ở bên , nên mau đến đón em nhé.
Ngay cả một trái tim sắt đá lạnh lùng nhất cũng sẽ tan chảy những lời ngọt ngào như thế.
Cố Mặc Hàn hề đổi nét mặt ngay lập tức. Nhan Đông bước tới và khẽ báo cáo.
- Tổng giám đốc, chuyện . Ông Parsons bề ngoài trông vẻ là một quý ông lịch thiệp, nhưng thực chất là một kẻ biến thái, chuyên tìm kiếm “con mồi” mới chiếc du thuyền của . Ông thường mời những cô gái ngây thơ lên tàu cưỡng h.i.ế.p họ.
Một tia sắc lạnh lóe lên trong mắt . Suốt những năm tháng lăn lộn thương trường rèn giũa cho một giác quan nhạy bén với hiểm nguy, đạt đến mức gần như thần kỳ. Ngay từ khoảnh khắc thấy Parsons, cảm nhận điều gì đó bất thường ở gã .
Tại Đường Mạt Nhi leo lên thuyền của gã chứ?
Cô thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.
- Tổng giám đốc, ngay cả cuộc gọi video mà thực hiện cũng đang Parsons theo dõi.
Cố Mặc Hàn phẩy tay, Nhan Đông liền lui về một góc. Đôi mắt sâu thẳm, hẹp dài của tối sầm ; Đường Mạt Nhi với vẻ mặt vô cảm.
- Anh sẽ đến đón em . Nếu còn chuyện gì nữa, cúp máy đây.
Đôi mắt sáng ngời của Đường Mạt Nhi chợt co rút . Anh định từ chối cô , ngay cả khi cô hạ cầu xin như thế ư?
- Anh Cố , nhất định đến cứu em đấy nhé. Nói thật với là... em đang cảm thấy sợ ông Pars…
Đường Mạt Nhi còn kịp dứt câu, Cố Mặc Hàn cúp ngang cuộc gọi video.
Đường Mạt Nhi sững sờ chằm chằm chiếc điện thoại. Gương mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt khi cô cứ mãi màn hình đen ngòm . Giờ thì cô làm đây, khi mà phớt lờ cô? Đầu óc Đường Mạt Nhi cuồng, cô vắt óc suy nghĩ xem còn cách nào khác . lúc đó, một tiếng "rầm" vang lên, kẻ đạp tung cánh cửa phòng cô.
Ông Parsons bước .
Đường Mạt Nhi bật dậy, trừng mắt ông Parsons đầy cảnh giác.
- Ông Parsons, ông định làm gì thế ? Tại ông tự tiện xông phòng riêng của ?
- Cô Đường , trọn vẹn cuộc trò chuyện giữa cô và Chủ tịch Cố lúc nãy . Anh sẽ đến đón cô , nên nhất là cô hãy ngoan ngoãn theo . Tôi sẽ đối xử với cô hơn bất cứ điều gì từng làm.
Chỉ trong vài giây, ông Parsons trút bỏ vẻ ngoài lịch thiệp của một quý ông, ánh mắt ông lướt dọc cơ thể Đường Mạt Nhi một cách đầy dâm đãng. Kể từ khoảnh khắc thấy Đường Mạt Nhi, những phụ nữ mà ông từng qua đây bỗng trở nên thật vô vị, chẳng khác nào những ả gái điếm rẻ tiền.
Vẻ mặt Đường Mạt Nhi lạnh băng.
- Ông Parsons, nếu đồng ý thì ông định cưỡng h.i.ế.p ? Hậu quả của việc phạm pháp tại đất nước chúng là vô cùng nghiêm trọng đấy. Chỉ cần ông dám động dù chỉ một sợi tóc của thôi, dám cam đoan rằng cả đời ông sẽ chẳng bao giờ thể rời khỏi Trung Quốc nữa !
Ông Parsons vẻ ngoài lạnh lùng, kiêu sa của Đường Mạt Nhi mê hoặc. Cô càng khó chinh phục bao nhiêu, ông càng khao khát chiếm hữu cô bấy nhiêu.
- Cô Đường , tin chắc rằng khi “ngủ” với một , cô sẽ chẳng còn tố cáo nữa !
Ông Parsons lao về phía Đường Mạt Nhi.
- Á!
Đường Mạt Nhi hét lên thất thanh, nhanh nhẹn né tránh chạy vọt về phía cửa.
Cô nhất định trốn thoát.
Thế nhưng ông Parsons nhanh tay hơn, ông đòn khiến cô bất tỉnh ngay lập tức. Trước mắt Đường Mạt Nhi tối sầm , hình mềm mại của cô đổ gục xuống tấm t.h.ả.m trải sàn.
…
Đường Mạt Nhi chiếc giường êm ái, còn ông Parsons thì cứ dán mắt cô, vẻ mặt đắm say. Trời ơi, đúng là một tuyệt sắc giai nhân! Ông vội vã cởi bỏ quần áo nhanh nhất thể.
- Cô Đường , nhắm đến cô từ lâu lắm đấy. Giờ thì đến đây!
Ông chuẩn trèo lên giường. đúng lúc , từ bên ngoài tung chân đạp tung cánh cửa, một luồng khí lạnh buốt ùa . Một bóng cao lớn, tuấn tú hiện ngay ngưỡng cửa.
- Đừng nhúc nhích, thưa ông Parsons.
Ông Parsons ngước mắt lên. Hóa là Cố Mặc Hàn. Anh đang đeo đôi găng tay màu đen, tay cầm một khẩu súng, nòng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng tim ông Parsons.
- Làm ơn đừng nổ súng! Đừng g.i.ế.c ! - Ông Parsons từ từ giơ hai tay lên đầu hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1323-em-yeu-anh-6.html.]
…
Đường Mạt Nhi chậm rãi mở mắt, đưa mắt quanh. Cô đang ở đây?
Cái lão Parsons biến thái đó!
Đường Mạt Nhi vội vàng bước xuống giường để kiểm tra quần áo. Cô vẫn đang mặc chiếc váy ngắn màu hồng đính lông vũ, trang phục nguyên vẹn, hề xê dịch chút nào. Trên cô cũng dấu hiệu bất thường nào; vẻ như Parsons kịp làm gì cô cả.
Ai cứu cô ?
Có là Cố ?
Đường Mạt Nhi bước xuống giường và khỏi phòng ngủ. Cô còn ở chiếc du thuyền của ông Parsons nữa, mà dường như đang ở chiếc du thuyền riêng của Cố Mặc Hàn.
Làm cô mặt du thuyền của nhỉ?
Lòng Đường Mạt Nhi chợt ấm . Cô chắc rằng sẽ chẳng bao giờ bỏ mặc cô một .
Anh đang ở ?
Đường Mạt Nhi bước về phía một căn phòng và thấy tiếng Vu Như Băng vọng .
- Ui da, nhẹ tay thôi chứ, đau quá mất…
Bước chân Đường Mạt Nhi khựng , lòng cô chùng xuống. Cô ngay cửa, cố gắng lắng tai ngóng thêm.
Giọng của Vu Như Băng vọng tới.
- Anh tìm đến em chỉ để làm chuyện đó thôi ? Đừng xé quần áo của em chứ, đắt tiền lắm đấy… á!
Đường Mạt Nhi thấy tiếng kêu thất thanh, ngay đó là những âm thanh phát từ chiếc giường đang rung chuyển dữ dội.
Đường Mạt Nhi tin chắc rằng đang ở trong phòng của Vu Như Băng, và họ đang làm chuyện vô cùng đồi bại.
Người đàn ông đó là ai ?
Cô một mối nghi ngờ cần xác thực ngay, thế là cô nắm lấy tay nắm cửa và đẩy cửa bước . Cánh cửa mở toang, đập mắt cô là cảnh hai đang ân ái ngay giường.
Người phụ nữ chính là Vu Như Băng.
Còn đàn ông …
- Á! - Vu Như Băng hét toáng lên khi thấy Đường Mạt Nhi, vội vàng kéo chăn che kín .
Người đàn ông mặt sang. Đó là một kẻ xa lạ. Hắn Đường Mạt Nhi và gắt gỏng .
- Cô là ai thế hả? Đồ biến thái!
Đó là Cố Mặc Hàn.
Đó là một đàn ông xa lạ.
Vu Như Băng đang ân ái với một kẻ xa lạ.
Đầu óc Đường Mạt Nhi trở nên hỗn loạn. Chẳng Vu Như Băng là hôn thê của Tổng giám đốc Cố ? Nếu cô trở về, chẳng sẽ cưới cô ?
Tổng giám đốc Cố đưa Vu Như Băng lên du thuyền để nghỉ dưỡng, nhưng nào ngờ cô dẫn cả tình nhân cùng.
Đường Mạt Nhi cảm thấy như thể Tổng giám đốc Cố dắt mũi một cách t.h.ả.m hại .
- Tôi… xin … vì làm phiền… hai cứ tiếp tục …
Đường Mạt Nhi vội vàng đóng sập cửa .
lúc đó, Nhan Đông bước tới với một hộp cứu thương nhỏ tay và hỏi.
- Phu nhân, cô tỉnh ? Cô thấy trong thế nào?
- Vâng, thấy cả!
- Tổng giám đốc đang ở trong phòng của . Anh thương nhẹ trong lúc cứu cô đấy, nên mới băng bó vết thương cho xong.
Cái gì? Anh thương ư?
Đường Mạt Nhi vội vã chạy về phía căn phòng mà Nhan Đông bước .
…
Vô cùng lo lắng, Đường Mạt Nhi xông thẳng phòng mà chẳng thèm gõ cửa .